Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 70
Phần 70: TRƯ BÁT GIỚI THUYẾT PHỤC NGHỊCH NAM LONG

Không gian đang đầy ắp tiếng hò hét đấu tranh, sau cú chém rách trời của Nghịch Nam Long, bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường.

Trư Bát Giới thấy chiêu kiếm vừa rồi quá khủng bố, cả đời này chưa từng thấy ai hùng mạnh như thế, sợ run cầm cập, quay lưng nói:

– Ta về cấp báo với Thiên Đình, các ngươi ở lại kìm chân hắn cho ta. Nếu ta có mệnh hệ gì Thiên Đình sẽ hỏi tội các ngươi.

Nói rồi, cũng không đợi cho ba vị tướng còn lại trả lời, đằng vân giá vũ bay lên trời, âm mưu chạy trốn. Thiên Vĩ Hồ chỉ tay, tức thì quanh người Trư Bát Giới hiện ra một sợi dây trói, trói nghiến gã béo này lại, cơ thể từ trên cao rơi bụp xuống đất ngay trước mặt Nghịch Nam Long. Thiên Vĩ Hồ chỉ tay thêm ba lần, hướng về phía Sa Tăng, Cự Linh Thần và Ngự Đổ Dược Xa, dễ dàng bắt giữ cả ba vị thiên tướng y như bắt giữ ba con gà, trình độ ấy mới đáng sợ làm sao.

Những sợi dây trói của Thiên Vĩ Hồ rất thần kỳ, không chỉ khống chế được người mà còn thu nhỏ được cơ thể của bốn vị thiên tướng lại, bé ngang với người thường.

Tròng mắt của Nghịch Nam Long lúc này vằn lên các sọc máu tựa như thú dữ thời hồng hoang. Chàng cảm thấy thanh Vũ Trụ kiếm này không phải là dạng vũ khí bình thường mà giống như vật hủy diệt của thượng đế, lại thấy hồn kiếm Lục Tiên đã nằm im trong người mình bao lâu đang cựa quậy, cảm giác như nó vừa ghét, vừa hưng phấn trước sự xuất hiện của Vũ Trụ kiếm. Hai thanh kiếm này đều là thần vật vô cùng lợi hại, Nghịch Nam Long sở hữu cả hai, không rõ là may mắn hay kiếp nạn của chàng.

Trư Bát Giới bị trói nghiến lại, kêu trời kêu đất:

– Ối các vị tội phạm ơi, các vị đều là cha mẹ của tôi cả, cần gì phải làm khó viên tướng thấp kém này chứ?

Thiên Vĩ Hồ quát hỏi:

– Mày lải nhải gì thế? Mày là tướng nhà trời sao lại béo như lợn thế kia, chắc chắn kiếp sau mày sẽ đầu thai vào chuồng lợn, trở thành con lợn sề.

Các nàng hồ ly nghe cụ tổ mắng Trư Bát Giới như vậy, cười ré lên.

Quả thật Trư Bát Giới tuy mang danh Thiên Bồng Nguyên soái mà cả ngày chỉ lo chơi bời, ăn uống thiếu kiểm soát nên cơ thể càng lúc càng phình to ra, bụng béo như bụng lớn, mặt mũi phương phi, núng na núng nính không hề ra dáng người thống lĩnh thủy quân Thiên Đình chút nào.

Trư Bát Giới háo sắc, thấy bên Nghịch Nam Long người nào cũng là tuyệt sắc giai nhân, nếu không yểu điệu thướt tha thì cũng mạnh mẽ oai hùng, cơ thể săn chắc, bầu ngực vươn cao, eo thon mông nở, bất giác chảy cả nước dãi khỏi miệng:

– Chẳng dám dấu gì các vị mỹ nhân, ta là Thiên Bồng Nguyên soái, nhà có điều kiện nên tiền bạc chất đống, nhiều không có chỗ để. Hay là các nàng đến nhà ta chơi mấy hôm, để ta hầu hạ các nàng ngày đêm?

Tiểu Nữ Oa bản tính ngang tàng ngạo mạn, nghe vậy liền đá cho Trư Bát Giới một cú thật đau.

Trư Bát Giới ôm mặt rên la:

– Mỹ nhân tha mạng.

Nghịch Nam Long hỏi:

– Tại sao Thiên Đình lại cử người đi bắt ta?
– Chuyện phức tạp lắm. Nghe nói Nữ Oa nương nương gửi thư tố giác ngài lên Ngọc Hoàng Thượng Đế, nói rằng Nghịch Nam Long là tên tội phạm đã cướp mất nô lệ của bà là con hồ ly tinh nghìn đuôi Thiên Vĩ Hồ…

Thiên Vĩ Hồ nghe vậy, giận lắm, lập tức ra tay tát cho Trư Bát Giới mười cái, mặt mũi đỏ tấy lên.

Trư Bát Giới kêu ầm lên:

– Là tôi sai, là tôi sai. Tôi ăn nói ngu ngốc, xin hồ ly mỹ nhân tha mạng.

Nghịch Nam Long bảo:

– Nói tiếp đi.
– Nữ Oa nương nương nhờ cậy Ngọc Hoàng cử người tróc nã Nghịch Nam Long, bắt giữ con tiện nhân Thiên Vĩ Hồ, à nhầm, là Thiên Vĩ Hồ nương nương đệ nhất mỹ nhân cả họ nhà hồ ly.

Thấy Thiên Vĩ Hồ lại trừng mắt lên, Trư Bát Giới đưa hai tay lên che mặt:

– Xin nương nương đừng đánh vào mặt nữa, ta gãy răng bây giờ. Đang kể về Nữ Oa nương nương, bà ta mới chúng ta giao trả Thiên Vĩ Hồ nương nương lại cho bà. Ngọc Hoàng Thượng Đế vốn cực kỳ tôn trọng vợ chồng Phục Hy – Nữ Oa, lại sẵn lòng tức giận tráng sĩ vì đã gây tổn thương cho cháu của ngài là Nhị lang thần Dương Tiễn, nghe vậy liền lập tức cử chúng ta xuống đây.

Nghịch Nam Long bảo:

– Nếu vấn đề là như vậy thì tốt nhất chúng ta không nên lên Thiên Đình.

Sa Tăng bảo:

– Nếu các người chạy trốn thì Thiên Đình sẽ huy động toàn bộ lực lượng truy sát. Thần thánh nhà trời tuy không có ai là đối thủ của các vị nhưng một khi Ngọc Hoàng Thượng Đế đã có lời nhờ vả thì ngay cả Tam Thanh cũng sẽ xuất chiến, lúc ấy các người chắc chắn sẽ mất mạng. Ta khuyên các người cùng chúng ta lên Thiên Đình gặp Ngọc Hoàng, biết đâu ngài thấy các người nói có lý mà trả tự do cho các người.

Thiên Vĩ Hồ cười nhạt:

– Tam Thanh, ha ha, nếu ta khôi phục lại được pháp lực năm xưa thì sợ gì Tam Thanh? Bây giờ ta cứ giết phứt bốn người các ngươi đã rồi sau đó chờ Thiên Đình cử thêm người xuống, xuống bao nhiêu giết bấy nhiêu.

Trư Bát Giới nghe vậy sợ mất vía:

– Ối Thiên Vĩ Hồ nương nương, ngài cần gì phải tức giận như vậy? Cứ coi như lên Thiên Đình đi dạo một chuyến, không thích lại về được mà? Trên Thiên Đình rượu thịt ê hề, có đào tiên, có thần dược, lại có Hằng Nga tiên tử xinh đẹp vô cùng.

Nói đến đây, Trư Bát Giới bất giác liếm mép thèm thuồng.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155