Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 24
Phần 24: ÂM PHỦ ĐẠI LOẠN

Nghịch Nam Long nghe Mạnh Bà nói rằng mình có thể nhét cả Mặt Trời vào trong lồn, liền muốn thử xem độ chính xác của câu nói này đến đâu.

Lúc nãy chàng đã hô biến cho con chim của mình to gấp mười lần nhưng Mạnh Bà vẫn chịu được, lần này chàng hóa phép cho nó to gấp một trăm lần, kích thước chẳng khác gì cái đồi nhỏ. Phù phép biến vật thể to lên trăm lần cũng là cực hạn hiện nay của chàng.

Thật kỳ lạ khi chim Nghịch Nam Long đã to như vậy mà cơ thể của Mạnh Bà vẫn không thay đổi, dường như lồn của nàng có thể chứa vật thể to lớn vô tận mà không ảnh hưởng gì cả, chỉ có điều kích cỡ chim của Nghịch Nam Long càng to thì thành âm đạo của nàng càng bị đội lên, nàng giãy giụa càng mạnh.

Lần giãy giụa thứ hai này đã kéo thêm hai tầng địa ngục mười bảy và mười sáu sụp đổ, lại chết thêm cả triệu linh hồn nữa. Từ nay địa ngục chỉ còn mười lăm tầng.

Nghịch Nam Long chỉ thấy mặt đất rung chuyển, không hề hay biết sức phá hoại của Mạnh Bà lại ghê gớm như vậy.

Chàng có năng khiếu tình dục bẩm sinh, không học đã biết đủ mọi tư thế, liền rút chim đút vào mồm Mạnh Bà bắt nàng phải mút cho mình.

Mạnh Bà là mẹ của vạn vật, về lý thì cũng như mẹ ngàn đời của Nghịch Nam Long, lại là người khó tính, nhu cầu tình dục trước đây vốn bằng không, nhưng từ lúc ngửi mùi của chàng tâm sinh lý bỗng thay đổi, sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu kỳ quái của người tình.

Mười vị Diêm Vương được phen no mắt. Họ bị nhốt trong Cửu Thiên Diêm La, không chạy đi đâu được, cho dù không muốn cũng phải chứng kiến toàn bộ cảnh Mạnh Bà cùng Nghịch Nam Long quan hệ tình dục.

Họ phải thừa nhận rằng cơ thể của Mạnh Bà quả là tuyệt mỹ, ngôn từ không thể diễn đạt hết được. Ngực nàng to nhưng không quá to, vừa cứng vừa mềm, đầu ti đỏ hồng, cánh bướm tuyệt đẹp, bên ngoài màu trắng bên trong màu đỏ tựa như hoa nở, tóc nàng như dòng suối, chân nàng dài miên man, da thịt trắng trẻo, mịn màng đến cực điểm, vừa nhìn thấy đã rạo rực cả tâm thần.

Ngay cả lúc phồng mồm trợn mắt ra mút chim Nghịch Nam Long nàng vẫn đẹp và quyến rũ, các mỹ nhân khác không thể sánh bằng.

Mạnh Bà quả xứng đáng với danh hiệu Đệ nhất mỹ nhân, là tiêu chuẩn sắc đẹp của loài người. Tất cả những người phụ nữ sinh ra sau nàng đều mang theo vẻ đẹp của nàng, nhưng không ai vượt qua được nàng. Nàng là đầu tiên, độc nhất, cao nhất, quyến rũ nhất và gợi tình nhất.

Các vị Bồ Tát đã tu luyện không biết bao nhiêu kiếp, đã vượt qua bao nhiêu thử thách gian nan, sắc dục đối với các ngài chỉ là con số không, nhưng thử thách này khó khăn hơn tất cả các thử thách trước đây cộng lại.

Hơi thở dâm dục của Mạnh Bà tràn ngập Âm giới, ai ngửi thấy cũng mê man, các vị Bồ Tát tuy là bậc Đại Tiên cũng không tránh khỏi tâm thần hoảng loạn. Một số vị định lực yếu tự cởi quần áo và bắt đầu làm điều không thể tưởng tượng nổi là thủ dâm.

Các vị Diêm Vương, Bồ Tát đã vậy thì các linh hồn khỏi nói, càng trở nên điên loạn. Cả Âm Phủ trở thành đại tiệc sex khổng lồ.

Nghịch Nam Long vẫn đang mê mải cùng người tình không hề biết đến thế giới xung quanh.

Chàng hóa phép biến thành mười Nghịch Nam Long. Mười Nghịch Nam Long nhét chim vào miệng và lỗ đít Mạnh Bà, ra sức địt. Những phân thân còn lại dùng miệng và tay kích thích Mạnh Bà khiến nàng quẫy mông càng lúc càng mạnh.

Toàn bộ Âm Phủ đều rạn nứt, tiếng la dậy đất.

Cứ như thế này Âm Phủ sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.

Đúng lúc gay go ấy, giữa bầu không khí đầy chất dâm loạn, hiện lên một tia sáng thuần khiết tựa như trăng rằm. Tia sáng ấy quét đến đâu hơi thở của Mạnh Bà bị đẩy lùi, các linh hồn đang sục sôi lập tức trở nên an tĩnh, chư vị Diêm Vương cũng lập tức tỉnh táo trở lại.

Ngay cả Mạnh Bà cũng không khỏi trở nên ngơ ngẩn. Nàng nhìn ánh sáng trăng rằm kia, lẩm bẩm:

– Quan Thế Âm Bồ Tát.

Nghịch Nam Long bừng tỉnh, vội vàng mặc quần áo. Chàng đã nghe đại danh Quan Thế Âm Bồ Tát từ lâu, trong lòng thập phần kính ngưỡng, chỉ mong được một lần gặp mặt. Nhưng Tây phương xa xôi, muốn đến không phải dễ.

Giữa ánh sáng trăng rằm, hiện ra một người phụ nữ không thể đoán được tuổi tác. Nghịch Nam Long thấy người phụ nữ này trông cực kỳ phúc hậu và tràn đầy Phật tính, tuy gương mặt vô cùng xinh đẹp mà không hề gợi lên dục vọng từ người đối diện.

Chàng vội quỳ lạy, nói to:

– Quan Thế Âm Bồ Tát.

Quan Thế Âm Bồ Tát mỉm cười, nói:

– Mạnh Bà nương nương, ta được lệnh của Phật Tổ Như Lai đến đây ngăn Âm Phủ khỏi bị sụp đổ. Mạnh Bà nương nương là người cai quản Âm Giới, tự nhiên có lòng từ bi, chắc không muốn công trình cả đời sụp đổ trong tay mình.

Mạnh Bà gật đầu, đáp:

– Nhất thời hồ đồ, khiến các vị chê cười.

Quan Thế Âm Bồ Tát nhìn Âm Phủ điêu linh, liền đưa tay ra hiệu. Từ đằng sau một cô gái cực kỳ xinh đẹp tiến lên, trên tay cầm một cái bình nhỏ màu trắng.

Người con gái ấy là Long Nữ, nữ hầu của Quan Thế Âm, trên tay nàng cầm bình Cam Lồ, có thể hồi sinh vạn vật.

Bình Cam Lồ là một trong các pháp khí Phật giáo mạnh nhất từng được biết đến, đừng nói cấp Đại Tiên, ngay cả Thánh Nhân cũng phải khâm phục.

Theo ý muốn của Quan Thế Âm, Long Nữ rút cành Dương Liễu từ trong bình nhỏ, vẫy ra bốn phía, các tầng địa ngục đã sụp đổ tức thì xuất hiện trở lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155