Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 27
Phần 27: NGHỊCH NAM LONG GIẾT HOÀNG THIÊN HÓA

Năm 1046 trước Công nguyên, Cơ Phát nối ngôi cha là Cơ Xương, trở thành Chu Vũ Vương, tôn Khương Tử Nha làm thầy. Lúc này quân Chu đã tiêu diệt được nước Mật Tu ở phía Tây, nước Lê ở phía Đông, Khuyển Nhung ở phía Bắc, qua đó quét sạch các nước phên giậu của nhà Thương, toàn quân hướng về Triều Ca.

Quân Chu và quân Thương dồn quân đối đầu ở Mục Dã, nay là thành phố Tân Hương, tỉnh Hà Nam, sát vách với kinh đô. Trận Mục Dã đã được lịch sử định sẵn sẽ trở thành trận chiến cuối cùng giữa hai bên, trong đó quân Chu đại thắng, quân Thương đại bại, vua của nhà Thương là Đế Tân phải lên Lộc Đài tự thiêu, nhà Thương chấm dứt từ đây.

Thời đó dân cư còn ít, quân lính mỗi bên chỉ vài chục nghìn người, quân Thương thậm chí còn chưa có đủ mười nghìn người, nhưng tiên nhân hai bên thì nhan nhản.

Câu ấy thật ra cũng không đúng lắm. Tiên nhân bên phía nhà Chu còn nhiều chứ bên phía nhà Thương thì đã chết gần hết rồi, sức suy lực yếu, sắp phải cầu viện đến cả Thông Thiên giáo chủ ra quyết đấu.

Nghịch Nam Long vượt qua quãng đường hàng vạn dặm, vào thẳng Triều Ca ra mắt Trụ Vương.

Trụ Vương thấy Nghịch Nam Long, khuôn mặt sầu thảm:

– Ngươi trở về rồi à? Nước sắp mất, có về cũng vô ích thôi.

Nghịch Nam Long tâu:

– Tâu bệ hạ, thần đã học được phép tiên, tự tin có thể đánh lui kẻ địch, nay xin được ban chức Đại tướng quân thống lĩnh toàn quân, ra quyết một trận tử chiến, vì bệ hạ mà giành lại giang sơn.

Trụ Vương đổi buồn thành vui, mừng rỡ nói:

– Ngươi thật là có lòng trung nghĩa. Chúng ta đã nhiều lần đại bại, quân đội tan rã hết cả, lúc này chỉ còn ba nghìn nô lệ, ta ban cả cho ngươi. Hy vọng ngươi có thể tạo ra phép màu, đảo bại thành thắng thì ta vui lòng lắm.

Nghịch Nam Long tạ ơn, lập tức lui ra, thống lĩnh toàn quân tiến về Mục Dã.

Dọc đường, chàng gặp đội quân tiên phong của nhà Chu, tướng đi đầu là Hoàng Thiên Hóa.

Hoàng Thiên Hóa là con trai Trấn Quốc Võ Thành Vương Hoàng Phi Hổ, nguyên lai là tướng nhà Thương, sau vì Trụ Vương bạo ngược âm mưu cưỡng gian vợ mình là Giả Thị mà bỏ Thương đầu Chu.

Hoàng Thiên Hóa học nghệ từ Thanh Hư đạo nhân, ngụ tại núi Thanh Phong, động Tử Dương, là một tướng tài đã lập được nhiều công trạng cho quân Chu. Hoàng Phi Hổ lúc này đã chết trận, để lại thần ngưu cho con cưỡi. Một người một trâu đi đến đâu quân Thương tan tác đến đấy.

Nghịch Nam Long thấy Hoàng Thiên Hóa mặc theo lối đạo sĩ, liền nói lớn:

– Tiên sinh, ta phụng mệnh vua Đế Tân thảo phạt nghịch tặc, tiên sinh nếu muốn sống thì hãy lùi bước.

Hoàng Thiên Hóa nghiến răng nói:

– Tên Trụ Vương khốn kiếp hại chết mẹ ta, giết chết cha ta, chính hắn mới là nghịch tặc. Ngươi trông cũng anh dũng tuấn tú mà sao lại theo địch chống lại lương dân?
– Đế Tân tuy phạm nhiều tội ác nhưng có nguyên nhân sâu xa từ sự xếp đặt của thần tiên trên trời, cũng giống như người mê muội bị kẻ ác dí dao vào tay bắt đâm chết người, tội của Đế Tân một thì Nữ Oa và Nguyên Thủy Thiên Tôn một nghìn. Nay ta quyết thiết lập lại công lý cho Nhân giới, chấm dứt sự can thiệp thô bạo của Tiên giới, tiên sinh mau rút về ngay thì ta tha cho khỏi chết.

Hoàng Thiên Hóa cười nhạt, tung ra Mật Tà là thần kiếm trấn sơn của Thanh Hư đạo nhân, tức thì thanh gươm xẹt ra một luồng thanh quang sáng chói, chiếu vào cổ Nghịch Nam Long, chiếc đầu của Nghịch Nam Long bị cắt rời khỏi cổ, rơi xuống đất.

Thanh kiếm Mật Tà không hổ danh là thần kiếm trấn sơn của cả môn phái, uy lực vô cùng khủng khiếp.

Nghịch Nam Long đã học được phép Tục Đầu, khi ấy từ cái cổ bị cắt đứt lập tức mọc ra đầu mới, miệng cười nhạt.

– Đạo sĩ, thanh kiếm của ngài thật lợi hại, ta muốn có nó.

Hoàng Thiên Hóa thấy pháp bảo mạnh nhất của mình không làm gì được đối phương, sợ hãi muốn rút lui.

Nghịch Nam Long chỉ tay, từ đầu ngón trỏ bắn ra một tia sét mờ nhạt, mỏng dính, như có như không. Hoàng Thiên Hóa thấy vậy, vội vàng tránh né, ai dè tia sét như có linh tính, ngoặt gấp một góc bốn mươi lăm độ, đâm thẳng vào tim. Hoàng Thiên Hóa chết tốt, hồn phách bay lên bảng Phong Thần.

Vốn Nghịch Nam Long biết rằng chư tiên sau khi chết, hồn phách không phải trải qua vòng luân hồi mà sẽ được lưu trong bảng Phong Thần chờ dịp thích hợp hồi sinh, nên không ngại giết mấy người này.

Quân Chu thấy chủ tướng đã chết, toàn quân tan chạy. Thần ngưu rống lên giận dữ, dùng hết sức phi đến, tính húc thủng bụng Nghịch Nam Long, nhưng lại gần thì ngửi thấy khí tức Rồng thần, bốn chân lập tức run lẩy bẩy, vội quỳ xuống tỏ lòng thần phục.

Con trâu này cao ba mét, dài năm mét, kích thước không thua kém gì loài voi, trên đầu mọc hai cái sừng cứng như đá, mỗi cái sừng dài một mét, ngựa thường thấy nó đều tự động quay đầu bỏ chạy.

Nghịch Nam Long bỏ ngựa, nhảy lên lưng trâu thần, thúc quân tiếp tục tiến lên.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155