Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 131
Phần 131: ĐỊT TÂY VƯƠNG MẪU TRƯỚC MẶT NGỌC HOÀNG

Nghịch Nam Long nói:

– Đã đến lúc chúng ta đi đón những người vợ của ta về sống cùng nhau trên đảo.

Chàng cùng Na Tra, Quán Đào công chúa, Nam Cung Nguyệt lên thuyền. Chàng đặt tên cho chiếc thuyền này là Thủy Phi Thuyền, tự gọi mình là Thủy Phi Thuyền Chủ. Như vậy chàng vừa là đảo chủ, vừa là thuyền chủ, danh tự càng lúc càng dài ra.

Thủy Phi Thuyền không chịu lực tác động từ vạn vật, lúc hợp lại thành một khối, năng lực phi hành càng được nâng cao. Theo ý muốn của Nghịch Nam Long được truyền đến thuyền qua ma lực, con thuyền rùng mình một cái đã bay xuyên qua thời không để đến trước cửa Thiên Đình làm thiên binh sợ hãi mất vía.

Nghịch Nam Long thân cưỡi Tuyết Ngọc Phong Vân, mình mặc Thiên Thần Giáp, tay trái cầm Vũ Trụ Kiếm, tay phải cầm Thiên Ngoại Nhất Thương, lưng đeo Quỷ Cung Tiễn, cưỡi ngựa ra trước đầu thuyền, nói lớn:

– Ta là Thần Long Ma Đế Nghịch Nam Long đến đây đón vợ ta là Tây Vương Mẫu cùng mười người con gái của nàng, thêm cả Ngọc Vạn Tiên Tử, Hương Khiết Tiên Tử, tiểu Nữ Oa, Thiên Vĩ Hồ về chung sống trên đảo Bồng Lai. Nay ra lệnh cho Ngọc Hoàng Thượng Đế mau mau thả người.

Câu ấy mới ngang ngược làm sao. Ngọc Hoàng Thượng Đế nghe nói Nghịch Nam Long đến cướp vợ và con gái thì nổi giận lôi đình, đích thân cầm bảo kiếm xung trận, quyết tâm trừ khử tên phản tặc. Nghịch Nam Long giục ngựa tiến lên, trong chớp mắt đã lướt qua người Ngọc Hoàng, Thiên Ngoại Nhất Thương chợt dài ra với tốc độ ánh sáng, đâm Ngọc Hoàng ngã nhào xuống đất, kiếm văng ra xa. Từ Hoàng Nhãn bắn ra một tia Ma Tử Mục Quang, hóa bảo kiếm thành bụi phấn.

Từ khi tiếp nhận ma lực, trở thành Thiên Ma, Nghịch Nam Long dần trở nên ngạo mạn, hiếu thắng, thích giết chóc và tàn nhẫn hơn trước. Đây là một quá trình diễn ra chậm chạp, bản thân chàng không tự ý thức được.

Chàng lầm tưởng rằng chỉ cần Gốc Ma Lực từ bỏ quyền kiểm soát với ma lực thì nó sẽ không chi phối được cảm xúc của chàng nữa, nhưng trên thực tế tự thân ma lực đã có sức thao túng rất mạnh, có thể làm thay đổi tính cách và suy nghĩ của người tiếp nhận theo hướng tiêu cực.

Thiên binh thiên tướng hò nhau xông lên. Nghịch Nam Long trừng mắt ra nhìn, hào quang từ mắt bắn ra chíu chít, hễ ai lên trước thì chết trước, chẳng mấy chốc đã giết cả vạn người, bụi thịt bay mù mịt khắp Thiên Đình. Chàng giục ngựa lướt trên mây trắng, vó ngựa dậm xuống mây bay tóe lửa, chẳng mấy chốc đã đến trước cửa cung Vị Ương. Chàng hô Thiên Vĩ Hồ và tiểu Nữ Oa lên thuyền, rồi cả đoàn lại hướng đến Tây Vương Cung.

Chàng cưỡi ngựa, cầm thương lao vào trong cung, thấy Tây Vương Mẫu đang ngồi một mình nghe cung nữ gẩy đàn, bèn nhảy xuống, bước đến bên cạnh bà, không nói không rằng, lập tức đè ngửa bà ra hôn cuồng nhiệt. Chàng nhớ bà quá đỗi. Bà không hẳn là người phụ nữ đẹp nhất nhưng là người cao quý nhất, vì vậy được địt bà có hương vị đặc biệt, không ai sánh bằng.

Tây Vương Mẫu đón nhận nụ hôn của Nghịch Nam Long, tâm thần mê man. Trong nháy mắt bàn tay của chàng đã thọc xuống vú bà, xé toạc chiếc váy bà đang mặc trên người. Cơ thể của bà lập tức trở nên trần truồng, phơi ra trước mặt đám cung nữ đang sợ kinh hồn vía. Bà thấy chàng dữ dội như vậy, vừa thích vừa sợ, muốn hãm chàng lại, nhưng chàng đã bắt bà quỳ cả hai gối xuống, ấn đầu bà vào chim mình, địt dữ dội vào mồm bà tựa như đang hãm hiếp bà. Bà bị chàng dùng bàn tay thần lực ấn con chim liên tiếp vào sâu tận cuống họng, mái tóc vén cao bị chàng vò nát trở nên rối bời, lúc Nghịch Nam Long thả tay ra bà há mồm thở như cá chết, nước dãi chảy ròng ròng, tóc xõa đến tận đít trông vừa thảm hại vừa dâm đãng.

Chàng vần ngửa bà ra, địt bà tại chỗ. Lúc này Ngọc Hoàng Thượng Đế đã kịp chạy tới, tức hộc máu mồm, định quyết một trận tử chiến, nhưng Nghịch Nam Long chỉ cười nhạt, bàn tay xòe ra, năm ngón tay cùng phát sáng, miệng quát:

– Ma lực pháp tắc – Khóa.

Theo câu nói ấy, Ngọc Hoàng lập tức bị khóa tại chỗ không thể cựa quậy được. Nghịch Nam Long địt vợ Ngọc Hoàng ngay trước mắt ông ta. Tây Vương Mẫu bị địt đau quá, mắt mờ cả đi, người giật đùng đùng, miệng cất tiếng rên thảm thiết chẳng khác gì con đĩ hạng bét. Ngọc Hoàng chỉ có thể trợn mắt nhìn vợ mình bị hiếp, tròng mắt co giật trong nỗi căm hận và nhục nhã mà ông ta chưa bao giờ phải trải qua trong đời.

Sau khi địt một lúc lâu, Nghịch Nam Long xuất tinh ào ạt vào trong lồn Vương Mẫu, tinh dịch nhiều đến nỗi mỗi lần thúc chim vào lồn bà là một lần nước bắn ra ngoài tung tóe. Chàng vẫn chưa thỏa mãn nhục dục mà tiếp tục lật úp Tây Vương Mẫu ra địt theo kiểu chó đực địt chó cái. Trong tư thế này, hai bầu vú to lớn của Vương Mẫu rủ xuống chạm đất, ai nhìn cũng cảm thấy kích thích cực độ. Ngọc Hoàng cho dù đang tức muốn nổ tim mà chết vẫn nứng cặc như thường, chim ông ta dựng đứng trong quần, nước nhờn ri rỉ khỏi đầu buồi.

Các cô công chúa nghe nói mẹ mình bị hiếp, vội chạy đến cứu, nhưng nhận ra người hiếp bà là Nghịch Nam Long thì lập tức thay đổi thái độ. Các nàng ùa đến bên cạnh chàng. Chàng khoát tay ôm lấy cả mười nàng, đoạn hét lớn một tiếng, quần áo trên người mười nàng cùng nát bấy. Chim chàng mọc ra tứ tung, nhét vào mồm, vào lồn, vào lỗ đít của mười nàng công chúa cùng với mẹ của các nàng lúc ấy đang sướng sắp xỉu. Chàng thi triển phép Địa Chấn Thuật làm các nàng rên như phá nhà. Các nàng uốn éo, vò đầu bứt tai, hai mắt trợn trắng. Tất cả cảnh tượng kinh tởm ấy đều lọt vào mắt Ngọc Hoàng không sót một chi tiết nào. Mặc dù ông ta đích thực là bố của các nàng công chúa nhưng từ lúc các nàng lơn lớn một chút ông ta đã giữ ý không còn lại gần các con lúc chúng đang thay quần áo hay tắm rửa nữa. Bây giờ được tận mắt chứng kiến cơ thể trần truồng của cả mười cô con gái tuyệt sắc, cơn thèm gái nổi lên điên cuồng. Ông biết cảm xúc này tồi tệ và cố quay mặt đi để tránh né, mà tiếc thay cần cổ đã bị khóa cứng không sao cử động được, chỉ còn cách tiếp tục mở to mắt ra chứng kiến cảnh các cô con gái tuyệt sắc giai nhân của mình bị Nghịch Nam Long địt cho phọt nước nhờn ra khỏi lỗ lồn.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155