Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 66
Phần 66: LÀM TÌNH VỚI VẠN THIÊN PHI VŨ

Nghịch Nam Long mê man không biết bao lâu, cuối cùng cũng tỉnh lại, thấy mình đang nằm ngay gần Thiên Vĩ Hồ, trên người đã không còn sợi tóc nào của Vạn Thiên Phi Vũ. Mái tóc của Thiên Vĩ Hồ vẫn đang đu đưa quanh người chàng, nhưng xem ra không có địch ý. Lúc Nghịch Nam Long tỉnh dậy, chúng nhảy múa như hàng trăm nghìn con rắn bé tí, tỏ vẻ mừng rỡ.

Cách xa hai mươi mét, tiểu Nữ Oa và Thập Vĩ Hồ cũng tỏ thái độ vô cùng vui vẻ.

Nghịch Nam Long thấy cảnh tượng này, đại khái đoán ra được tình hình nãy giờ ra sao. Có lẽ động tác đặt tay vào bướm Thiên Vĩ Hồ của chàng đã có ảnh hưởng ra sao đó, khiến cho Vạn Thiên Phi Vũ ngừng ý định hạ sát chàng, nhưng nó vẫn chưa chịu để cho tiểu Nữ Oa và Thập Vĩ Hồ lại gần, nên mới tạo thành tình huống hài hước như thế này.

Chàng đưa tay chạm khẽ vào Vạn Thiên Phi Vũ, cảm thấy mái tóc này mượt như nhung, êm đềm vô cùng, khác hẳn dáng vẻ đáng sợ, ngùn ngụt sát khí lúc nãy. Vạn Thiên Phi Vũ để yên cho chàng ve vuốt, mãi sau mới dùng đầu tóc chọc nhẹ vào tay chàng, đẩy chàng về phía Thiên Vĩ Hồ, ý bảo chàng mau đánh thức chủ nhân.

Nghịch Nam Long cởi Kim Quy giáp đưa cho Vạn Thiên Phi Vũ cất đi, bản thân mình đã hoàn toàn trần truồng, dương vật ngỏng cao lên, hùng dũng khôn tả. Vạn Thiên Phi Vũ thấy thế, lẩy bà lẩy bẩy tựa như người say. Hóa ra nó là giống cái, thấy một con đực oai mãnh như Nghịch Nam Long, tâm trí hỗn loạn, không giữ bình tĩnh được nữa.

Nghịch Nam Long còn chưa kịp có hành động gì, Vạn Thiên Phi Vũ đã mò đến, mấy chục nghìn sợi tóc hợp lại thành hình bàn tay phụ nữ cực kỳ xinh xắn và mềm mại. Bàn tay ấy cầm lấy con chim của Nghịch Nam Long mà vuốt ve, khác nào người phụ nữ thành thục đang thủ dâm cho tình lang. Nghịch Nam Long để mặc cho Vạn Thiên Phi Vũ hầu hạ mình, chàng ngửa đầu lên trời, thở ra một hơi khoái cảm.

Tiên giới quả có nhiều điều kỳ lạ. Làm sao có thể tin được rằng mái tóc của một vị tiên nhân lại có thể sinh ra khao khát nhục dục với con người? Nhưng việc này đang diễn ra ngay trước mắt chàng, với con chim của chàng, không muốn tin cũng phải tin.

Vạn Thiên Phi Vũ thủ dâm cho chàng suốt nửa canh giờ, càng lúc càng phấn khích, cho đến khi không chịu được nữa thì rùng mình một cái, hóa thành một cô gái có đủ hết hai tay, hai chân, hai vú và một cái đầu, trên đầu thậm chí còn có tóc nữa. Thứ còn thiếu duy nhất trên người cô là âm đạo. Mái tóc của Thiên Vĩ Hồ màu đen, nên làn da của cô gái này cũng màu đen, ngoài chuyện đó ra thì cô quả là cực kỳ hấp dẫn, cơ thể cao ráo mảnh mai, ngực lớn mông nở, ngay cả các siêu mẫu ngày nay cũng không thể đẹp hơn được.

Cô gái do Vạn Thiên Phi Vũ hóa thành quỳ xuống mút chim cho Nghịch Nam Long. Nghịch Nam Long bình tĩnh thụ hưởng sự hầu hạ của nàng. Nàng hết mút con chim lại liếm đến hòn dái, xem ra đã có nhiều kinh nghiệm với chuyện này. Sau hai canh giờ, Nghịch Nam Long vẫn kiên cường trụ vững, trong khi Vạn Thiên Phi Vũ đã đạt đến điểm cực khoái. Nàng rùng mình liên tiếp mấy cái liền, sau đó tan ra thành hàng trăm nghìn sợi tóc nhỏ, nằm bẹp xuống sàn hang, xem chừng đã mệt mỏi lắm rồi, cần thời gian để nghỉ ngơi.

Với Nghịch Nam Long, chuyện ân ái vừa rồi chỉ là màn khởi động, bây giờ mới đến màn chính là làm tình với Thiên Vĩ Hồ.

Chàng nhẹ nhàng vần ngửa Thiên Vĩ Hồ ra. Ở tư thế này chàng đã có thể quan sát trọn vẹn cơ thể nàng. Nàng còn đẹp hơn cả Thập Vĩ Hồ nữa, cho dù dùng mỹ từ nào cũng không đủ để miêu tả thân thể nàng. Vẫn vú, vẫn mông, vẫn gương mặt trái xoan thôi nhưng từ đó toát lên vẻ đẹp thần tiên, hấp dẫn cùng cực.

Nghịch Nam Long nhắm mắt lại, để tâm thần trấn định. Sau đó mới nằm xuống, dài người ra sàn hang, miệng úp vào âm hộ của Thiên Vĩ Hồ, mút lồn cho nàng.

Thiên Vĩ Hồ chịu tác động của tiên tửu, cho dù bị đụng vào người cũng không phản ứng gì.

Nghịch Nam Long mặc kệ, vẫn tiếp tục mút mát. Lồn của Thiên Vĩ Hồ có mùi hương ngào ngạt. Ban đầu hơi khô, nhưng càng mút nước càng chảy ra. Thập Vĩ Hồ thấy thế, liền bảo:

– Thánh thủy của cụ tổ chúng em ẩn chứa nguồn năng lượng kỳ diệu đã được tích tụ và tôi luyện qua cả triệu năm, có tác dụng gia tăng pháp lực, bất kể với đẳng cấp Đại Tiên hay Thánh Nhân đều phát huy công hiệu, chàng mau uống nước ấy, nhất định sẽ sớm đột phá cảnh giới.

Nghịch Nam Long nghe Thập Vĩ Hồ nói vậy, có bao nhiêu thánh thủy chảy ra từ lồn Thiên Vĩ Hồ đều húp cạn. Quả nhiên pháp lực gia tăng vùn vụt, cho dù vẫn còn cách điểm đột phá vô cùng xa, nhưng so với lúc mới bước chân vào hang này thì chàng đã là một con người khác hẳn.

Vạn Thiên Phi Vũ sau thời gian nghỉ ngơi, chứng kiến cảnh Nghịch Nam Long mút lồn chủ nhân, hưng phấn quá đỗi, lại hóa thành hình người, nằm dài ra bên cạnh để hôn hít chàng. Nghịch Nam Long hơi ngửa người, tạo thành góc nghiêng so với mặt đất để Vạn Thiên Phi Vũ có thể mút chim cho chàng. Chàng thầm nghĩ nếu mái tóc này mà tạo được hình cái âm đạo thì chắc mình đã địt nàng mấy lần rồi. Nghĩ vậy, bất giác cảm thấy tiếc rẻ.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155