Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 63
Phần 63: GIẢI CỨU THIÊN VĨ HỒ

Thập Vĩ Hồ đến nói với Nghịch Nam Long:

– Nay chàng đã chinh phục được phân thân của Nữ Oa nương nương, hẳn có thể cứu cụ tổ của chúng ta.

Nghịch Nam Long nghe vậy liền giật mình.

Trong suốt một tháng qua chàng quá mải mê vui vầy với tiểu Nữ Oa mà quên bẵng việc chính.

Chàng vùng dậy, nói:

– Ta thật có lỗi với các nàng. Tiểu Nữ Oa, nàng có thể trả tự do cho cụ tổ của Thập Vĩ Hồ được chứ?

Tiểu Nữ Oa đáp:

– Chuyện đó nằm ngoài khả năng của em. Em chỉ là người canh giữ, chứ không phải là người giam cầm nàng ta. Chân thân Nữ Oa đã chuốc tiên tủy khiến cho nàng ta trải qua cơn say ngàn năm, nếu không có giải dược thì làm gì cũng không thể đánh thức được.

Nói rồi, nàng dẫn Nghịch Nam Long và tứ hồ đến nơi giam giữ cụ tổ của loài hồ ly.

Cụ tổ của loài hồ ly tên là Thiên Vĩ Hồ – hồ ly ngàn đuôi. Cái tên này nghe có vẻ khoa trương, nhưng Thiên Vĩ Hồ không giống những con hồ ly khác trong đàn, nàng ta cứ một nghìn năm lại rụng đuôi cũ, mọc đuôi mới. Mỗi lần thay đuôi như vậy lại khiến cho pháp lực của nàng mạnh lên. Nàng đã thay đuôi một nghìn lần, cũng tức là đã sống một triệu năm, là cụ bà một triệu năm tuổi, thuộc hàng lão đại trong Tiên giới.

Thập Vĩ Hồ chỉ có mười đuôi đã là cao thủ trong cấp Đại Tiên, Thiên Vĩ Hồ có ngàn đuôi, theo lẽ thường phải là cấp Thánh Nhân. Quả thật nàng đã đạt tới đẳng cấp Thánh Nhân, chẳng những thế còn là cao thủ trong cấp Thánh Nhân, nhưng năm xưa trong cuộc giao chiến với vợ chồng Phục Hy – Nữ Oa, rơi vào tình thế lấy một đánh hai nên bị thua, để được sinh tồn đã chấp nhận cho đối phương phong ấn pháp lực, hạ cấp mình xuống hàng Đại Tiên, lại thề rằng con cháu mình đời đời phải vâng phục Nữ Oa nương nương. Chỉ có điều thần thông của nàng quá ghê gớm, ngay cả khi pháp lực đã bị phong ấn vẫn là đối thủ đáng gờm của bất kỳ ai trong Tiên giới. Chính vì thế mà khi giam cầm nàng ta ở đây, Nữ Oa đã phải dùng đủ thứ bảo vật để đổi lấy mười cốc tiên tửu là loại rượu cực mạnh do Thái Thượng Lão Quân chế ra. Sau khi uống mười cốc tiên tửu, Thiên Vĩ Hồ lập tức rơi vào giấc ngủ say ngàn năm, không ai đánh thức nổi.

Lần đầu tiên nhìn thấy Thiên Vĩ Hồ, trong lòng Nghịch Nam Long đã rúng động.

Chàng thấy một người con gái ngoại hình như mới mười tám đang nằm cuộn tròn trên sàn hang lạnh lẽo, trên người không có dây xích, cũng chẳng mặc quần áo, toàn thân trần truồng. Đập vào mắt chàng là làn da trắng muốt, trên da tỏa ra những tia sáng rất dịu và rất đẹp tựa trăng rằm. Tóc nàng dài, màu đen bóng, dễ thường đến vài mét, cuộn thành mấy vòng quanh người tựa như cái tổ ru nàng ngủ. Ngực nàng lớn mà không quá lớn. Mông nàng cong và hòa hợp với các phần khác trên cơ thể. Lấp ló ở phần mông ấy là âm hộ màu trắng hồng cực kỳ mỏng manh đang bị đôi chân thật dài và thon thả che đi một phần nên không sao thấy được hết. Trong giây phút ngỡ ngàng Nghịch Nam Long đã vô tình bật Thập Vĩ Hồ Thiên Nhãn nhìn thấy hết cánh bướm của nàng. Chàng cảm thấy hành động đó quá đê hèn, vội tắt Thiên Nhãn đi. Nhưng chỉ cần thế thôi đã đủ khiến chim chàng dựng ngược lên như muốn phá Kim Quy giáp mà chui ra.

Cần nói thêm rằng Kim Quy giáp lúc này đã hoàn toàn vô dụng với chàng, nhưng bởi nó đẹp nên chàng vẫn mặc như một thứ thời trang.

Thiên Vĩ Hồ đã đạt tới đẳng cấp Thánh Nhân, thiên địa linh khí trong vùng tự động đổ vào người nàng mà nàng không cần phải làm gì cả. Thiên địa linh khí duy trì sự sống cho nàng, tẩm bổ cơ thể nàng, tẩy rửa bụi trần, làm cho làn da nàng tuy đã trăm năm không tắm gội mà vẫn sạch bong, thơm ngát như hoa. Đàn ông nhân giới bình thường nhìn thấy làn da ấy đã đủ xuất tinh, chạm nhẹ vào có thể nổ chim mà chết. Ngay cả Nghịch Nam Long bản lĩnh cao cường, đạo đức chói ngời là vậy mà thấy Thiên Vĩ Hồ đẹp đẽ quá chừng cũng không khỏi nổi lên khao khát nhục dục.

Tiểu Nữ Oa thấy Nghịch Nam Long cư xử thất thố, bĩu môi nói:

– Vừa mới thỏa mãn với em xong chàng đã thèm con khác rồi sao?

Nghịch Nam Long xấu hổ nói:

– Ta cũng chẳng hiểu sao cứ nhìn thấy phụ nữ trần truồng là cơn hứng tình nổi lên. Ta thật là kẻ bạc hạnh.
– Hừ, trên đời này có lẽ chỉ có Phật Tổ Như Lai là có thể đứng trước thân thể nguyên bản của nữ giới mà vẫn bình thản như không. Chàng không theo Phật, sao có thể thờ ơ được? Em tha cho chàng đó. Nhưng chim chàng cứng lên cũng tốt, bởi đó rất có thể là cách duy nhất ngoài giải dược thức tỉnh được Thiên Vĩ Hồ.

Nghịch Nam Long nghe vậy, vô cùng ngạc nhiên.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155