Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 118
Phần 118: NGHỊCH NAM LONG ĐẤU HÀN LẬP

Vương Lâm phiêu diêu bay đến, áo trắng lả lướt chẳng khác gì bóng ma. Ngón trỏ lại chỉ về phía Nghịch Nam Long, thi triển Định Thần Thuật. Nghịch Nam Long hô lớn một tiếng, hóa thân thành Thanh Long, cơ thể tức thì đạt chiều cao hai nghìn trượng, chiều dài mười nghìn trượng, chẳng khác gì dãy núi khổng lồ. So với chàng, Vương Lâm còn bé hơn con kiến. Định Thần Thuật bắn trượt đầu của Nghịch Nam Long, trúng phần ngực, khiến một khoảng thân tê bại, nhưng không ảnh hưởng được đến phần còn lại của cơ thể.

Vương Lâm vươn mình, hóa thành người khổng lồ cao nghìn trượng. Đây chính là thân thể chân chính của Cổ Thần, trong trạng thái này lực chiến đấu cũng tăng mạnh theo kích thước của cơ thể, tuy nhiên được cái này mất cái kia, gã không thể sử dụng Định Thần Thuật được nữa.

Cú đấm của Vương Lâm trong thân thể Cổ Thần có thể phá nát cả một hành tinh. Khi đấm ra, bao quanh bàn tay đã nắm chặt lại là sóng xung kích vô hình khiến da thịt rắn chắc của Thanh Long cũng cảm thấy rát bỏng. Thanh Long gầm rú, hai đầu cùng phun ra Thanh Hỏa, mỗi ngọn lửa dài cả trăm trượng, lửa phun ra khỏi miệng rồi không tắt ngay mà cứ tiếp tục quẩn quanh trong không khí làm không gian rạn nứt, pháp tắc thay đổi theo chiều hướng bất lợi cho Vương Lâm mà có lợi cho Thanh Long. Cổ Thần Vương Lâm cảm thấy như mình đang chìm xuống một cái đầm lầy rất sâu, rất đặc, mỗi cú cất tay nhấc chân đều tiêu tốn một lực lượng hơn xa so với ban đầu và mức độ tiêu tốn ấy cứ mãi tăng lên theo thời gian. Trong bụng bắt đầu cảm thấy bồn chồn.

Nghịch Nam Long đợi đến đúng thời cơ mới tung ra đòn sát chiêu Tam Sát Tiên. Đòn đánh này được kết hợp bởi lõi sét siêu dày bên trong, ở giữa là lửa xanh, ngoài cùng là một lớp khói đen mờ mịt, chính là hồn quỷ. Tam Sát Tiên vốn là tuyệt chiêu hộ mệnh của chàng, bây giờ lại được nâng cấp, càng thêm lợi hại. Quỷ là giống loài đặc dị trong Tam giới, Giao Long ba đầu không thể sánh bằng. Độc chất của hồn quỷ không chỉ tác động đến thân thể mà còn tác động đến hệ thần kinh, hễ vô tình ngửi trúng là chết, ngay cả các Đại Tiên hàng đầu cũng phải sợ hãi mà tránh xa.

Cổ Thần Vương Lâm bị vây trong bể pháp tắc mới do Thanh Hỏa thiết lập, cử động chậm chạp, không tránh được đòn Tam Sát Tiên nhanh như tia chớp. Bên vai phải hứng trọn cú tấn công, lập tức thủng một lỗ nhỏ, nếu chỉ có thế thì đã chẳng sao, nhưng Thanh Hỏa ngửi được mùi máu, tức thì bào cho vết thương rộng ra, độc chất hồn quỷ theo vết thương tiến vào sâu bên trong cơ thể, phá hoại lục phủ ngũ tạng, ăn lên hệ thần kinh trung ương chẳng khác gì dòi ăn não. Cổ Thần Vương Lâm đầu óc váng vất, biết là chí nguy, vội vã nhìn về phía hai người đồng bạn cầu cứu. Hàn Lập và Vương Lâm cùng xòe bàn tay ra, mười đầu ngón tay lóe sáng, thi triển đồng thời Không gian pháp tắc và Thời gian pháp tắc, một người tái lập dòng chảy thời gian như cách đây nửa tiếng đồng hồ, người kia đưa Cổ Thần Vương Lâm về bên cạnh mình. Vương Lâm khỏe mạnh như cũ, nhưng nhớ hết chuyện vừa xảy ra, sợ hãi không thôi.

Nghịch Nam Long trừng mắt nhìn ba tên nam tử kia, trong lòng không khỏi nảy sinh cảm giác giận dữ.

Ba tên khốn này quả nhiên khó chơi, hễ thua thiệt một chút lại thiết lập trận đấu về điểm có lợi, như vậy thì thắng thế nào được?

Vương Lâm thu lại thân hình, xấu hổ nói:

– Ta không đánh được tên này, thật hổ thẹn.

Hàn Lập trầm giọng đáp:

– Vương huynh không phải tự trách. Hàn mỗ đánh với người thua nhiều hơn thắng, nhưng nhờ biết tránh điểm mạnh, khai thác điểm yếu của đối phương mà sống sót đến tận ngày nay. Nhờ Tô huynh hộ trận, để ta lên thử xem.

Tô Minh gật đầu, nói:

– Hàn huynh cẩn thận, tên này sở hữu nhiều thần thông lợi hại, dùng mãi không hết.
– Thần thông thì ta cũng có một vài.
– Ồ, ta quên mất Hàn huynh là ông tổ của thần thông, thần thông của Hàn huynh còn nhiều hơn lá cây trên rừng, ta thật là lo hão mất rồi.
– Thần thông chỉ tính mạnh yếu, không tính nhiều ít, có nhiều mà không mạnh bằng đối phương thì cũng coi như không có.

Nói rồi, chậm rãi bay lên phía trước, tay áo phất phơ, quanh mình lần lượt hiện ra bảy mươi hai thanh kiếm hình dáng kỳ lạ, trông giống như làm bằng trúc mà lại bán thân trong suốt, thoạt nhìn có vẻ yếu ớt không đáng kể.

Quán Đào công chúa nhìn thấy bảy mươi hai thanh kiếm này, lập tức thất sắc, nói:

– Thanh Trúc Phong Vân Kiếm.

Nghịch Nam Long không biết Thanh Trúc Phong Vân Kiếm là cái gì, nhưng nghe giọng nói run run của Quán Đào công chúa, biết rằng vật này lai lịch không tầm thường. Chàng không muốn bản thân rơi vào thế bị động, liền hóa thành hình người, tay rút Vũ Trụ Kiếm đeo trên lưng, nhằm thẳng người Hàn Lập chém một cú toàn lực. Bảy mươi hai thanh kiếm lập tức bị chém nát vụn. Còn chưa kịp vui mừng, đã thấy các mảnh lôi trúc hợp lại thành hình kiếm như trước, lại biến mất khỏi vị trí cũ, trong chớp mắt đã nhắm thẳng vào người chàng mà tấn công dồn dập.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155