Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 150
Phần 150: THU PHỤC MẪU QUỶ, PHỤ QUỶ

Nghịch Nam Long nằm ngửa đầu lên trên, mút lồn cho Tiên Nữ Hoàng Hà. Thánh thủy của nàng chảy ra càng lúc càng nhiều, tựa như vòi nước, cho dù nàng cố hãm cũng không được. Gương mặt nàng đỏ bừng, pha lẫn sự nhục nhã, xấu hổ và khao khát mang đầy tính nguyên thủy.

Nghịch Nam Long hớp nước lồn của Tiên Nữ Hoàng Hà no cả bụng, rồi nhìn về phía Tiên Nữ Dương Tử, nói:

– Ta đã biết mùi vị của người mẹ, nay muốn thử cả cô con gái.

Tiên Nữ Dương Tử rú lên kinh hãi. Nãy giờ nàng phơi bày cơ thể trần truồng trước con mắt hau háu của bao người, đã đủ khốn khổ rồi, bây giờ lại còn bị Nghịch Nam Long đòi đụng chạm thì sao chịu nổi? Võ Thần Thánh rít lên căm phẫn:

– Thằng khốn kiếp này, ta xé xác ngươi.

Nói rồi cố gắng đưa tay lên, định dùng chiêu Cách Không Xé Xác. Nghịch Nam Long cả cười, phất tay một cái, lập tức linh hồn của Mẫu Quỷ và Phụ Quỷ từ tay của Võ Thần Thánh bị hút ra ngoài, hiện ra hai con quỷ to lớn màu đỏ, trên đầu có cặp sừng lớn hơn Xích Quỷ rất nhiều.

Nghịch Nam Long gọi Xích Quỷ ra cho cả nhà đoàn tụ, lại nói:

– Mẫu Quỷ, Phụ Quỷ, các ngươi đã làm tôi đòi cho Võ Thần Thánh bao năm, vì hắn mà lập nhiều chiến công. Nay ta đánh bại hắn, các ngươi sẽ phải làm nô lệ cho ta, ta bảo gì làm nấy, cấm được cãi lời.

Mẫu Quỷ, Phụ Quỷ quỳ xuống, nói:

– Xin vâng lệnh chủ nhân.

Nghịch Nam Long nhìn Mẫu Quỷ, thấy ngoại trừ làn da màu đỏ và cặp sừng lớn trên đầu thì người phụ nữ này cũng có nhiều điểm hấp dẫn, càng nhìn càng thích. Lâu lâu làm tình, gọi là đổi gió, xem ra sẽ kích thích lắm đây.

Ba linh hồn Quỷ nhập vào người Nghịch Nam Long, tức thì hai bàn tay của chàng lóe lên ánh sáng màu đỏ. Mẫu Quỷ nhập vào tay trái, Phụ Quỷ nhập vào tay phải. Nghịch Nam Long tò mò, liền đặt tay trái vào chim, sục cặc mấy cái. Năng lực độc đáo của Mẫu Quỷ lập tức mang đến sự thoải mái khôn tả làm người chàng nổi gai, tinh dịch bắn tung tóe. Nghịch Nam Long vừa mừng vừa sợ. Ai ngờ được Mẫu Quỷ ngoài biệt tài xé xác người ta còn biết thỏa mãn cho chủ nhân như thế này? Chàng nhìn Võ Thần Thánh, hỏi:

– Thằng kia, mày đã từng bắt Mẫu Quỷ sục cặc cho mình chưa?

Thấy Võ Thần Thánh ngần ngại không đáp, chàng hiểu ngay lão đã sục cặc thành thói quen, có khi ngày dăm bữa, bất giác cảm thấy tức giận. Chàng tức giận là vì mình đang phải dùng đồ cũ của Võ Thần Thánh. Ý nghĩ ấy khiến chàng không chịu được, bèn huýt sáo cho Tuyết Ngọc Phong Vân bay đến. Chàng búng ngón tay, ra lệnh cho Võ Thần Thánh:

– Mút chim tiên mã cho ta.

Võ Thần Thánh mặt mũi xám ngoét, nhưng ma lực của Nghịch Nam Long quá mạnh, không chống cự nổi, tâm trí bị thao túng, cứ thế cởi hết quần áo để lộ cơ thể tồng ngồng, chim dài vài chục phân vươn lên cao vút, chẳng kém cạnh Nghịch Nam Long tẹo nào. Lão quỳ xuống, chổng mông lên trời, miệng há ra mút chim cho Tuyết Ngọc Phong Vân. Chim của Tuyết Ngọc Phong to lắm, ngay cả một người cao lớn, miệng rộng như Võ Thần Thánh cũng phải phồng mang trợn mắt mới nuốt được con cặc ấy, mà cũng chỉ được phần đầu thôi, còn cả đoạn dài ngoằng đằng sau nữa chưa đụng đến được.

Vân Hạc Tiên Nhân là nô lệ tình dục của Tuyết Ngọc Phong Vân, sợ bị mất phần, bèn bay ra gọi lớn:

– Cặc chủ nhân là của ta.

Hai vị nam tiên trần truồng tranh nhau cặc con ngựa, mút lấy mút để. Tuyết Ngọc Phong Vân cũng như con người, thích lồn mới, bèn húc Võ Thần Thánh ngã xuống đất để nhét cặc mình vào lỗ đít của lão. Võ Thần Thánh bị con cặc ngựa ấn mạnh đến tận cùng, đau chảy cả nước mắt vẫn phải cố chịu. Tuyết Ngọc Phong Vân địt lão ầm ầm, miệng hí lên phấn khích.

Các vị Thánh Nhân thấy cảnh tượng ấy, sợ mất vía, hò nhau bỏ trốn. Nghịch Nam Long vung tay, trên trời lập tức xuất hiện một cái lồng giam siêu lớn, cao vài trăm dặm, trải rộng đến cả ngàn dặm, xung quanh dầy đặc các thanh ánh sáng rực rỡ, nóng như lửa địa ngục cản đường các vị Thánh Nhân không cho bay ra ngoài. Nguyên Thủy Thiên Tôn thốt lên kinh hãi:

– Cửu Thiên Diêm La… Đại Trận. Chỉ Hồng Quân Lão Tổ trong trạng thái Thánh Nhân Hợp Nhất mới có thể tạo ra đại trận như thế này.

Nghịch Nam Long cười sằng sặc. Chàng đặt bàn tay có linh hồn của Mẫu Quỷ vào bướm của Tiên Nữ Hoàng Hà, xoa nhè nhẹ. Năng lực quỷ dị của Mẫu Quỷ khiến Tiên Nữ Hoàng Hà sướng đến tận tâm can. Nàng giống như người điên, vội cầm chim Nghịch Nam Long ấn vào lồn, dập lấy dập để. Nghịch Nam Long vừa địt nàng, vừa kéo Tiên Nữ Dương Tử lại gần, dùng tay Mẫu Quỷ xoa vú nàng, khiến nàng trợn mắt há mồm, bao nhiêu nỗi sợ hãi, nhục nhã, căm hận đều mất sạch, chỉ còn lại khao khát nhục dục. Chàng lại đưa tay xuống xoa lồn nàng, nước lồn lập tức tuôn ra như suối. Nàng quỳ xuống, mút cặc cho chàng một cách say mê và đĩ thõa. Nghịch Nam Long đè cả hai mẹ con ra địt. Ở bên cạnh chàng, Tuyết Ngọc Phong Vân cũng đang địt Võ Thần Thánh đến đoạn cao trào, một nhà ba người cùng được chủ tớ Nghịch Nam Long hiếp tơi tả.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155