Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 124
Phần 124: NGHỊCH NAM LONG ĐỘT PHÁ CẤP THÁNH NHÂN

Các tiên nhân dẫu có phi thường cũng không tránh khỏi cái chết, nhưng Nghịch Nam Long lại là người sở hữu nhiều năng lực kỳ diệu mà ngay cả các Đại Tiên khác cũng không có.

Chàng có cổng Tiên Thiên Hợp Nhất liên tục đổ thiên địa linh khí đã được tôi luyện dưới hình dạng giọt sương màu trắng vào người, giống như chất keo dính nối liền các phần trong cơ thể, lại có Dược Tinh Cầu là nguồn dược lực cực mạnh có tác dụng chữa thương, bồi bổ tổn hại, cuối cùng, chàng có một linh hồn bất tử không thể bị tiêu diệt. Lấy hồn làm gốc, lấy thiên địa linh khí làm lực hút, lấy dược lực trị thương, cho dù cơ thể đã hóa thành bụi vẫn phục hồi được như trạng thái ban đầu.

Na Tra lấy chàng hồi sinh, mừng rỡ quá, liền nhao vào trong lòng, kêu lớn:

– Chàng làm ta lo lắng muốn chết.

Nghịch Nam Long vòng tay ôm eo Na Tra, tay kia vuốt lên mái tóc dài mượt, ngửi mùi hương tự nhiên tỏa ra từ mái tóc nàng, thì thầm:

– Em chớ lo, tên kia không làm gì được anh.

Dương Tiễn chứng kiến cảnh tượng chướng tai gai mắt, tức thì nổi đóa. Hai mắt đồng thời lóe sáng, Ma Tử Mục Quang bắn ra liên tiếp. Lần này gã không chỉ dùng một tròng nhỏ mà dùng đồng thời hai mươi tròng nhỏ, uy lực tăng theo cấp số nhân, có thể dễ dàng hủy diệt một vì sao lớn, hóa nó thành bụi phấn. Nghịch Nam Long trúng đòn, cơ thể lại tan thành bụi, ngay cả những hại bụi cũng bị Ma Tử Mục Quang săn đuổi, bắn thành các hại bụi còn nhỏ hơn nữa, chẳng khác gì giới khoa học ngày nay dùng máy móc hiện đại bắn phá các nguyên tử để tạo ra các hạt nhỏ hơn, trong quá trình này linh hồn Nghịch Nam Long bám trên các hạt bụi liên tục trải qua quá trình chết đi sống lại, tốc độ luân hồi được đẩy đến cực hạn, đồng nghĩa với việc dòng chảy tiên lực càng lúc càng mạnh, thời điểm đột phá cấp Thánh Nhân không còn xa.

Chàng vốn nhận được nhiều cơ duyên phi thường, sở hữu cả Tiên Thiên Hợp Nhất và Dược Tinh Cầu, đã ăn hết vườn đào tiên, uống cạn nước hồ Diêu Trì, lại là người duy nhất trên Tam giới có thể tái sinh vô hạn lần với bể ký ức hoàn hảo không tổn hại, điều có ý nghĩa cực kỳ quan trọng trong việc tích tụ pháp lực, tinh thuần tiên lực, càng chết nhiều càng tiến tới đẳng cấp cao hơn, là quái nhân có một không hai. Dương Tiễn trong cơn điên cuồng, ra sức dùng Ma Tử Mục Quang sát hại chàng, có ngờ đâu hành động này đã giúp chàng tiến tới cảnh giới mới vượt trên cả gã.

Na Tra thấy Dương Tiễn nổi điên, tức giận không thôi, bèn nhào vào tấn công, lập tức bị Dương Tiễn dùng thần lực hất văng ra xa, thân thể đau đớn tưởng hộc cả máu mồm. Tròng mắt của Dương Tiễn đỏ quạch, tóc tai rũ rượi, trông giống như người điên, càng bắn càng hăng, cuối cùng khi các hại bụi Nghịch Nam Long đã bị bắn phá đến nhỏ vô hạn, ngay cả Ma Tử Mục Quang cũng không còn tác dụng nữa, mới chịu dừng lại.

Trước con mắt kinh hoàng của gã, những hạt bụi bé tí lại lần nữa hợp thành các hạt bụi lớn hơn, các hạt bụi lớn hợp thành chân, tay, thân mình, dần dần tái hiện thân thể Nghịch Nam Long y như cũ không thay đổi chút nào, nhưng thân mình chàng lúc này được bọc trong một quầng sáng, là biểu hiện đặc thù của tiên nhân khi đột phá cảnh giới Thánh Nhân. Tiên giới có trăm vạn tiên nhân, tất cả các tiên nhân đều đạt được đột phá sau quá trình tu luyện khắc khổ lâu dài hoặc đạt duyên kỳ ngộ, mình chàng đột phá sau khi bị người ta giết hại. Chuyện này thật sự quá khác thường, xưa nay chưa từng có.

Dương Tiễn chỉ lên được cấp Á Thánh mà Nghịch Nam Long tiến thẳng lên cấp Thánh Nhân, lý do bởi Dương Tiễn không đạt được cảnh giới này bằng thực lực mà nhờ ma lực, nên rốt cuộc bị ma lực khống chế, còn Nghịch Nam Long đột phá nhờ năng lực nội tại không ai cản được chàng.

Nghịch Nam Long vốn đã đẹp đẽ tuyệt vời, lúc ấy nằm trong quầng sáng, lại càng rực rỡ phi thường. Chàng mặc Thiên Thần Giáp, một tay cầm Vũ Trụ Kiếm, tay kia cầm Thiên Ngoại Nhất Thương, trên lưng đeo Quỷ Cung Tiễn, nhảy lên lưng Tuyết Ngọc Phong Vân, toàn bộ cơ thể chàng từ trên xuống dưới, từ bản thể đến vũ khí, thú cưỡi, đều là màu trắng bạc, Dương Tiễn nhìn thấy vừa sợ vừa ghen tị. Gã gầm lên một tiếng làm chấn động cả không gian, mỗi bên hai mươi tròng mắt cùng bắn ra Ma Tử Mục Quang có sức mạnh hủy diệt. Nghịch Nam Long tuy đã đạt cảnh giới cao hơn cũng tuyệt đối không dám coi thường Nhị Thập Tinh Cầu trong Xích Nhãn của Dương Tiễn, rùng mình một phát thuấn di ra sau lưng Dương Tiễn, nhẹ nhàng đặt bàn tay lên nửa sau đầu của gã, lạnh giọng nói:

– Trục xuất ma lực.

Ma lực vốn là lực lượng tồn tại độc lập trong người Dương Tiễn chứ không bị hòa tan, giống như phụ nữ đặt túi ngực, ngực có túi trông rất đẹp nhưng không phải là ngực thật, lúc cần có thể phẫu thuật lấy ra vứt đi. Ma lực cũng theo cơ chế như vậy, khi gặp sức mạnh vượt trội sẽ bị đẩy khỏi cơ thể. Nghịch Nam Long cưỡng ép đẩy ma lực ra khỏi cơ thể Dương Tiễn, trước mặt hai người dần hiện ra một khối cầu màu đỏ bé bằng đầu ngón tay nhưng tỏa ra ánh sáng tương đương với một ngôi sao, chói mắt đến độ ngoại trừ Nghịch Nam Long thì tất cả những người còn lại kể cả Dương Tiễn cũng không thể nhìn thẳng vào nó mà phải quay đầu tránh đi chỗ khác.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155