Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 92
Phần 92: THÓI BẠO DÂM CỦA TÂY VƯƠNG MẪU

Nghich Nam Long không hề hay biết đang có một liên minh cực kỳ hùng mạnh được bí mật xây dựng để giết mình, chàng cứ vô tư sống những tháng ngày khoái hoạt nhất của đời trai. Ngọc Hoàng Thượng Đế vì muốn giữ chân chàng không cho chạy trốn nên tiếp tục để chàng sống trong cung Vị Ương, lại cũng không muốn Tây Vương Mẫu biết mình đã biết mọi chuyện, nên cứ để bà thoải mái tìm đến với Nghịch Nam Long. Kết quả là Tây Vương Mẫu càng được thể, ở rịt trong cung Vị Ương không về Tây Vương Cung nữa. Thanh Nga công chúa, Long Kiết công chúa, Nguyệt Ảnh công chúa cùng bảy cô con gái khác của bà, lại thêm cả Hương Khiết Tiên Tử, Ngọc Vạn Tiên Tử cũng đến ở cùng.

Lúc này tính thêm cả tiểu Nữ Oa và Thiên Vĩ Hồ thì quanh Nghịch Nam Long đã có tới mười bốn tuyệt sắc giai nhân ngày đêm cùng nhau vui vầy. Chàng sức rồng, lực tiên, địt gái không biết mệt, mà dẫu có mệt thì cũng chỉ cần nằm nghỉ nửa ngày là Tiên Thiên Hợp Nhất đã tự động đổ năng lượng tràn trề vào trong người, khỏe lại y như cũ. Với căn cơ vững chắc như vậy chàng đã trở thành một cỗ máy tình dục trên Tiên giới, các nam tiên nghiến răng trèo trẹo căm tức trong khi các nữ tiên nơi nơi đều mơ về chàng. Danh tiếng của chàng vang xa ngoài Thiên Đình, bay đi khắp các vùng trời đất, ngay cả các ma nữ hoặc các nữ tiên tu luyện cô độc ở các xó xỉnh hang động cũng nghe câu truyền miệng rằng địt Nghịch Nam Long một lần bằng tu hành trăm năm, địt chàng một năm thì trường sinh bất lão, thọ ngang trời đất, địt chàng năm năm thì công lực đại tiến, đạo hành sâu dày, địt chàng mười năm thì đột phá cảnh giới, bước chân vào hàng ngũ Đại Năng.

Câu ấy vốn chẳng phải ngẫu nhiên mà có, ngược lại do Thiên Vĩ Hồ nghịch ngợm chế cháo ra, nhưng ai cũng tin là thật. Chuyện Tây Vương Mẫu ngoại tình Tam giới còn ai không biết? Nếu ngay cả vợ của Ngọc Hoàng còn bị Nghịch Nam Long quyến rũ thì chắc hẳn chàng trai này phải giữ trong mình năng lực thần kỳ nào đó, thà cho rằng câu ấy là thật để sau này gặp nhau không bỏ lỡ cơ hội, còn hơn cho là giả để phải hối tiếc. Vậy nên thịt Đường Tam Tạng trong mắt yêu quái nói chung có giá trị như thế nào thì chim Nghịch Nam Long trong mắt nữ yêu quái cũng có giá trị như vậy, thậm chí có thể nói rằng chim chàng ở bậc cao hơn và đáng thèm khát hơn nhiều, xứng danh đệ nhất tình lang toàn Tiên giới.

Lúc Thiên Vĩ Hồ biết người yêu mình có biệt danh “Tiên Giới Đệ Nhất Tình Lang” thì nàng cứ lăn ra cười mãi không thôi.

Vào một ngày đẹp trời như tất cả các ngày khác, trên Thiên Đình mây trắng vờn quanh, không gian trắng sáng một màu thích mắt, mùi hương cơ thể của mười bốn nữ tiên tỏa ra ngào ngạt, làn da các nàng trắng hồng, mềm mại như trẻ sơ sinh, những tấm thân đầy quyến rũ phơi bày trước ánh mắt đã có phần mệt mỏi của Nghịch Nam Long, các nàng biết chàng đang mệt nên cùng nhau nằm ườn ra phơi nắng chờ đến khi chàng khôi phục sức lực thì lại bắt chàng hầu hạ mình.

Nằm hai bên chàng lúc này là Ngọc Vạn Tiên Tử và Hương Khiết Tiên Tử. Tay trái chàng ôm Hương Khiết, tay phải ôm Ngọc Vạn. Tính cách hai nàng cực kỳ nhu thuận, dễ thương đáng yêu chứ không quyết liệt như Long Kiết, uy nghi như Tây Vương Mẫu, nghịch ngợm như Thiên Vĩ Hồ, trực diện như Nguyệt Ảnh, lúc đang mệt mà được nằm ôm các nàng thì thật không còn nỗi êm đềm nào bằng.

Nghịch Nam Long nói:

– Ngọc Vạn, anh thích hơi thở của em. Em có thể thở vào mặt anh lần nữa được nữa không?

Ngọc Vạn Tiên Tử xấu hổ đáp:

– Hơi thở của em tầm thường có gì đâu mà Nghịch Lang lại thích vậy?
– Hơi thở của em tựa như dòng tiên khí đến từ nơi linh thiêng, mang theo hương thơm của hoa lan hoa nhài làm cơ thể anh rạo rực, mỗi lần được ngửi hơi thở của em anh lại hồi phục sớm thêm mấy phút, thời gian nghỉ ngơi rút ngắn đáng kể.

Long Kiết công chúa nghe vậy, lập tức nhỏm dậy, nói:

– Vậy thì còn chờ gì nữa? Ngọc Vạn, cô mau thổi mạnh vào mồm chàng để chàng phục hồi luôn đi. Ta nằm chờ nãy giờ ngứa lồn không chịu được nữa rồi.

Tây Vương Mẫu đang phơi mình dưới ánh sáng Mặt Trời Tiên Giới nghe vậy, cảm thấy xấu hổ thay cho con gái:

– Long Kiết, sao con có thể dùng những từ ngữ bậy bạ như vậy được? Con là công chúa Thiên Đình cơ mà? Ăn nói phải biết giữ ý, chừng mực chứ.

Long Kiết trêu mẹ:

– Con dùng từ gì mà mẹ kêu là bậy bạ?

Tây Vương Mẫu mắng:

– Phơi lồn mà không bậy à? Ngay cả đám dân nữ Hạ giới còn không dùng từ đó, thậm chí ta đồ rằng ngay cả đám hạ lưu lầu xanh cũng phát ngượng với cách dùng từ của con.

Nguyệt Ảnh chưa từng xuống hạ giới, khi đó liền hỏi:

– Lầu xanh là gì hả mẹ?

Tây Vương Mẫu đáp:

– Là chỗ bậy bạ, con đừng quan tâm…

Long Kiết không phục, lại kêu:

– Mẹ ơi, con chỉ nói bậy thôi, chứ mẹ mới là làm bậy ấy. Mẹ toàn bắt Nghịch lang liếm lỗ đít cho mình, có phải lần trước được chàng liếm một lần mẹ thích quá nên đâm nghiện rồi không? Lần nào mẹ cũng chiếm chỗ tiện nghi nhất trên người chàng không chịu nhường cho ai, tay vỗ ngực lớn bảo rằng ta là mẹ các con, là Vương Mẫu Thiên Đình, các con phải nhường chim chàng cho ta. Mẹ làm tình lâu nhất, rên to nhất, người uốn éo điên cuồng nhất, ngay cả lúc chàng bảo mình đã mệt mẹ vẫn còn địt cố thêm cả canh giờ nữa. Móng tay thì để rõ dài, lúc hưng phấn chuyên có cái thói cào xước trên ngực, trên lưng chàng làm chàng chảy máu, nhìn mới đáng thương làm sao.

Tây Vương Mẫu bị con gái thẳng thắn phê phán thói bạo dâm, nghiện tình dục, mặt hoa đỏ bừng.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155