Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 73
Phần 73: ĐỐI ĐẦU VỚI NGỌC HOÀNG

Tây Vương Mẫu vừa nhìn Nghịch Nam Long đã mắng xối xả:

– Tên kia, ngươi quyến rũ con gái ta, làm nó bỏ chồng. Bây giờ ngày nào nó cũng nhắc đến tên ngươi rồi vừa cười vừa khóc như kẻ loạn trí. Ngươi thật là tên khốn nạn, bạc hạnh.

Nghịch Nam Long sửng sốt hỏi:

– Xin hỏi Vương Mẫu nương nương đang nhắc đến ai vậy?
– Long Kiết công chúa. Đừng nói với ta ngươi không biết nó là ai nhé.
– Ồ, Long Kiết công chúa.

Nghịch Nam Long nhớ lại cơ thể mình dây mềm mại cùng bộ ngực căng tròn của Long Kiết công chúa, bỗng nhiên rạo rực cả tâm thần. Lại nhận ra rằng Long Kiết công chúa quả đúng là có nét giống Tây Vương Mẫu, hai mẹ con đều cực kỳ xinh đẹp, chỉ khác ở chỗ Long Kiết tuổi trẻ khí thịnh, giống như trái cây rôn rốt chua, trong khi Tây Vương Mẫu đã trưởng thành, giống như trái chín ngon ngọt, cả hai đều có vị hấp dẫn riêng.

Chàng nhận ra mình đang suy nghĩ bậy bạ, vội cúi đầu xuống, mặt đỏ bừng. Chàng không hiểu vì sao mình lại dâm tiện đến vậy. Chàng đã được ngủ với cô con gái rồi, lại thèm cả bà mẹ nữa. Huống chi mẹ nàng đã có chồng, chồng bà đang ngồi ngay trước mặt mình, lại là Ngọc Hoàng Thượng Đế, vị quân chủ cai quản cả Tiên giới lẫn Nhân giới, địa vị chí cao vô thượng. Chàng thấy tội lỗi quá, liền bảo:

– Thưa Vương Mẫu nương nương, tại hạ đúng là kẻ xấu xa như ngài nói, không sai trật chút nào. Không hiểu Long Kiết công chúa giờ này đang ở đâu, xin cho tại hạ được gặp để tạ lỗi với nàng.

Tây Vương Mẫu lại mắng:

– Nó đang ở với ta, ngươi đừng có làm phiền kẻo nó sinh bệnh nặng thêm.

Nghịch Nam Long chỉ biết vâng dạ.

Ngọc Hoàng Thượng Đế cất giọng uy nghiêm:

– Nghịch Nam Long, ngươi dùng thủ đoạn đê hèn đánh bại Dương Tiễn, thôi việc ấy ta bỏ qua không chấp. Nhưng ngươi lại mạo phạm hang động của Nữ Oa nương nương, lấy tài sản của nương nương, tội không thể tha.

Nghịch Nam Long còn chưa kịp trả lời, Thiên Vĩ Hồ đã cười ré lên:

– Ngọc Hoàng, ông đừng có hùa theo Nữ Oa mà ức hiếp người vô tội. Đúng là ta có đánh thua Phục Hy – Nữ Oa một trận, nhưng dòng họ hồ ly đã phục vụ cho hai vợ chồng chúng mấy trăm nghìn năm, thế là đủ trả nợ rồi. Từ nay chúng ta với Nữ Oa không còn quan hệ chủ tớ. Ta không phải là tài sản của mụ già đó. Thiên Vĩ Hồ đang đứng ở đây, Nữ Oa có giỏi thì tới mà gây chuyện.

Ngọc Hoàng Thượng Đế cười nhạt:

– Thiên Vĩ Hồ, ngươi biết Nữ Oa nương nương đang tu luyện đến giai đoạn then chốt, không thể rời khỏi thiên cung nên mới to mồm lớn lối. Nay ta thay mặt nương nương chủ trì công đạo.

Thiên Vĩ Hồ trừng mắt, mắng:

– Ngọc Hoàng, ông tự tin mình có khả năng đó chăng?

Tức thì từ người Thiên Vĩ Hồ bốc lên ngọn lửa màu xanh lam cực kỳ rực rỡ, đây là chân hỏa của Thiên Vĩ Hồ, trong Tam Giới được xếp thứ tư trong danh sách những ngọn lửa đáng sợ nhất. Cần nhớ rằng Thanh Hỏa của Nghịch Nam Long chỉ xếp thứ mười đã đủ sức đánh đông dẹp bắc, Lam Hỏa của Thiên Vĩ Hồ lại càng lợi hại không phải nói.

Chưa hết, mái tóc dài mượt của Thiên Vĩ Hồ vốn đang thả suôn xuống đất, kéo dài phía sau ba mét, khi ấy bỗng dựng ngược lên tựa như một bầy rắn đang bị kích động, bộ dạng hết sức hung hăng hiếu chiến. Những người có chút kiến thức đều biết mái tóc của Thiên Vĩ Hồ có một cái tên riêng, gọi là Vạn Thiên Phi Vũ, chẳng những uy lực tột đỉnh mà còn biết ăn thịt người. Mái tóc này đã tiêu hóa không biết bao nhiêu tiên nhân, dùng thi thể tiên nhân để bành trướng pháp lực. Đối phương hễ nhìn thấy Vạn Thiên Phi Vũ là bủn rủn chân tay, chưa đánh đã thua.

Pháp lực của Thiên Vĩ Hồ đã bị phong ấn, nhưng nàng vẫn còn sở hữu nhiều bảo vật và phép thuật cực kỳ lợi hại, ngay cả Thánh Nhân đấu với nàng cũng phải hết sức cẩn thận kẻo chết lúc nào không biết.

Ngọc Hoàng Thượng Đế nổi cơn thịnh nộ, vỗ tay xuống bàn quát:

– Yêu nghiệt to gan, dám gây loạn chốn Thiên Đình. Để ta trị tội ngươi.

Tây Vương Mẫu biết Thiên Vĩ Hồ không phải kẻ dễ chọc. Ngọc Hoàng nếu đích thân ra tay, thắng cũng chẳng được lợi gì, mà thua thì nhục để đâu cho hết? Vội vàng can thiệp:

– Thôi, thôi, cần gì bệ hạ phải ra tay cho mất thể diện? Chi bằng cứ giữ chúng ở lại Thiên Đình, chờ đến khi Nữ Oa nương nương tu luyện đến mức đại công cáo thành rồi thu thập kẻ này cũng chưa muộn.

Ngọc Hoàng tỏ ý phân vân:

– Biết bao lâu nương nương mới thành công?
– Nghe nói nhanh thì mười năm, chậm thì trăm năm. Tuổi thọ của tiên nhân vô hạn, một năm cũng như mười năm mà mười năm cũng như trăm năm, có đáng là bao.

Ngọc Hoàng nghe vợ nói có lý, liền phán:

– Các ngươi là những kẻ phản nghịch, lẽ ra trẫm đã trừng phạt thẳng tay, nhưng vì lòng nhân từ mà tha cho, nay nhốt vào Vị Ương cung trăm năm, không được xuống phàm trần, không được ra khỏi Thiên Đình.

Nói rồi phẩy tay, ra hiệu cho thiên binh dẫn Nghịch Nam Long và hai nàng Thiên Vĩ Hồ, tiểu Nữ Oa về cung Vị Ương.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155