Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 68
Phần 68: MƯỜI VẠN THIÊN BINH THIÊN TƯỚNG

Thiên Vĩ Hồ đang rót thánh thủy vào miệng Nghịch Nam Long thì tiểu Nữ Oa chạy vào cấp báo:

– Hỏng rồi. Ngoài cửa hang lúc này có rất đông thiên binh thiên tướng, nói là đến bắt chàng về trị tội.

Nghịch Nam Long choàng dậy, hỏi:

– Tại sao lại bắt ta?
– Không rõ. Chúng đòi chàng ra gặp, chàng mau ra xem thử.

Thiên Vĩ Hồ cười nhạt:

– Nhớ lại thời xưa oai hùng, trước khi bị cặp đôi thiện nam tín nữ Phục Hy – Nữ Oa liên thủ ám hại bằng thủ đoạn đê hèn, thì thiên binh thiên tướng hễ gặp ta là chạy rẽ đất. Chàng cứ bình tĩnh, để ta ra giết sạch chúng nó đi.

Nghịch Nam Long thấy Thiên Vĩ Hồ khẩu khí lớn như vậy, không khỏi kinh hoàng.

– Nàng ơi, đừng chuyện bé xé ra to. Để ta ra gặp họ xem có chuyện gì, sau đó nói chuyện phải quấy cũng chưa muộn.

Nghịch Nam Long định mặc Kim Quy giáp, nhưng Thiên Vĩ Hồ lắc đầu, bảo:

– Kim Quy giáp chỉ là đồ chơi cho trẻ con. Lúc trước chàng còn là thần cấp thấp thì còn có chút công hiệu, bây giờ chàng đã là bậc Đại Tiên thì đeo chi cho vướng người? Chàng đừng mặc nó nữa, để em cho chàng vật này.

Nói rồi, lập tức ném ra một chiếc áo giáp màu bạc. Chiếc áo giáp này giống như được thêu bằng ánh Mặt Trời, lấp lánh tỏa sáng, lại như có sức sống ẩn chứa bên trong, linh hoạt vô cùng. Hình dáng của nó oai hùng mang lại cảm giác chắc chắn mà cân nặng còn nhẹ hơn sợi tóc, cầm trên tay tưởng như ảo ảnh. Nghịch Nam Long sờ lên chiếc áo giáp, nhận ra nó không được làm bằng thép mà bằng một chất liệu nào đó cực kỳ hiếm có, trước đây chàng chưa từng gặp bao giờ.

Chàng áp nó vào người, tức thì chiếc áo giáp ôm lấy toàn bộ cơ thể chàng, trùm kín từ đầu đến chân. Chàng vốn đẹp trai, mặc áo này lại càng oai vệ vô biên, Kim Quy giáp không thể nào sánh bằng.

– Đây là Thiên Thần Giáp, do đích thân Thái Thượng Lão Quân là một trong Tam Thanh chế ra. Năm xưa lão đánh cuộc thua ta, phải làm cho ta bộ giáp này. Chiếc giáp này lấy vải là ánh Mặt Trời, lấy chỉ là ánh Mặt Trăng, mất mười vạn năm mới có thể dệt thành hình, lại mất thêm mười vạn năm nữa mới tôi luyện xong. Đây là giáp trụ mạnh nhất Tiên giới, có thể đỡ được cả đòn đánh của bậc Thánh Nhân. Chẳng những thế nó còn tăng tốc độ thổ nạp thiên địa linh khí, giúp cho pháp lực của chàng đại tiến.

Nghịch Nam Long mừng rỡ nói:

– Thật là món quà vô giá. Thiên Vĩ Hồ, cảm ơn nàng.

Thiên Vĩ Hồ lại bảo:

– Chàng có giáp trụ nhưng chưa có vũ khí. Lôi Đình Phủ chỉ là búa của bọn mới vào nghề, không đáng để chàng mang theo. Nay ta tặng cho chàng vật này, Vũ Trụ Kiếm, cũng lại do Thái Thượng Lão Quân chế thành, là thần kiếm có một không hai, một kiếm chém ra bổ ngang bầu trời, kiếm thứ hai biến mọi thứ thành hư không. Kiếm này là vật tấn công uy lực nhất Tiên Giới, lúc sử dụng chàng phải hết sức chú ý, không thì vạn vật đều bị hủy diệt hết cả.

Nghịch Nam Long cảm động nói:

– Thiên Vĩ Hồ, ta biết nói sao để bày tỏ lòng cảm kích với nàng.

Thiên Vĩ Hồ nhoẻn cười:

– Chỉ cần chàng lúc nào cũng nhớ đến ta, yêu ta, thì ta đã đủ vui lắm rồi.
– Ta sẽ không bao giờ quên nàng. – Nghịch Nam Long hứa.

Chàng mặc Thiên Thần giáp, tay cầm Vũ Trụ kiếm, hiên ngang bước ra gặp thiên binh thiên tướng. Lúc chàng bước ra khỏi cửa hang, Mặt Trời chiếu vào bộ giáp phát ra hào quang chói lòa chiếu xa muôn dặm, thiên binh thiên tướng không ai dám nhìn thẳng vào người chàng.

Nghịch Nam Long sửng sốt khi thấy bao quanh hang Ma Quái là tầng tầng lớp lớp binh sĩ nhà trời, dễ thường lên đến mười vạn người, trong đó có tứ đại cự nhân cao nghìn trượng, bộ dạng vô cùng hung hăng.

Một trong bốn cự nhân chỉ tay vào Nghịch Nam Long, thét bảo:

– Ngươi có phải là Nghịch Nam Long không?

Nghịch Nam Long nhẹ nhàng đáp:

– Chính là tại hạ.
– Nếu đã là Nghịch Nam Long thì mau khoanh tay chịu trói, cùng chúng ta lên Thiên Đình gặp Ngọc Hoàng Thượng Đế.
– Xin hỏi ta đã phạm tội gì mà các vị muốn bắt giữ ta?
– Thiên binh thiên tướng đã đi bắt người thì không cần lý do. Ngươi cứ lên gặp Ngọc Hoàng Thượng Đế sẽ biết.

Nghịch Nam Long nghe vậy đã hơi bực, nhưng vẫn cố nhẫn nhịn nói:

– Thưa các vị thiên binh thiên tướng, tại hạ xét thấy mình sống theo lương tâm, trước nay chưa từng làm điều gì bất nghĩa. Nay ta đang ở trong hang tách biệt với sự đời, bỗng dưng bị mười vạn thiên quân tróc nã, nếu không biết ngọn ngành thật không cam tâm. Chẳng hay tên các vị là gì?

Người đang nói chuyện với Nghịch Nam Long tự xưng tên:

– Chúng ta là bốn vị tướng nhà trời chuyên đi tróc nã những tên tội phạm nguy hiểm như ngươi. Ta tên là Cự Linh Thần, vị kia tên là Thiên Bồng Nguyên soái, vị kia là Quyển Liêm Đại tướng, còn vị cuối cùng này là Ngự Đổ Dược Xa.

Nghịch Nam Long chưa từng đọc Tây Du Ký, nếu không thì đã biết hai vị Thiên Bồng Nguyên soái và Quyển Liêm Đại tướng đều là các nhân vật cực kỳ nổi danh, sau này sẽ được biết đến với cái tên Trư Bát Giới và Sa Tăng.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155