Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 127
Phần 127: NGHỊCH NAM LONG ĐỊT HAI VỊ NỮ TIÊN CÔNG KHAI

Nghịch Nam Long lúc này đã là đệ nhị cao thủ Tiên giới chỉ sau Hồng Quân Lão Tổ, trời không sợ, đất không sợ, muốn gì làm nấy. Chàng cưỡi Tuyết Ngọc Phong Vân lướt trên mây chỗ thanh thiên bạch nhật cả làng cả nước cùng nhìn thấy, vừa cưỡi ngựa vừa vật ngửa Na Tra ra địt, địt ngửa chán rồi lại vật sấp nàng, thi triển đủ tư thế được ghi trong sách Kama Sutra.

Na Tra vốn là trinh nữ chưa từng biết đến hơi trai, lồn nàng còn nguyên vẹn, rất khít và chật hẹp, bởi nàng là tiên nên đương nhiên có thể làm phép Nong Lồn cho nó rộng bằng hang Sơn Đoòng nhưng nàng một lòng yêu thương Nghịch Nam Long, quyết tâm dâng hiến cơ thể cho người tình. Nàng để cái lồn nguyên trạng, cắn răng chịu đau khi Nghịch Nam Long chọc cái dái to như cặc ngựa vào trong bụng mình, máu tươi hòa lẫn thánh thủy chảy ào ào xuống Nhân giới. Cơ thể nàng làm quen với cặc ngựa của Nghịch Nam Long rất nhanh, chẳng mấy chốc đã bước vào miền khoái cảm, nàng chủ động đặt tay Nghịch Nam Long lên vú mình, giục chàng thỏa mãn cho nàng, lại ưỡn lồn lên để hòa hợp với con chim của chàng. Nghịch Nam Long thấy nàng đã quen, bèn thi triển phép Địa Chấn Thuật khiến con chim rung chấn cực mạnh trong lồn Na Tra làm nàng ngất lên ngất xuống. Gương mặt nàng lúc này đã không còn nét bướng bỉnh thường ngày nào mà chỉ còn lại nét hiền dịu cực điểm, bảo gì làm nấy, gọi dạ bảo vâng không hề sai lời. Nghịch Nam Long thích thú thấy một cô gái mạnh mẽ như Na Tra cũng trở nên thuần phục như vậy, chẳng khác gì con chó sợ chủ, bèn hóa ra mười con chim nữa định phá trinh luôn lỗ đít lẫn lỗ mồm của Na Tra. Còn chưa kịp làm gì Na Tra đã chủ động hóa ra ba đầu sáu tay. Sáu tay cùng sục cặc cho sáu con chim của Nghịch Nam Long, ba đầu mút ba con chim của Nghịch Nam Long, còn lại một lỗ đít cũng bị cặc ngựa của chàng nhét vào, máu tươi chảy ướt đẫm.

Nỗi khoái cảm từ mười một con chim cùng dội về khiến Nghịch Nam Long bị quá tải cảm xúc, không chịu được nữa, xuất tinh đồng loạt, tinh trùng hòa lẫn trong tinh dịch xịt đầy lên cơ thể mảnh mai, trắng trẻo của Na Tra khiến cho toàn thân nàng chìm trong một làn nước nhờn màu trắng đục đặc sệt. Nghịch Nam Long có thể gọi mưa tẩy rửa cho nàng, nhưng thay vì làm vậy chàng lại bế Quán Đào công chúa ra phía trước để trưởng nữ của Ngọc Hoàng liếm sạch tinh dịch bám trên người Na Tra. Hai nàng thi nhau dùng cái lưỡi mềm mại, đỏ hồng liếm tinh trùng của chàng, dần dần các mảng tinh trùng đã được nuốt sạch vào bụng, trả lại cơ thể tuyệt mỹ trong trắng, sạch sẽ vô ngần. Ngay cả phần bụng, bẹn và lưng của Na Tra cũng được Quán Đào công chúa kiên nhẫn liếm hết. Chứng kiến cảnh tượng gợi dục ấy, Nghịch Nam Long thích thú quá đỗi. Chàng lại hóa thêm ba con chim nữa chọc vào mồm, vào lồn và lỗ đít của Quán Đào công chúa, đồng thời thi triển phép Chim Hai Đầu khiến chim trong người hai nàng mọc ra hai đầu, phép Đột Kích khiến thân chim rẽ nhánh phụ tựa như quả cầu vô số gai, phép Địa Chấn Thuật khiến tất cả các đầu chim cùng rung lắc dữ dội làm hai nàng tiên cùng kêu lên những tiếng thảm thương.

Nghịch Nam Long lấy một địt hai trên mình ngựa, mà cả hai nàng chết lên chết xuống, ngay cả tiếng ú ớ cũng không phát ra được vì mồm các nàng đã ngập cặc chàng, đỉnh điểm là khi Nghịch Nam Long hóa con chim trong lồn hai nàng to như dãy Everest thì các nàng chỉ còn có thể xua tay, xin chàng dừng lại kẻo mình vỡ lồn mất. Chàng chiều ý hai nàng, thu nhỏ con chim ở kích thước vừa phải, ba người giao phối vô cùng hòa hợp và mãn ý.

Nghịch Nam Long phi ngựa bao lâu, bao nhiêu tiên nhân cùng được thưởng thức cảnh chàng địt hai vị nữ tiên một cách công khai, chẳng khác gì sân khấu phim sex ngoài trời, hiếm người nhận ra Na Tra nhưng ai cũng nhận ra Quán Đào công chúa là con gái của Ngọc Hoàng. Nhiều vị nam tiên sau khi đã thủ dâm xong liền vội chạy đến báo tin cho Ngọc Hoàng được biết.

Nghịch Nam Long thấy chúng tiên hỗn loạn, chỉ cười. Chàng hóa ra mấy chục cánh tay cùng xoa nắn cơ thể của hai vị nữ tiên, đặc biệt phần vú là nơi tập trung hỏa lực. Quán Đào công chúa và Na Tra mặt mày tái dại, kiệt sức muốn chết, nỗi sướng khoái dồn dập một lúc không thể nào tiếp nhận thêm được. Quán Đào công chúa dồn chút sức lực cuối cùng bóp dái Nghịch Nam Long để bắt chàng ngừng lại, đoạn hỏi trong tiếng thở hổn hển như người sắp chết đuối thì ngoi lên được mặt nước:

– Nghịch lang chàng ơi, chúng mình đang đi đâu thế?

Nghịch Nam Long đáp:

– Đến đảo Bồng Lai. Cha nàng thưởng hòn đảo ấy cho bất kỳ ai giết được ta. Vậy thì ta chiếm luôn hòn đảo xem kẻ nào có gan đến nhận thưởng.

Chàng giục tiên mã tăng tốc. Tuyết Ngọc Phong Vân hí vang một tiếng, liên tiếp thuấn di, chẳng mấy chốc đã vượt triệu dặm đường mây, đến đảo Bồng Lai.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155