Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 113
Phần 113: ĐÁNH BẠI VÕ THÁNH

Võ Thánh sốt ruột chờ Nghịch Nam Long chết, mà mắt chàng vẫn mở thao láo khiến cho gã vô cùng kinh ngạc.

Điều đáng sợ hơn cả là tròng mắt của chàng từ chỗ mơ hồ dần trở nên linh hoạt, rõ ràng đã lấy lại được sự tỉnh táo, làn da của chàng cũng phục hồi lại màu trắng nguyên thủy, dường như độc chất chẳng những không giết được chàng, mà còn vì một nguyên nhân khác thường nào đó, tan biến hết sạch.

Võ Thánh vừa sợ vừa giận, liền rút Thiên Ngoại Nhất Thương, định cắm xuyên trán Nghịch Nam Long, sau đó băm xác chàng ra thành muôn mảnh. Chỉ có điều gã vừa động thì Nghịch Nam Long đã vùng dậy, cơ thể bắn ra đằng sau mười mét, Quỷ Tiễn và Quỷ Cung cũng bất thần rời khỏi người gã, bay theo chàng.

Chuyện ấy diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ, Võ Thánh không phản ứng kịp. Gã còn đang há mồm ra kinh hãi, thì Nghịch Nam Long đã hú lên một tiếng, giương cung lắp tên, bắn ngược trở lại một mũi tên màu bạc. Võ Thánh rùng mình, định giục ngựa bỏ chạy, nhưng tốc độ mũi tên quá nhanh, trong nháy mắt đã đâm xuyên người gã, truyền hồn quỷ độc địa vào trong máu. Cơ thể của Võ Thánh tức thì tê liệt, không cử động được nữa, cứ thế ngã nhào xuống đất.

Tiên mã Tuyết Ngọc Phong Vân thấy chủ lâm nguy, lập tức nổi giận, liền thuấn di đến bên cạnh Nghịch Nam Long, tung ra cú đá hậu. Chàng bắn một mũi Quỷ Tiễn làm con ngựa ngã nhào xuống đất, miệng sùi bọt mép như sắp chết đến nơi.

Năm nghìn Võ Quân cưỡi ngựa thần ùa tới, tên bay rợp trời, cảnh tượng vừa đẹp mắt vừa khủng bố. Nghịch Nam Long đã có kinh nghiệm giao tranh với Võ Quân, lúc ấy chỉ cười nhạt, thân hình như bóng ma xuyên qua xuyên lại giữa đại quân, tên bạc bắn chíu chít, cứ mỗi lần nhấc tay lại khiến một tên quân thiệt mạng. Chàng là Đại Tiên, làm sao Võ Quân so sánh được? Trước đây chúng có lợi thế về số đông và bất ngờ, nhưng bây giờ chàng đã hiểu rõ phương thức chiến đấu của đối phương, dẫu có lấy một địch năm nghìn cũng chẳng phải vấn đề lớn. Sau một giờ giao tranh, toàn bộ năm nghìn Võ Quân đã chết sạch, không chừa một ai.

Nghịch Nam Long giết xong Võ Quân, không đến giết nốt Võ Thánh, mà đến bên cạnh tiên mã Tuyết Ngọc Phong Vân. Chàng ưa thích con ngựa này, muốn thu phục làm của riêng.

Chàng đặt tay lên đầu tiên mã. Nó ngước cặp mắt mệt mỏi lên nhìn chàng.

– Đầu hàng ta thì ta cứu ngươi.

Cặp mắt của tiên mã cụp lại, xem chừng sẵn sàng chết với chủ chứ không chịu đầu hàng kẻ thù.

Nghịch Nam Long thu lại nửa phần độc chất, giúp cho tiên mã hơi khỏe lại. Nó lập tức vùng dậy, định tấn công chàng, nhưng chàng đã thả ngược độc chất về thân ngựa khiến cho nó lại ngã xuống. Cứ thế mười lần, cuối cùng Tuyết Ngọc Phong Vân kiệt sức, ý chí sắt đá bị bẻ gãy, khi Nghịch Nam Long thu lại nửa độc chất lần thứ mười một chỉ chậm rãi đứng lên, đầu cúi thấp xuống, tỏ ý thần phục.

Nghịch Nam Long cười vui vẻ, nói:

– Từ nay ngươi là của ta.

Chàng thu lại toàn bộ độc chất, khôi phục sức khỏe cho tiên mã. Tiên mã mừng rỡ, hai chân trước tung vó, thân thể dựng đứng, cất hí vang trời.

Mãi lúc này Nghịch Nam Long mới đến bên cạnh Võ Thánh, cầm cây Thiên Ngoại Nhất Thương lên ngắm nghía, cảm nhận được hơi lạnh thấu xương của nó lan tràn trên tay, ưng ý vô cùng.

Chàng nhắm đến ngọn núi cách đó mười nghìn trượng, chĩa đầu thương vào một tảng đá nhỏ bằng đứa trẻ năm tuổi trên đỉnh núi. Cây thương tức thì dài ra với tốc độ nhanh không tưởng, sáng ngang với vận tốc ánh sáng, trong chớp mắt đã xuyên thủng tảng đá, để lại một lỗ thủng có kích thước bằng nắm tay, rồi lại thu về, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chàng phá lên cười phấn khích.

Trận này chẳng những chàng sống sót mà còn thu về vô số bảo vật. Quỷ Cung Tiễn, Tuyết Ngọc Phong Vân, Thiên Ngoại Nhất Thương, hơn nữa tất cả các bảo vật này đều rất hợp với chàng, tựa như chúng được làm ra để dành riêng cho chàng vậy.

Mới nghĩ đến cảnh mình mặc Thiên Thần Giáp, một bên lưng đeo Vũ Trụ kiếm, bên kia đeo Quỷ Cung Tiễn, tay cầm Thiên Ngoại Nhất Thương, cưỡi lên lưng tiên mã Tuyết Ngọc Phong Vân ngày đạp mây đi trăm triệu dặm mà chàng đã rủn người vì sung sướng.

Cần nói thêm rằng Thiên Thần giáp quả là kỳ vật, sau khi bị Thiên Ngoại Nhất Thương đâm thủng đã sớm phục hồi nguyên trạng, đẹp không tì vết, oai phong vô hạn.

Nghịch Nam Long nhìn xuống Võ Thánh lúc ấy đã đen kịt như người chết.

Chàng thở dài một tiếng, bảo:

– Võ Thánh, ta với ngươi không thù không oán. Đúng là ta có ngủ với Nhất Nga nhưng ta không hề ép buộc hay âm mưu tán tỉnh nàng mà là nàng chủ động trao thân cho ta, việc ấy nằm ngoài ý muốn. Nay ta đã lấy hết đồ trên người ngươi mà lại giết ngươi thì thật bất nhẫn. Chỉ cần ngươi hứa việc này chấm dứt tại đây thì ta sẽ thu hồi lại một phần độc chất, cho phép ngươi trở về với gia tộc. Ngươi thấy thế nào?

Võ Thánh nghiến răng nói:

– Tên nghịch tặc chó má, mày tưởng dùng thủ đoạn đê hèn thắng ta được một trận là có quyền lên mặt nói đạo lý hay sao? Mau giết ta đi. Cụ tổ ta là Võ Thần Thánh sẽ đến tìm ngươi tính sổ.
– Hừ, ta mà tha cho ngươi thì người đời sẽ chê cười ta hèn hạ. Võ Thánh, ngươi rất dũng cảm, ta có lời khen. Ngươi đã chọn cái chết, thì chúc linh hồn của ngươi sớm được siêu sinh.

Nói rồi, Nghịch Nam Long giơ cao thần thương, định đâm xuyên tim Võ Thánh.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155