Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 112
Phần 112: XÍCH QUỶ VÀ SỐ PHẬN BẤT HẠNH CỦA LOÀI QUỶ

Võ Thánh lấy Quỷ Cung, đặt Quỷ Tiễn, sử tuyệt chiêu Tam Thập Liên Tiễn, bắn ra liền một lúc ba mươi mũi tên.

Ba mươi mũi Quỷ Tiễn mang theo một lượng cực lớn quỷ hồn đầu nhập vào cơ thể Nghịch Nam Long khiến làn da toàn thân chàng chuyển từ màu trắng sang đen kịt như than, tròng mắt cũng trở nên đen sì, trông vô cùng đáng sợ.

Hồn quỷ tích tụ trong người Nghịch Nam Long, dần thành hình.

Đó là một con quỷ cái toàn thân màu đỏ như máu, mắt trắng dã, trên đầu mọc hai cái sừng nhỏ như sừng hươu non, ngực mông to tướng. Nó nhìn linh hồn màu trắng, trong suốt của Nghịch Nam Long, liếm mép cười thích thú.

– Hôm nay tao được ăn thịt một thằng tiểu tử đẹp trai.

Linh hồn Nghịch Nam Long đã bị đầu độc đến cực hạn, chỉ có thể giương mắt ra nhìn nữ quỷ, không thể phản kháng chút nào.

Quỷ cái đang định chụp lấy Nghịch Nam Long, thì đột nhiên kêu lên một tiếng kinh sợ.

– Cái gì vậy? Trong người thằng tiểu tử này có thứ gì đó khắc chế được ta.

Trước sự kinh ngạc của cả hai người, một hồn kiếm màu vàng chói mắt từ từ xuất hiện bên trong cơ thể của Nghịch Nam Long, chính là hồn kiếm Lục Tiên, thần vật mà chàng đã quên bẵng từ lâu.

Sát khí của Lục Tiên kiếm rất nặng, hơn nữa có sẵn tính khắc chế với ma quỷ, cho dù hồn quỷ mạnh hơn nữa cũng không phải là đối thủ của kiếm thần.

Hồn kiếm Lục Tiên cảm nhận được hồn quỷ, ánh sáng trở nên chói mắt, tựa như mặt trời thiêu đốt khiến cho hồn quỷ bị nung nóng và tan rã. Nữ quỷ gào thét sợ hãi:

– Cứu tôi với, cứu tôi với.

Linh hồn của Nghịch Nam Long thều thào:

– Sức ta yếu thế này, cứu ngươi sao được?

Nữ quỷ vội vàng thu lại chất độc. Nghịch Nam Long tức thì khỏe mạnh trở lại, linh hồn tràn ngập sức sống mãnh liệt.

Nữ quỷ van nài:

– Xin hãy thực hiện lời hứa.

Nghịch Nam Long cười lạnh:

– Ta đã hứa cứu ngươi à? Ta chỉ nói rằng “Sức ta yếu thế này, cứu ngươi sao được?”. Trong lời này có câu nào chữ nào ta cầu xin ngươi tha mạng, hoặc ta hứa sẽ cứu ngươi chưa, con quỷ cái này?
– Nếu ngài cứu ta, ta sẽ nhận ngài làm chủ nhân.
– Hừ, ngươi là hồn quỷ, lòng dạ bất chính, ta nhận ngươi làm tôi tớ làm gì? Một ngày nào đó ngươi sẽ quay trở lại cắn ta mà thôi. Ngươi mau chết đi cho rảnh nợ.
– Chủ nhân, nếu ngài cho phép, tôi xin được thực hiện lời thề “Bán Hồn”, một khi đã thực hiện lời thề này, thì từ nay vĩnh viễn không thể phản bội chủ nhân được nữa.
– Ngươi chưa thực hiện lời thề “Bán Hồn” với Võ Thánh ư?
– Gia tộc Võ Thánh khinh tôi hèn hạ, chỉ dùng sức mạnh để trấn áp, không buộc tôi thực hiện lời thề “Bán Hồn”.
– Lời thề ấy thực hiện như thế nào?

Nữ quỷ hơi ưỡn ngực lên, đáp:

– Chủ nhân cho tôi mút chim và giao hợp với ngài, trong quá trình ấy tôi sẽ dâng hiến linh hồn tôi cho ngài, từ nay ngài có thể sai khiến tôi tùy ý. Trong quá trình phục vụ ngài, nếu có bất kỳ điều gì phản trắc, ngài sẽ lập tức nhận biết và có thể tiêu diệt tôi chỉ bằng một ước nguyện.

Nghịch Nam Long bật cười:

– Ngủ với ngươi sao?

Chàng ngắm nhìn nữ quỷ lần nữa.

Ngoại trừ làn da màu đỏ và hai cái sừng ngắn trên đầu thì thực ra con quỷ này cũng không tệ.

Cơ thể nó rất cao ráo và mảnh mai, eo thon, bầu ngực như hai quả lê lớn, hai bên mông căng tròn, khép sát vào nhau. Gương mặt hình trái xoan, răng trắng, tóc dài và mượt, da thịt mịn màng, mềm mại, không có vết sần sùi, nghĩa là về cơ bản ngoại hình đúng chuẩn mỹ nữ Tiên giới. Nếu hình thức khi sống của con quỷ cái này y chang hiện nay thì làm tình với nó cũng không phải là điều tệ hại, thậm chí còn có hương vị mới lạ nữa là đằng khác.

Nghịch Nam Long không phải là người kén cá chọn canh. Trước kia chàng đã ngủ với Bạch Cốt Tinh là bộ xương trắng biến thành, nửa giống hồ ly tinh là mấy con cáo, thậm chí cả bộ tóc của Thiên Vĩ Hồ chàng cũng đã từng xơi qua. Trần đời miễn là gái thì chàng đều ăn được hết.

Nghịch Nam Long nghĩ thầm không hiểu phần số của mình thế nào mà đi đến đâu được gái ngửa bướm mời gọi đến đấy.

Tuy nhiên chàng không thể làm tình với linh hồn này được. Bởi ngoại hình nữ quỷ tuy không khác gì người thật nhưng bên trong không có xương cốt, không có máu thịt, làn da nhìn đậm nét như vậy nhưng trên thực tế chỉ là một ảo ảnh, nếu thọc tay vào sẽ lập tức đi xuyên qua mà không cầm nắm được gì.

Nghịch Nam Long thu lấy hồn Lục Tiên kiếm, ngăn không cho thanh kiếm này sát hại nữ quỷ, đoạn hỏi:

– Ta có mấy điều thắc mắc. Ngươi tên là gì?

Nữ quỷ quỳ đáp:

– Thần thiếp là Xích Quỷ.
– Trước đây vũ trụ có Tứ giới là Nhân giới, Tiên giới, Phật giới, Ma giới, vậy quỷ thuộc giới nào?
– Loài quỷ không thuộc về Tam giới hay Tứ giới mà là một chủng riêng, do nhân số quá ít ỏi mà không tạo được thành một giới. Chúng thần thiếp xấu xí, bị Tam giới xua đuổi, đánh giết, số lượng đã ít lại càng ít, bây giờ chắc chỉ còn vài cá thể đang sống lẩn khuất, chui lủi trong các vùng rừng thiêng nước độc. Nhưng chúng thần thiếp có những năng lực kỳ dị nên thường bị các tiên nhân săn bắt để luyện chế thành pháp bảo, thần khí lợi hại. Cụ tổ của Võ Thánh là Võ Thần Thánh năm xưa đã giết ba người gia đình thần thiếp, luyện chế được ba pháp bảo trấn tộc, trong đó riêng thần thiếp bị luyện chế thành Quỷ Tiễn và Quỷ Cung đem giao cho thằng cháu làm quà sinh nhật, số phận buồn thảm đau đớn, không sao kể hết được.
– Ta hy vọng người nói thật. Cơ thể ngươi dường như không tệ, ta sẽ nếm thử xem thế nào, nếu trong quá trình dâng hiến mà ngươi dám giở trò ta sẽ dùng hồn kiếm Lục Tiên hóa ngươi thành không khí, vĩnh viễn không được siêu sinh.

Xích Quỷ ngoan ngoãn đáp:

– Thần thiếp hiểu rõ lợi hại trong đó, xin chủ nhân yên tâm.

Nghịch Nam Long gật đầu nói:

– Được, vậy thì bây giờ ngươi giúp ta giết Võ Thánh, diệt Võ Quân, sau đó hai ta y hẹn, thực hiện lời thề “Bán Hồn”.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155