Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 87
Phần 87: NGHỊCH NAM LONG ĂN HẾT VƯỜN ĐÀO

Nước hồ Diêu Trì quả nhiên phi phàm, mới tắm trong hồ một thời gian ngắn mà Nghịch Nam Long đã cảm thấy tinh thần sảng khoái, trí óc sáng láng thông tuệ, kinh mạch vững chắc, gân cốt cường thịnh, khí huyết lưu thông, vô cùng có lợi cho quá trình đột phá sau này. Chàng uống một ngụm nước hồ, dùng nước hồ để tẩy rửa tạp chất trong người, tiến hành quá trình tẩy tủy.

Tây Vương Mẫu và các nàng công chúa vốn vẫn chưa được thỏa mãn hoàn toàn, thấy Nghịch Nam Long địt Hương Khiết Tiên Tử quá hăng, nhục dục lại bùng cháy, bèn một lần nữa cởi hết quần áo, nhào xuống dưới hồ quan hệ tình dục với chàng. Nghịch Nam Long liền hóa thành người khổng lồ có mười một đầu, hai mươi hai cánh tay, ba mươi ba con chim, con chim nào cũng to lớn vĩ đại, cắm vào ba mươi ba cái lỗ trên người mười một cô gái khiến các nàng sung sướng không cách nào tả xiết.

Ở Diêu Trì thâm nghiêm, tiếng rên la vang vọng bầu trời. Một chàng trai và mười một cô gái làm tình với nhau suốt một tháng trời không nghỉ phút nào.

Hết một tháng, Nghịch Nam Long cảm thấy đói bụng cồn cào, bèn dừng chim lại. Chàng nói với Tây Vương Mẫu khi đó vẫn đang ngất ngây trong cơn mê nhục dục:

– Vương Mẫu, ta cảm thấy đói. Nàng có gì cho ta ăn không?

Tây Vương Mẫu đáp:

– Ở đây có đào tiên, người thường ăn một quả thì sống lâu ngàn năm. Thần nhân ăn một quả thì đột phá cảnh giới. Tiên nhân ăn một quả thì thăng tiến tu vi. Trong vườn có ba trăm quả, chàng lên đó mà ăn.

Nghịch Nam Long nói:

– Đào quý như thế, ta chỉ xin một quả mà thôi.

Tây Vương Mẫu nghĩ thầm mình đã gây ra họa lớn. Bà bị tình yêu và nhục dục làm mờ mắt, hai lần địt Nghịch Nam Long ở ngay trong Tây Vương Cung là cung cấm của Ngọc Hoàng. Đây là chuyện tày đình, một khi đã lộ ra, mà kiểu gì chả lộ ra, bản thân bà nhẹ thì mất chức Tây Vương Mẫu, nặng thì mất mạng. Còn Nghịch Nam Long tất không tránh khỏi cái chết vô cùng thê thảm. Bà yêu Nghịch Nam Long quá đỗi, chỉ muốn đời này kiếp này làm vợ của chàng, ngày đêm quấn quýt không rời. Người đàn bà đã một lòng theo trai thì chuyện gì cũng dám làm. Bà muốn đưa Nghịch Nam Long lên làm Ngọc Hoàng thay thế cho Hạo Thiên Đế, nhưng lúc này chàng mới là Đại Tiên, không phải đối thủ của chồng mình. Bà biết Nghịch Nam Long thông minh sáng chói, tiền đồ vô lượng, chỉ cần gặp được cơ duyên thì nhất định sẽ sớm đột phá. Chàng đã có Tiên Thiên Hợp Nhất, thời gian đột phá rút ngắn đáng kể nhưng vẫn chưa đủ, cần phải có thêm các vận may khác kết hợp vào. Ba trăm quả đào tiên này vốn là quà tặng cho các vị Thánh Nhân trong Hội Bàn Đào, ngay cả Vương Lâm người được định sẵn là phò mã gia của Ngọc Hoàng cũng sẽ được ban cho mười quả để đột phá cảnh giới, xem như sính lễ nhà gái. Bây giờ bà muốn dành hết đào tiên cho Nghịch Nam Long để chàng nhanh chóng tiến bộ.

Tây Vương Mẫu nói:

– Ba trăm quả này chỉ là quả non, phẩm cấp thấp, quả chính nằm ở vườn khác. Chàng ăn hết đi cho em.

Nguyệt Ảnh công chúa thắc mắc:

– Chúng ta làm gì còn vườn đào nào nữa?

Tây Vương Mẫu trừng mắt nhìn con. Long Kiết công chúa hiểu ngay, liền nói:

– Mẹ nói đúng rồi, chàng cứ ăn đi.

Vừa hay lúc ấy Thanh Nga công chúa cưỡi mây bay đến. Tây Vương Mẫu giật mình, sợ rằng Thanh Nga sẽ vì chồng chưa cưới mà ngăn cản chuyện này, ai dè nàng nói:

– Nghịch lang, chàng phải ăn hết vườn đào không được để sót lại quả nào, nếu không thì hậu họa vô vàn.

Nghịch Nam Long nào đâu hay biết thâm ý của các nàng, nghe vậy ngạc nhiên quá đỗi:

– Sao nàng lại nói vậy?

Thanh Nga công chúa đỏ mặt đáp:

– Nếu chàng để lại mười quả, có bậc Đại Tiên ăn được sẽ đột phá lên làm Thánh Nhân, khi ấy chàng không phải đối thủ của hắn, tất bị hắn giết chết.
– Hắn là ai? Nàng nói gì ta không hiểu.

Long Kiết công chúa sốt ruột, nói:

– Sao chàng cứ hỏi mãi? Chúng em bảo chàng ăn thì chàng cứ ăn đi. Nhớ ăn hết, không được chừa quả nào.

Nghịch Nam Long thấy nàng giận, không dám nói thêm nữa, liền lấy hơi, hút mạnh một cái, ba trăm quả đào trên cành lập tức rụng xuống, chui cả vào trong mồm chàng. Chàng ăn ngấu ăn nghiến, vậy mà cũng phải mất một canh giờ mới ăn hết được. Từ cổ chí kim, chỉ có mình chàng được ăn một lúc ba trăm quả đào tiên là giống quả quý nhất trên đời, quý hơn cả cây nhân sâm Vạn Thọ thảo hoàn đơn của Trấn Nguyên Tử, ngay cả Ngọc Hoàng Thượng Đế hay Tam Thanh ăn đồng thời nhiều nhất cũng chỉ được mười quả mà thôi. Cũng nhờ các cô nhân tình mà chàng được hưởng phước báu, thế gian khó cầu.

Đào tiên vào bụng, Nghịch Nam Long cảm thấy tiên lực ầm ầm tuôn chảy, xem chừng việc đột phá cảnh giới đã ở rất gần.

Những người tình của chàng thấy tiên lực của chàng tiến bộ, mừng rỡ khôn tả.

Nghịch Nam Long ăn xong cảm thấy khát. Tây Vương Mẫu nghĩ thầm đã vì chàng thì phải vì đến cùng, liền chỉ tay xuống dưới hồ Diêu Trì, nói:

– Đây là nước tiên, chàng mau uống cạn hồ này để gia tăng pháp lực.

Nghịch Nam Long cũng không tranh cãi dài dòng, lại gồng sức hút cạn nước hồ, quả nhiên tiên lực lại tăng trưởng bùng nổ, cơ thể lâng lâng như đang ở trên tầng trời mới.

Thế là chỉ trong một ngày đã đi tong cả vườn đào lẫn nước ao Diêu Trì, chuyện này mà đồn ra ngoài thì tiên giới đại loạn.

Năm ấy Hội bàn đào bị hủy, Tây Vương Mẫu tuyên bố các cây bị sâu bệnh nên không ra quả, cáo lỗi với các Thánh Nhân và Đại Tiên.

Vương Lâm chờ ngày này đã lâu, lúc nghe tin hụt hẫng vô cùng, còn đang bối rối thì Thiên Đình đã gửi thư xin hủy hôn ước, nói rằng Thanh Nga công chúa còn nhỏ tuổi, chưa muốn xuất giá tòng phu. Thiên Đình gửi tặng gã một thanh bảo kiếm, mong gã bỏ qua việc này.

Vương Lâm nghe xong, mặt mũi xám ngoét. Gã búng ngón tay, thanh bảo kiếm tuyệt thế lập tức tan thành bụi. Tiên lực đậm đặc như vậy quả là trên đời hiếm có.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155