Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 144
Phần 144: THIÊN MA HẬU

Gốc Ma Lực cười nói:

– Đây là Thiên Ma đời thứ nhất, Đệ Nhất Thiên Ma – Thiên Ma Hậu. Nàng ta đã thay ta cai trị Ma giới trong suốt năm mươi nghìn năm trước khi bị Đệ Nhị Thiên Ma đánh bại và lật đổ. Ngươi là Thần Long Ma Đế, có được một người vợ là Ma Hậu chẳng phải tốt đẹp hay sao?

Chim Nghịch Nam Long cứng lên, vươn cao đến tận ngực. Chàng nhìn Thiên Ma Hậu, thấy nàng xinh đẹp theo lối nữ cường, các đường nét trên gương mặt đều vô cùng cương nghị, sắc sảo và quyết đoán. Nàng mặc chiếc váy đen trùm khắp người, dài đến tận gót chân, nhưng vẫn có thể nhìn thấy bộ ngực vươn cao và phần eo cực kỳ thon thả. Ở nàng có sự uy nghiêm của Tây Vương Mẫu, sự kiêu hãnh và cao ngạo của Thái Âm Tinh Quân, nhưng ngoài ra còn có cả sự tàn nhẫn và dữ dội của người đã quen với việc cai trị và giết chóc. Nàng nguy hiểm, nhưng chính vì sự nguy hiểm đó mà càng trở nên hấp dẫn, giống như một con sư tử cái, phần đông thế giới không ai dám nghĩ đến việc giữ làm thú nuôi, chỉ có những bậc anh hùng sức khỏe vô địch, dũng cảm không ai sánh bằng mới dám tìm cách chinh phục nàng.

Nghịch Nam Long thần sắc bất động, nhưng trong đầu không khỏi nghĩ về con chim đang cứng lên.

Gốc Ma Lực như đọc được ý nghĩ của chàng, cười bảo:

– Ngươi chết rồi. Hiện diện bây giờ chỉ là một linh hồn. Nhưng Ma giới là nơi tiếp nhận các linh hồn đã chết và ban cho chúng sự sống thứ hai, vậy nên linh hồn của ngươi lúc này có thể thực hiện được mọi điều như lúc còn sống, kể cả giao hợp với phụ nữ. Chỉ có điều ngươi đến đây chưa lâu, linh hồn chưa quen thuộc với ma khí, năng lực đại giảm, không bằng một phần hai so với thông thường. Ngươi lại không mang theo vũ khí, phải dựa vào sức mạnh bản thân thôi.
– Câu ấy nghĩa là sao?

Gốc Ma Lực ho liền mấy tiếng rồi nói:

– Ta sắp chết rồi. Ngươi có biết tại sao ta sắp chết không?
– Vì ông già quá chăng?
– Không phải. Ta cũng bất tử như tiên nhân các ngươi vậy. Năm xưa Nghịch Thiên Đế bị Hồng Quân Lão Tổ dùng chiêu Thánh Nhân Hợp Nhất giết chết, một phần tàn hồn xuống đây muốn chiếm Ma giới để làm bàn đạp phản công, ta đã giao chiến với hắn. Hắn thật quá lợi hại, ngay cả khi ấy vẫn đánh ngang tay với ta. Ta dồn hết lực phá tan linh hồn của hắn, nhưng đổi lại cũng bị thương nặng. Theo thời gian vết thương càng lúc càng trở nên tồi tệ, không cách nào chữa khỏi được. Cái chết đã ở ngay trước mắt. Nghịch Nam Long, từ trước đến nay Ma giới đã trải qua hai đại kiếp nạn, kiếp nạn đầu tiên là bị Tiên – Phật liên thủ tiêu diệt, ma dân chết sạch. Trong kiếp nạn ấy ta chỉ có thể cứu được Thiên Ma Hậu mà thôi. Kiếp nạn thứ hai thì ta vừa kể. Nếu ta chết nốt thì Ma giới sẽ tiêu biến hoàn toàn khỏi vũ trụ, các linh hồn lang thang sẽ không còn nơi nào để về nữa. Ta không đành lòng chứng kiến kết cục ấy. Nay ta muốn truyền lại toàn bộ sức mạnh hợp thành từ một triệu tỷ linh hồn cho ngươi, đó là một sức mạnh vô cùng ghê gớm, kết hợp với năng lực nội tại của ngươi, đủ sức giúp ngươi chiến thắng Thánh Nhân Hợp Nhất.
– Tại sao ông không giao năng lực ấy cho Thiên Ma Hậu? Cô ta là thần dân của Ma giới từ ngày đầu cơ mà?
– Ngươi nghĩ ta chưa từng tính đến biện pháp đó ư? Nhưng Thiên Ma Hậu không đủ sức tiếp quản toàn bộ ma lực, giao cho nàng có phần lãng phí, nếu không phải là chuyện vạn bất đắc dĩ thì ta không muốn làm. Ta muốn giao nó cho ngươi, Thiên Ma mạnh nhất xưa nay. Ta muốn giao cả Thiên Ma Hậu cho ngươi nữa để hai người các ngươi giao phối với nhau, sinh con đẻ cái, xây dựng lại Ma giới tươi đẹp như xưa. Chỉ có điều Thiên Ma Hậu tính tình cương liệt, hiếu chiến, chỉ ngưỡng mộ kẻ mạnh không chịu khuất phục trước kẻ yếu. Nay ngươi muốn tiếp nhận ma lực của ta cần phải chinh phục nàng trước.

Nghịch Nam Long nhìn Thiên Ma Hậu một lúc rồi nói:

– Ta sợ đánh hết sức sẽ khiến nàng đau.

Thiên Ma Hậu nghe vậy, nhếch môi cười nhạt. Gốc Ma Lực cười to, bảo:

– Ngươi đánh nàng càng đau nàng càng thích. Chỉ sợ ngươi không đủ sức làm đau nàng, năng lực của ngươi hiện giờ chỉ bằng một nửa so với lúc trước, lại không mang theo vũ khí, chưa chắc đã thắng được đâu.
– Hừ, để xem nàng ta lợi hại đến đâu.

Nói rồi, hướng về phía Thiên Ma Hậu, bàn tay xòe ra, năm đầu ngón tay phát sáng, quát lớn:

– Ma lực pháp tắc – Khóa.

Chàng quên bẵng mất rằng tiên lực của mình giảm sâu, ma lực yếu ớt. Thiên Ma Hậu không hề bị chiêu ấy phong bế chút nào, ngược lại còn nhảy vọt về phía Nghịch Nam Long, tốc độ gần ngang với tốc độ ánh sáng. Trong một phần nghìn giây đồng hồ đã kịp tát mạnh vào mặt chàng một trăm cái liên tiếp làm chàng bắn ngược về phía sau, cơ thể xuyên qua núi đá tạo thành một lỗ thủng có đường kính rộng đến hai mươi mét.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155