Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 46
Phần 46: THÔNG THIÊN GIÁO CHỦ THÁCH ĐỐ ĐẶNG THIỀN NGỌC

Đa Bảo đạo nhân vào báo cáo với Thông Thiên giáo chủ. Thông Thiên giáo chủ nghe vậy thì cau mày, phán:

– Nghịch Nam Long đang ngấp nghé ngưỡng đột phá. Chúng ta cần thêm thời gian.

Đa Bảo đạo nhân sợ hãi nói:

– Kính sư tôn, các vị sư bá xem chừng quyết tâm lắm, chỉ cho nửa canh giờ, không xin thêm được đâu ạ.
– Thằng nhỏ này đã ngủ với tất cả các tiên nữ, con chim của gã đã thấm đẫm thánh thủy của một vạn cô gái, bầu nhiệt huyết ái tình đã giảm sút không còn dâng trào như trước, bây giờ mà cho đi vòng hai sợ rằng hiệu quả sẽ thấp. Ta cần một nữ tiên mới, có thể giúp Nghịch Nam Long vượt qua điểm nghẽn.
– Nếu thế… thì tiểu đồ có ý này. Chúng ta đã bắt được hai nữ tướng bên địch là Long Kiết công chúa và Đặng Thiền Ngọc. Cả hai đều nhan sắc tuyệt trần. Bây giờ thử cho hai nàng ra trước mặt Nghịch Nam Long xem gã phản ứng thế nào, nếu gã nhiệt tình đón nhận thì chẳng phải sẽ đạt bước đột phá ư?

Thông Thiên giáo chủ khen ngợi:

– Ngươi nói phải lắm.

Đoạn ra lệnh áp giải hai nữ tướng bên địch ra trước mặt Nghịch Nam Long.

Long Kiết công chúa vốn là nữ tiên, con bà Tây Vương Mẫu chủ nhân cung Diêu Trì. Do phạm lỗi khi dọn tiệc bàn đào mà bị Ngọc Hoàng đày xuống trần thế, phải đầu quân cho quân Chu để lập công chuộc tội. Nàng cưới Hồng Cẩm, cả hai vợ chồng đều là tướng tài đã giúp quân Chu thắng nhiều trận, sau này gặp Đa Bảo đạo nhân, do không phải đối thủ của người này nên dễ dàng bị bắt sống cả đôi.

Đặng Thiền Ngọc chỉ là người thường nhưng nhờ tu luyện được phép thuật nên cơ thể bất phàm. Phong Thần Diễn Nghĩa mô tả nàng tuổi vừa mười sáu, nhan sắc tuyệt trần, mắt xanh như nhung, môi thắm tựa son, thật không khác gì tiên nga giáng trần. Do duyên số đưa đẩy mà nàng phải cưới Thổ Hành Tôn là gã lùn một mẩu, ăn nói hàm hồ thô tục, tuy trong bụng có nhiều điều không được mãn nguyện như ý nhưng vì đại nghĩa mà vẫn cố thể hiện bộ mặt vui vẻ với người đời.

Hai nữ tướng bị cưỡng ép đưa đến trước mặt Nghịch Nam Long đang nằm phơi chim trên thảm thần, vừa thấy hai nàng chim của chàng vốn đang ỉu xìu lập tức ngỏng đầu lên, căng cứng.

Chàng chết rồi, thi thể không nhìn được hai nàng bằng mắt thường nhưng có thể cảm nhận qua mùi hương và Thần giác là giác quan của thần linh. Chàng đại khái biết được hai nàng này đều là bậc tuyệt sắc giai nhân, ngay cả khi so sánh với các nữ tiên khác cũng là hàng hiếm.

Long Kiết công chúa hét lớn:

– Lũ đê tiện này, chúng mày muốn gì?

Thông Thiên giáo chủ nói:

– Long Kiết, hai bên đối đầu, không nề hà dùng thủ đoạn. Nay ta mượn cơ thể của hai nàng để giúp Nghịch Nam Long đột phá, tiến lên đỉnh cao mới, phiền hai nàng chịu khó đôi chút.

Long Kiết và Đặng Thiền Ngọc nghe xong, sắc mặt tái nhợt.

Hai nàng tất nhiên hiểu được câu nói ấy của Thông Thiên giáo chủ hàm ý là gì. Cả hai đều là bậc nữ trung hào kiệt, dẫu bị đe dọa bởi thủ đoạn đê hèn vẫn không sợ hãi mà đánh mất bản sắc anh hùng, khi ấy cùng quát lớn, nạt nộ kẻ thù.

Đặng Thiền Ngọc giãy giụa, chửi bới:

– Các người tưởng làm trò đê tiện này là khuất phục được chúng ta sao? Có giỏi thì thả chúng ta ra, hai bên quyết một trận tử chiến.

Thông Thiên giáo chủ nghe vậy, cũng vui vẻ đáp ứng:

– Được, vậy ta đánh cược với hai nàng, nếu hai nàng có thể ngồi trên con chim của Nghịch Nam Long một phút mà mặt không đổi sắc thì ta cho các nàng được tự do, lại thả luôn hai ông chồng của các nàng về Tây Kỳ.

Đặng Thiền Ngọc tỏ vẻ nghi ngờ:

– Một phút thôi à?
– Chỉ cần một phút thôi, ta thề không nói điêu.
– Được, vậy ngươi hãy nhớ lời hứa này kẻo bị thiên hạ phỉ nhổ.

Đặng Thiền Ngọc xưa nay nhìn đàn ông không thuận mắt. Ngay cả lúc quan hệ với chồng nàng cũng cảm thấy vô vị, chỉ mong sao mọi việc sớm kết thúc. Thổ Hành Tôn vuốt ve nàng thế nào nàng vẫn trơ trơ như khúc gỗ, cuối cùng họ Thổ tin rằng nàng bị chứng lãnh cảm vô phương cứu chữa.

Nàng thấy Nghịch Nam Long quả thật đẹp trai xuất chúng nhưng chỉ có thế thôi thì chinh phục nàng sao được? Hơi thở của nàng vẫn đều đặn như thường. Thông Thiên giáo chủ bắn ra một đạo hồng quang khiến cho quần áo nàng tan nát thành các mảnh vụn, để lộ tấm thân tuyệt mỹ, trên đời hiếm có. Ngay cả các vị nữ tiên bên Triệt giáo nhìn thấy cũng phải khâm phục và ghen tị. Ngực nàng hơi quá to với người, tựa như hai quả bưởi gắn trên một thân cây mỏng manh, bờ mông của nàng tròn căng tựa như quả bóng mà nếu nàng mặc quần bó sát thì ngay cả nhà sư cũng muốn úp mặt vào mút cho kỳ hết nước thánh chảy ra từ lồn nàng. Nàng còn nhỏ tuổi nên cơ thể sạch sẽ và thơm tho một cách tự nhiên, lông lồn lún phún ở vùng tam giác trước bướm trông kích thích không sao tả nổi.

Nàng hùng dũng tiến lên như một vị tướng quân ra trận, không hề sợ hãi mà đặt phịch lồn lên chim của Nghịch Nam Long.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155