Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 91
Phần 91: TÂY XÍCH LONG PHÁI CON GIẾT CHÁU

Tô Minh thu cần, ánh mắt vẫn hướng về nước hồ, nói chậm rãi:

– Nghịch Nam Long mang theo hơi thở nghịch thiên của Nghịch Thiên Đế khi xưa, có mối quan hệ sâu xa với đệ nhất cao thủ vũ trụ, không thể xem thường. Hắn nòi Rồng thần là giống loài mạnh nhất Tam giới, cuộc đời lại gặp nhiều duyên kỳ ngộ. Lúc ở Nhân giới gặp Thiên Vĩ Hồ, lên Thiên Đình gặp Tây Vương Mẫu. Hắn uống hết nước Diêu Trì, ăn hết đào tiên, về thần thông thì có Thập Vĩ Hồ Thiên Nhãn, Tiên Thiên Hợp Nhất và Thanh Hỏa bá đạo, về vũ khí thì có Thiên Thần giáp, Vũ Trụ kiếm, hồn Lục Tiên kiếm cực kỳ khó chơi. Chúng ta tuy là cao thủ trong số các cao thủ cấp Đại Tiên nhưng cũng chưa chắc đã chiến thắng được gã.

Hàn Lập gật đầu, đáp:

– Tô huynh nói không sai, nhưng chúng ta người đông thế mạnh, tất không thua được, hơn nữa Tô huynh còn sở hữu phép Nghịch Chuyển Thời Gian là phép thuật độc nhất vô nhị trong Tiên giới mà ngay cả cấp Thánh Nhân cũng không làm được.

Tô Minh cả cười:

– Hàn huynh quá lời. Đúng là phép này khi giao tranh với người đồng cấp sẽ mang lại ít nhiều lợi thế, nhưng lúc chiến đấu sinh tử với Thánh Nhân mà một đòn không giết được gã thì sẽ nhận về hậu quả đau thương. Ta không dám tự nhận mình là vô địch như huynh nói.
– Tô huynh khiêm tốn quá mà thôi.

Tô Minh hỏi:

– Trận chiến này khi nào sẽ diễn ra?

Hàn Lập đáp:

– Sớm thôi. Ta đồ rằng khi tập hợp đủ lực lượng thì Ngọc Hoàng sẽ phát động cuộc chiến tiêu diệt kẻ đã quyến rũ vợ mình.
– Ngọc Hoàng, ai da, ta vẫn nghĩ hắn ta không đủ tư cách giữ ngôi cao. Chỉ là thỏa thuận giữa Tam Thanh với nhau để đưa kẻ dễ bảo nhất lên làm vua Tam giới mà thôi.
– Việc này không liên quan đến chúng ta, mong Tô huynh giữ ý.
– Ta biết, ta biết.

Cùng lúc ấy ở miền Tây xa xôi, Tây Xích Long đang có cuộc tranh cãi gay gắt với thân phụ Tổ Rồng.

Hai người tuy không ở gần nhau nhưng vẫn có thể nói chuyện như đang đứng trước mặt, hoàn toàn nhờ vào Long Cảm là công cụ giao tiếp đặc biệt giữa các con rồng, tương tự với Thần giác của Tiên nhân.

Tây Xích Long nói to:

– Phụ thân, Nghịch Nam Long coi thường tổ tiên, liên tục phạm tội với người đồng tộc, tội không thể tha, sao phụ thân không để con đi giết chết nó, trả thù cho con cháu của con?

So với Tây Xích Long oai mãnh hung hăng, Tổ Rồng uy nghi và điềm tĩnh hơn rất nhiều.

– Nghịch Nam Long cũng là con cháu của mày chứ đâu phải người ngoài? Nó thuộc nhánh chính của loài Rồng, là người đứng đầu trong thế hệ thứ năm của Long tộc, chúng ta có thể hy sinh những cá thể khác chứ không thể làm tổn thương thằng bé.
– Hừ, thế hệ thứ năm? Nghe mới oai hùng làm sao, nhưng Long tộc chỉ có chín cá thể. Hai em con là Đông Xích Long và Bắc Xích Long đều không có con, mỗi nhánh của Nam Xích Long là trù phú. Con chỉ có độc đứa cháu cũng bị Nghịch Nam Long giết hại, như vậy chẳng hóa ra toàn bộ nòi giống Long tộc đều dồn vào Nam Xích Long cả ư? Điều đó thật khó chấp nhận.
– Chúng ta không can dự vào việc ai được quyền tồn tại. Điều này hãy để cho tạo hóa quyết định.
– Con không đồng ý. Con muốn tự tay giết chết thằng oắt con ấy, tạo điều kiện cho con cháu con ra đời.
– Đừng có vô đạo như vậy. Tây Xích Long, nếu mày dám làm gì thằng bé, tao nhất định sẽ trừng phạt mày nặng nề, lúc đấy đừng trách Tổ Rồng ta vô tình. Nhớ lấy, tao đã cảnh cáo mày.

Nói rồi, Tổ Rồng lập tức biến mất.

Tây Xích Long bị cha đe dọa, không dám bỏ vị trí để lên Thiên Đình sát hại Nghịch Nam Long, ánh mắt trở nên hằn học.

Gã là Xích Long, cao hơn Thanh Long một bậc, chỉ giơ tay ra là giết được Nghịch Nam Long tức thì, nhưng lời cha dạy không dám trái. Tổ Rồng không chỉ là phụ thân của gã mà còn là vua của loài Rồng, mạnh hơn gã không biết bao nhiêu mà kể, nếu bị trừng phạt thì trốn không thoát.

Gã nghĩ một lúc, liền quyết định không tự mình đi, mà điều một đứa con hoang của gã đi thay.

Con nào chả là con? Nhưng đứa con này có chút đặc biệt. Nó là sự kết hợp giữa gã với một ma nữ đến từ Ma giới, tạo ra Ma Long. Ma Long có độ thuần huyết cực thấp, không thể hóa rồng, bù lại sở hữu sức mạnh và thần thông kỳ lạ, xưa nay đi đánh nhau giết người chưa từng thua thiệt bao giờ.

Ma Long có ngoại hình xấu xí. Tây Xích Long là rồng thần, ngoại hình đẹp đẽ, thấy đứa bé hình thức quái dị rất không ưa thích, hơn nữa ma nữ đã chết từ lúc Ma Long mới sinh nên chưa bao giờ nhận gã là con mà chỉ xem là tôi tớ, đối xử tệ hại, nhưng bây giờ bỗng nhiên cảm thấy gã rất thuận mắt.

– Ma Long, mày đi giết Nghịch Nam Long cho tao.

Ma Long lập tức vâng mệnh.

– Nếu không giết được Nghịch Nam Long thì mày chết quách đi cho rảnh, đừng về đây gặp tao nữa.

Ma Long quen bị Tây Xích Long hành hạ, biết chủ nhân xưa nay không nói chơi, cúi đầu đáp:

– Xin chủ nhân yên tâm, thuộc hạ nhất định thành công, nếu thua sẽ tự cắt đầu mình để tạ lỗi với chủ nhân.

Tây Xích Long cười lớn.

Cho dù kết quả thế nào thì cũng có một kẻ gã ghét phải chết.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155