Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 141
Phần 141: NGHỊCH NAM LONG ĐẠI TRIỂN THẦN UY

Nghịch Nam Long xoa đầu Ma Sói, nói một cách âu yếm:

– Mày đã hồi sinh, nhưng sức lực còn yếu, không thể chiến đấu tiếp được. Cứ ở bên cạnh ta mà nghỉ ngơi.

Ma Sói nằm phủ phục dưới chân Nghịch Nam Long, hai mắt nhắm nghiền như ngủ.

Mặt trận phía Đông bị thủng, không còn linh thú trấn giữ, Thánh Nhân từ trên trời lập tức tràn xuống, tỏa về ba hướng Tây, Nam, Nam, Bắc, hợp sức tiêu diệt ba linh thú còn lại.

Nghịch Nam Long thấy bại cục đã định, bèn triệu hồi Tam Thú trở về đại điện, bình tĩnh chờ đợi đại quân tiến đến.

Mười vạn Thánh Nhân rầm rộ hướng đến đỉnh núi cao nhất Bồng Lai Thiên Quốc, gọi là Bồng Lai Thượng Sơn, vây bốn mặt tạo thành thế trận tầng tầng lớp lớp, ngay cả một con muỗi cũng không thể bay lọt.

Nghịch Nam Long thản nhiên quét ánh mắt nhìn đại quân, lúc chạm mắt với Nữ Oa, thấy nàng hơi rùng mình, sắc mặt ửng đỏ, biết rằng nàng thích mình, trong lòng than thầm một tiếng.

Nữ Oa với tiểu Nữ Oa giống nhau như hệt. Chàng đã làm tình với tiểu Nữ Oa không biết mấy trăm lần, lần nào cũng vô cùng cuồng nhiệt, không biết những lần ấy chân thân Nữ Oa có cùng cảm xúc như vậy không?

Nguyên Thủy Thiên Tôn cao giọng quát:

– Ác tặc Nghịch Nam Long, ngươi đã làm vô số điều thương luân bại lý, tội không thể tha. Chúng ta đến đây để giết ngươi. Ngươi muốn tự sát cho đỡ đau đớn hay muốn chịu khổ hình?

Nghịch Nam Long ngửa đầu cười lớn:

– Các ngươi có đủ năng lực ấy sao? Kẻ nào muốn chết thì cứ việc xông lên.

Hoàng Kim Đạo Nhân tính nóng như lửa, lúc ấy chưa được chỉ định đã tự ý xung trận. Lão hóa thân thành người khổng lồ, lại tung ra ngũ vị Hoàng Cân Lực Sĩ, ai cũng cao trên nghìn trượng, đồng loạt hướng về Bồng Lai Thượng Sơn. Nghịch Nam Long lúc ấy đã nai nịt gọn gàng, giáp trụ vũ khí đầy đủ, cưỡi trên mình Tuyết Ngọc Phong Vân, tay cầm trường thương chờ đến khi sáu người khổng lồ kia lại gần mới chĩa mũi Thiên Ngoại Nhất Thương về phía trước, trong nháy mắt mũi thương đã dài ra với tốc độ ánh sáng, xuyên thủng sọ Hoàng Kim Đạo Nhân từ đằng trước ra đằng sau. Mũi thương thu lại, rồi lại dài ra lần nữa, đâm thủng bụng Hoàng Cân Lực Sĩ, cứ thế tổng cộng sáu lần, trong nháy mắt đã giết sạch cả tiểu đội gồm một Thánh Nhân và năm Hoàng Cân Lực Sĩ thân thể kim cang.

Xác của sáu người khổng lồ đổ xuống chân núi làm bụi bay mù mịt. Nghịch Nam Long ném ra sáu ngọn lửa màu đỏ, đốt thi thể chúng thành tro. Chứng kiến cảnh tượng ấy, không gian nhất thời yên lặng như tờ, mười vạn Thánh Nhân cùng im phăng phắc vì quá kinh ngạc.

Tên này hóa ra lại lợi hại như vậy. Thánh Nhân mà bị giết chết một cách dễ dàng đến thế thì còn ai dám mạo hiểm xông lên nữa, người đi đầu chắc chắn chết mất xác không còn nghi ngờ gì cả.

Nghịch Nam Long cưỡi chiến mã đứng trên đỉnh núi cao ngất, mắt quét ngang mười vạn đại quân, thái độ bễ nghễ như vua nhìn thần dân, bá khí tỏa ra ngút trời. Chàng cất tiếng cười nhạt:

– Kẻ nào muốn nạp mạng tiếp theo?

Võ Thần Thánh quát lớn:

– Tên khốn nhà ngươi đừng có lớn lối. Trấn Thanh Tử, nhờ ngài trợ chiến để ta tiễu trừ ác tặc.

Trấn Thanh Tử hô mưa gọi gió, chẳng mấy chốc bầu trời đã đen kịt, từ trên cao hàng triệu tia sét to bằng cái cột nhà đồng thời giáng xuống đầu Nghịch Nam Long. Võ Thần Thánh nhân cơ hội ấy tung mình lao đến, hai bàn tay rực lên ánh sáng màu đỏ tươi, định dùng chiêu cũ xé xạc Nghịch Nam Long. Nhưng chưa chạm được vào người chàng thì chàng đã biến mất, tiếng kêu la ở phía xa vang lên dậy đất, hóa ra Nghịch Nam Long đã thuấn di đến gần Trấn Thanh Tử, lợi dụng thời cơ đâm một thương thủng sọ, giết lão tại chỗ, sau đó lại thuấn di theo chiều ngược lại đến sát bên cạnh Võ Thần Thánh, năm ngón xòe rộng, bàn tay phát ra ánh sáng, miệng quát lớn:

– Ma lực pháp tắc – Khóa.

Tức thì cơ thể của Võ Thần Thánh bị khóa cứng không sao nhúc nhích được, chỉ có thể trố mắt ra nhìn đối phương nhằm thẳng đầu mình tung ra tuyệt chiêu Tam Sát Tiên lừng danh tiên giới, bên trong là lõi sét siêu dày, ở giữa là Xích Hỏa, ngoài cùng là độc chất hồn quỷ, trúng đòn này rồi trăm phần trăm mất mạng. Võ Thần Thánh ân hận không thôi, lúc đấy chỉ còn biết tự trách mình vì tự cao tự đại mà dấn thân vào chỗ nguy hiểm, chủ động nạp mạng cho kẻ địch mạnh hơn lão rất nhiều.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155