Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 88
Phần 88: VƯƠNG LÂM GẶP HÀN THIÊN TÔN

Vương Lâm là học trò của Thái Thượng Lão Quân, quan hệ rất rộng, nghe phong phanh có kẻ tên là Nghịch Nam Long quyến rũ Thanh Nga công chúa, ngày nào Thanh Nga công chúa cũng đến cung Vị Ương làm tình với gã thâu đêm suốt sáng, lúc ra về mặt mũi nàng phờ phạc, bước chân loạng choạng muốn ngã.

Cái thằng đưa tin cho Vương Lâm có tâm quá, miêu tả hết sức chi tiết làm gã tức giận cùng cực.

Gã muốn đi giết Nghịch Nam Long để rửa nhục, nhưng đối thủ được Thiên Đình chống lưng thì không phải chuyện đơn giản, liền tìm đến người bạn thân thiết của mình là Hàn Lập.

Hàn Lập cũng như gã, là một tán tu xuất thân nghèo khổ, nhờ cơ trí, quyết đoán và vận may mà từng bước vượt qua các cảnh giới ngày càng cao để trở thành một Đại Tiên ngấp nghé đột phá Thánh Nhân, lúc này được các tiên nhân kính trọng mà gọi là Hàn Thiên Tôn, bạn hữu cực thân thiết thì gọi là Lập đen.

Lúc này Hàn Thiên Tôn đang giảng pháp ở núi Dạ Lang, tiên nhân xếp bằng trên núi lắng nghe, đông đến cả vạn người.

Vương Lâm chơi thân với Hàn Lập, khi ấy không câu nệ đợi đến khi giảng đạo xong, có khi kéo dài đến vài năm, lập tức đến bên cạnh nói thầm vài câu.

Hàn Lập nghe xong, đôi lông mày rậm hơi nhăn lại, bất đắc dĩ phất tay một cái, nhẹ nhàng nói:

– Hôm nay ta có việc bận, việc giảng pháp tạm ngừng. Chư vị giải tán.

Mọi người đang chăm chú lắng nghe như uống từng lời châu ngọc, khi ấy không khỏi cảm thấy phiền muộn, nhưng vì Hàn Thiên Tôn là bậc đại năng nên không dám tỏ ý khó chịu, đồng loạt đứng dậy bay đi mất.

Hàn Lập dẫn Vương Lâm vào trong phòng trà, rót cốc trà ấm mời đạo hữu.

– Ta đã nghe phong phanh ấm ức của Vương huynh. Cứ theo ý ta, Vương huynh cứ bình tĩnh tu luyện, đợi đến khi đột phá cấp Thánh Nhân, khi ấy lo gì không sở hữu được công chúa, trả mối thù này?

Vương Lâm lạnh giọng đáp:

– Hàn huynh có điều này chưa biết, tên Nghịch Nam Long ấy đã sở hữu Tiên Thiên Hợp Nhất, lại ăn hết ba trăm quả đào tiên, lại uống cạn nước Diêu Trì, tiên lực đại tăng, xem chừng sẽ đột phá trước chúng ta. Nghe đâu Tây Vương Mẫu ngoại tình với hắn, định đưa hắn lên làm Ngọc Hoàng Thượng Đế, nếu hắn lên ngôi cao thì ta chết, huynh chết, tất cả đều chết sạch. Huynh vốn là người cẩn thận, không phải việc của mình thì không đời nào nhúng tay vào, nhưng việc lần này đích thực là việc của huynh chứ chẳng xa xôi gì. Mong huynh giúp ta trước giết Nghịch Nam Long, sau phục hồi trật tự Tiên giới thì may lắm.

Hàn Lập tủm tỉm cười:

– Vương huynh đã biết đến từ trật tự Tiên giới thì hẳn cũng phải hiểu được bản chất của nó là gì. Ngọc Hoàng Thượng Đế được ngồi vào ghế ấy đâu phải do đạo đức của ông ta hơn người mà là do ông ta đã được Tam Thanh chọn lựa. Cho dù Tây Vương Mẫu có điên tình đến đâu cũng không thể đưa một kẻ vô danh tiểu tốt lên vị trí tối cao của Tam giới. Năm xưa Nghịch Thiên Đế cũng vì muốn phá vỡ cái gọi là trật tự Tiên giới mà bị chư tiên vây công cuối cùng chết bất đắc kỳ tử. Nghịch Nam Long có bằng móng tay của Nghịch Thiên Đế năm xưa không? Ta tin chắc cái ngày mà Nghịch Nam Long đột phá Thánh Nhân cũng là ngày chết của hắn, Vương huynh mua việc vào người để làm gì?
– Hàn huynh biết một mà chưa biết hai. Ngọc Hoàng Thượng Đế vì chuyện tư tình của Tây Vương Mẫu mà cực kỳ phẫn uất, nhưng lại không muốn đem chuyện này ra tuyên truyền rộng rãi vì như thế quá đỗi mất mặt. Ông ta thỏa thuận được với Nguyên Thủy Thiên Tôn, ngầm treo giải thưởng là ba hồn kiếm Tru Tiên, Hãm Tiên, Tuyệt Tiên, người nào giết được Nghịch Nam Long sẽ lấy được Lục Tiên kiếm, hợp lại thành Tru Tiên Tứ Kiếm.

Hàn Lập trầm ngâm:

– Tru Tiên Tứ Kiếm? Huynh muốn có nó ư?
– Ha ha, ai chẳng muốn có nó? Chẳng qua thanh kiếm ấy sát khí quá nặng, cầm quá khó mà thôi. Tru Tiên Tứ Kiếm là đệ nhất danh kiếm ở Tam giới, xưa nay chưa từng có ai điều khiển được nó. Ngay cả Thông Thiên Giáo chủ về danh nghĩa là chủ nhân cũ của Tứ Kiếm cũng chỉ có tiếng mà không có miếng. Nhưng Hàn huynh thì khác. Tru Tiên Tứ Kiếm chính là vật còn thiếu duy nhất để Hàn huynh đột phá lên cảnh giới Thánh Nhân. Hàn huynh nổi tiếng là thần thông quảng đại, lúc ở thần cấp đã đánh ngang tay với Đại Tiên, lúc ở Đại Tiên đã đánh ngang tay với Thánh Nhân, nếu thực sự bước vào hàng ngũ Thánh Nhân thì chính là Thánh Nhân mạnh nhân, có thể ngang hàng với Nghịch Thiên Đế đại danh đỉnh đỉnh năm xưa. Lẽ nào Hàn huynh có thể bỏ qua cơ duyên tốt như vậy? Nếu Hàn huynh thực sự nghe đến Tru Tiên Tứ Kiếm như nghe tiếng mưa rơi lúc nửa đêm thì ta sẽ vỗ đít đi ngay, không bao giờ quay lại đây làm phiền Hàn huynh nữa.

Hàn Lập nhắm mắt lại, cẩn thận suy nghĩ về đề nghị của Vương Lâm.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155