Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 21
Phần 21: MẠNH BÀ MÊ NGHỊCH NAM LONG

Mạnh Bà ngửi mùi Nghịch Nam Long, giọng nói bỗng nhiên đổi khác.

– Kẻ này mang trong mình một thứ mùi nào đó mà ta cảm thấy rất quen thuộc nhưng không thể nhớ ra nổi đã từng ngửi thấy ở đâu rồi.

Thông Thiên giáo chủ cảm thấy lạ lùng, liền bảo:

– Mùi ư? Linh hồn làm gì có mùi?

Vốn chữ ông ta dùng là hơi thở, từ này khác với mùi, hơn nữa ý của ông ta nói về hơi thở của Nghịch Nam Long lúc chàng còn sống chứ không phải lúc chàng đã chết.

Ai dè Mạnh Bà có năng lực kỳ diệu là cảm nhận được cả mùi của linh hồn, lúc này cứ đi quanh người Nghịch Nam Long mà hít hà. Càng hít giọng nói của bà càng thay đổi.

– Có lẽ, có lẽ đây là thứ mùi của phần ta còn thiếu, hay nói đúng hơn, là phần ta đã đánh mất.

Thông Thiên giáo chủ hỏi:

– Câu đó có nghĩa là gì?

Mạnh Bà nhớ lại chuyện quá khứ, sắc mặt trở nên mê man:

– Ta và Hồng Quân lão tặc sinh ra từ một khối, bản chất là nhất thể. Ban đầu ta nghĩ khối ấy hoàn mỹ hoàn hảo, khi chia tách ra mỗi người chúng ta giữ một nửa, ta giữ phần Âm, lão tặc giữ phần Dương, nhưng sau này mới nhận ra chúng ta thiếu một phần vật chất mà lão tặc ấy gọi là Nghịch. Phần Nghịch này không nằm trong vũ trụ mà là phản vũ trụ. Phần Nghịch ấy cực kỳ nhỏ bé, như có như không, nhưng nếu thiếu phần Nghịch ấy thì chúng ta chưa đạt đến sự hoàn hảo đại viên mãn, chính vì thế mà cả ta và Hồng Quân lão tặc luyện mãi không tập được phép Điên Đảo Âm Dương đến cực điểm.
– Hóa ra là vậy. Vậy thì thằng bé này chính là phần còn thiếu của vũ trụ. Nhưng sao bây giờ nó mới xuất hiện?
– Nghĩ đến sự tồn tại của Nghịch Thiên Đế, ta đồ rằng phần Nghịch không phải là một cá nhân mà là một dòng giống. Phần Nghịch ký thác vào các cá thể đặc biệt sinh ra từ sự kết hợp đặc biệt mà cụ thể ở đây là giống Rồng và Tiên. Nghịch Thiên Đế là cá nhân đầu tiên mang theo hơi thở phần Nghịch và thằng bé này chính là người thứ hai. Ôi, chỉ mới ngửi hơi của nó là người ta đã rạo rực.

Thông Thiên giáo chủ nghe thế, lập tức chưng hửng:

– Rạo rực?

Mạnh Bà hổn hển nói:

– Ta cảm thấy một dòng khí kỳ lạ đang thâm nhập vào người khiến cơ thể ta trẻ lại với tốc độ hàng triệu năm mỗi giây. Cứ như thế này, cứ như thế này…

Mạnh Bà rên lên một tiếng, theo tiếng rên ấy toàn bộ Hoàng Tuyền đều chấn động, nước sông sục sôi, gió từ đâu ập đến thét gào như thiên quân vạn mã. Người bà run lẩy bẩy, làn da trên người vốn dĩ đang nhăn nheo bỗng trở nên căng mịn còn hơn thiếu nữ mười tám. Bộ ngực bà từ chỗ đang phẳng lì như tivi màn hình phẳng đột ngột vươn cao lên đôi gò bồng đảo căng tròn làm Thông Thiên giáo chủ trợn mắt há mồm, không dám tin vào mắt mình. Mái tóc của bà chuyển từ màu trắng sang màu đen, chẳng những hết sức khỏe khoắn mà còn tỏa ra mùi thơm khiến người ta phải ngây ngất. Mạnh Bà lấy tay vén tóc, để lộ một gương mặt chẳng những có thể gọi là tuyệt sắc giai nhân, mà còn xứng đáng là Đệ nhất giai nhân. Ngay cả Nữ Oa, Yêu Đát Kỷ, tam thể biến hóa của Bạch Cốt Tinh đều không thể sánh bằng.

Lúc Thông Thiên giáo chủ ra đời thì Mạnh Bà đã trấn giữ Hoàng Tuyền được mấy chục triệu năm, tâm hồn già cỗi lắm rồi. Ông ta luôn ghi nhớ hình ảnh một bà già khó tính lúc nào cũng gắt gỏng, không ngờ rằng thời trẻ của sư mẫu lại đẹp như vậy.

Thông Thiên giáo chủ nhanh trí, vội vòng tay nói:

– Chúc mừng sư mẫu đã trẻ lại. Sư mẫu tài sắc vẹn toàn làm đồ nhi vô cùng ngưỡng mộ.

Mạnh Bà cười nhạt:

– Chuyện. Ta chính là người phụ nữ đầu tiên, là định nghĩa trọn vẹn nhất của sắc đẹp. Mọi cô gái ra đời sau này đều lấy theo vẻ đẹp của ta mà ra, nhưng phụ bản không bao giờ sánh được với bản chính.
– Đồ nhi quả đã được mở rộng tầm mắt.
– Tuy nhiên thứ mà ngươi thấy chỉ là sự biến hóa nhất thời mà thôi, nó không bền và có thể bị đảo ngược bất kỳ lúc nào. Ta cần phải được tưới tắm bởi khí Nghịch của chàng trai này một cách thường xuyên thì mới mong giữ được vẻ đẹp bất tử.

Mạnh Bà nhìn Bình với ánh mắt thèm khát:

– Nghịch Nam Long.

Nghịch Nam Long thấy Mạnh Bà nhìn mình với ánh mắt kỳ quái như vậy, vội hỏi:

– Nương nương gọi con.
– Không cần phải xưng con với ta. Ta có đẻ ra chàng đâu?
– Dạ?

Nghịch Nam Long nhìn Thông Thiên giáo chủ với vẻ bối rối.

Có phải Mạnh Bà vừa gọi chàng là chàng không nhỉ?

Chàng càng tỏ ra cung kính:

– Mạnh Bà nương nương, tại hạ là là tiểu bối mấy ngàn, mấy vạn đời của ngài, thực không dám xưng hô vô lễ.

Mạnh Bà bước tiến sát lại gần Nghịch Nam Long, hai má ửng hồng, đôi mắt ngây dại:

– Tuổi tác quan trọng gì? Em bảo được là được.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155