Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 119
Phần 119: LỤC TIÊN KIẾM XUẤT THẾ

Nghịch Nam Long thấy 72 cây Thanh Trúc Phong Vân Kiếm hình thành trận thế, sát khí ngút trời, trong lòng không khỏi cảm thấy sợ hãi, lại thấy Vũ Trụ Kiếm không gây tổn hại được cho kiếm trúc, trong đầu nảy ra sáng kiến. Tức thì rút Quỷ Cung Tiễn, bắn ra liên tiếp bảy mươi hai mũi tên bạc chặn đánh kiếm trúc.

Chàng không ngờ rằng Thanh Trúc Phong Vân Kiếm được làm từ Kim Lôi Trúc nghìn năm là vật có tính trừ ma diệt quỷ rất mạnh, mũi tên vừa chạm vào thân kiếm đã phát sinh ra đạo điện hồ tuy cực kỳ mảnh yếu mà Xích Quỷ vẫn kêu ré lên như người trúng đạn, biết rằng không hay, vội vã thu lại Quỷ Tiễn. Trong lúc luống cuống, bảy mươi hai cây Thanh Trúc Phong Vân Kiếm đã áp sát cơ thể, đồng loạt đâm thẳng vào Thiên Thần Giáp nhưng không xuyên thủng được mà chỉ tạo thành các vết hõm sâu chừng năm phân rồi nhanh chóng liền lại như cũ. Lực chấn động truyền qua giáp trụ, húc Nghịch Nam Long bắn ra xa, toàn thân đau như xé.

Thanh Trúc Phong Vân Kiếm không xuyên thủng được Thiên Thần Giáp, ngoài việc sức công phá yếu hơn Thiên Ngoại Nhất Thương, còn có lý do khác. Năm xưa Thái Thượng Lão Quân thua cược Thiên Vĩ Hồ, phải chế tạo giáp trụ cho nàng. Thiên Vĩ Hồ biết rằng các cao thủ Tiên giới là bá chủ ngũ hành, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ đều có thể trở thành đòn tấn công lợi hại, nên đã đặc biệt yêu cầu Thái Thượng Lão Quân thiết kế ra một bộ áo giáp có thể kháng cự lại mọi loại vũ khí thuộc ngũ hành. Thanh Trúc Phong Vân Kiếm bị Thiên Thần Giáp khắc chế, trong khi Thiên Ngoại Nhất Thương nằm ngoài ngũ hành, Thiên Thần Giáp không kháng cự lại được.

Hàn Lập nhận ra điều này, ánh mắt đã hơi tối. Thiên Thần Giáp kháng được ngũ hành, tức có thể vô hiệu hóa rất nhiều thần thông bảo mệnh của gã. Ngoài Thanh Trúc Phong Vân Kiếm, gã còn có Tịch Tà Thần Lôi cũng sinh ra từ Kim Lôi Trúc, xem chừng không khắc chế được Thiên Thần Giáp. Suy nghĩ một lát, bèn thu lại Thanh Trúc Phong Vân Kiếm, ngón tay búng nhẹ, bắn ra một ngọn lửa màu xanh lạ mắt.

Ngọn lửa này là Kiềm Lam Băng Diễm, sau nhiều lần luyện chế, đã trở thành một trong các danh hỏa Tiên giới, tuy bài danh thấp hơn Thanh Hỏa, nhưng lực sát thương cực kỳ khủng khiếp, quan trọng nhất là trên đời này chưa từng có vật thể nào khắc chế được Băng Diễm.

Kiềm Lam Băng Diễm là ngọn lửa lạnh có những tính chất khác thường, vừa thuộc Hỏa lại vừa đối lập với Hỏa. Kiềm Lam Băng Diễm vừa hiện, không gian trong phạm vi trăm trượng xung quanh ngọn lửa đã trở nên lạnh buốt, nhiệt độ giảm về âm, tứ bề đóng băng. Nghịch Nam Long thấy ngọn lửa ấy lợi hại như vậy, sợ mất vía, vội vã phun Thanh Hỏa để ngăn cản. Lúc hai ngọn lửa va chạm, chúng lập tức quyện lấy nhau, hai màu xanh chiến đấu quyết liệt nhằm tiêu diệt đối phương. Thanh Hỏa cuồng nhiệt, Băng Diễm hiểm độc, hai bên bất phân thắng bại, nhưng điều kỳ lạ là mặc dù Thanh Hỏa ngăn được lửa chính, lại không ngăn được phạm vi tác động của nó. Không khí càng lúc càng lạnh, đường kính lây lan càng lúc càng rộng, dần dần tìm được đến chỗ của Nghịch Nam Long.

Nghịch Nam Long xoay người định bỏ chạy, nhưng Hàn Lập đã cười lạnh, bàn tay giơ lên, năm đầu ngón tay phát sáng, tức thì không gian bốn phía ép lại, ngăn không cho chàng di chuyển. Khí lạnh của Băng Diễm lan tràn, chạm được vào Thiên Thần Giáp, Thiên Thần Giáp lập tức đóng băng, hóa nặng chịch, tựa như một tảng đá lớn hàng mấy trăm cân đeo trên người. Nghịch Nam Long nghĩ thầm đây chỉ là khí lạnh tỏa ra từ Băng Diễm chứ chưa phải là Băng Diễm chân chính mà đã như vậy, nếu chẳng may bị ngọn lửa ấy chạm vào thì có mười cái mạng cũng mất, tâm trạng trở nên khẩn trương. Nghĩ thầm trong người mình không còn bất kỳ thứ gì có thể khắc chế ngọn lửa này, có lẽ đã đến lúc huy động hồn Lục Tiên Kiếm. Tâm vừa động, hồn kiếm đã hiện ngoài cơ thể, biến thành một thanh kiếm dài tỏa ra ánh vàng nhợt nhạt, toàn thân trong suốt.

Hồn Lục Tiên Kiếm tiếp nhận thiên địa linh khí, từ trong suốt dần trở nên đậm đặc. Khí lạnh của Băng Diễm cũng bị Lục Tiên Kiếm cắn nuốt, nhiệt độ chuyển từ lạnh sang ấm áp, Thiên Thần Giáp khôi phục lại nguyên trạng. Chứng kiến cảnh tượng ấy, tròng mắt của Hàn Lập co rút, nhất thời trở nên kinh sợ.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155