Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 120
Phần 120: BA ĐÁNH MỘT

Nguồn gốc của Tru Tiên Tứ Kiếm không rõ ràng, nhưng theo lời đồn đại nó có uyên nguyên với Nghịch Thiên Đế năm xưa.

Một nghìn năm sau khi Nghịch Thiên Đế bị giết chết, Tru Tiên Tứ Kiếm bất ngờ hiện thế, gây ra một trường gió tanh mưa máu. Các tiên nhân bị dẫn dụ bởi uy lực khủng khiếp của nó, lao vào cuộc tranh đoạt kéo dài hàng chục nghìn năm làm vô số người thiệt mạng, cuối cùng Thông Thiên Giáo chủ dựa vào sức mạnh vô địch bên dưới cấp Á Đại Thánh, cướp được thanh kiếm đem về. Nhưng ông ta sớm nhận ra rằng ngay cả mình đi nữa cũng không thể khống chế được thanh kiếm một cách trọn vẹn, bèn tách nó thành bốn phần, đem giao cho bốn đại đệ tử.

Ngay cả khi đã chia thành bốn phần, vẫn không phải là thứ mà cấp Đại Tiên có thể đụng vào.

Hàn Lập trừng mắt nhìn Lục Tiên Kiếm đang ra sức hút thiên địa linh khí, nói với Tô Minh và Vương Lâm.

– Trận này cần nhờ sự giúp đỡ của hai huynh.

Tô Minh hỏi:

– Kế hoạch thế nào?
– Tru Tiên Tứ Kiếm và các phần tách rời của nó không thể bị phong tỏa bởi bất kỳ tiên thuật nào, vì vậy mà Thời gian pháp tắc của huynh và Không gian pháp tắc của ta trở nên vô dụng, tuy nhiên ta có thể kìm chân thanh kiếm này được chừng nửa giờ đồng hồ, trong thời gian đó các vị hãy cố tiêu diệt Nghịch Nam Long. Sau thời gian đó pháp lực của ta cạn kiệt, cầm chắc phần thua.

Vương Lâm thận trọng nói:

– Chỉ có mình hai ta, chưa chắc đã giết được tên kia trong thời gian ngắn đến vậy.
– Tại hạ có mấy vật này, có lẽ hỗ trợ được hai vị.

Nói rồi, móc túi trữ vật, liên tiếp ném ra hai bên, vật bên phải nhanh chóng hóa lớn, trở thành một con khỉ khổng lồ cao nghìn trượng, chính là Đề Hồn Thú, sủng vật của Hàn Lập. Vật bên trái lại càng khủng bố, là một triệu con Phệ Kim Trùng đã tiến giai năm lần, có thể kháng cự mọi đòn tấn công vật lí, chịu trăm nghìn hủy hoại mà không chết, cũng có thể cắn nuốt vạn vật kể cả không gian. Thứ duy nhất khắc chế được Phệ Kim Trùng là các pháp bảo thuộc hệ Mộc, thứ mà Nghịch Nam Long không có.

Tô Minh cười nói:

– Có trợ thủ thế này, có lẽ chúng ta sẽ chiến thắng được gã. Phép thuật của ta không chỉ có thể đảo ngược dòng chảy thời gian, mà còn có thể tăng tốc dòng chảy thời gian với một số vật thể cụ thể, khiến cho tốc độ ra đòn của chúng nhanh hơn hẳn so với thông thường, Nghịch Nam Long chưa chắc đã phản ứng kịp.

Hàn Lập mừng rỡ chắp tay:

– Có Tô huynh trợ chiến, biến nguy thành an.

Nói rồi, ba người lập tức theo kế hoạch mà triển khai thế công.

Hàn Lập vận dụng Chân Linh Chi Huyết, trước tiên hóa thành Du Thiên Côn Bằng là linh vật có tốc độ nhanh nhất vũ trụ, định lấy tốc độ để tránh né kiếm khí. Lục Tiên Kiếm cảm nhận được tên tiên nhân có ngoại hình đen đen, bẩn bẩn kia muốn thách thức mình, liền hướng về phía gã, đầu kiếm lóe sáng, bắn ra một đạo hào quang màu vàng, tốc độ nhanh không thể tả, nhưng trong sát na ấy Du Thiên Côn Bằng đã biến mất khỏi vị trí cũ, tránh được một trường tai kiếp.

Hàn Lập tránh được mà vẫn toát mồ hôi, bởi lúc kiếm khí xẹt ra, rõ ràng gã có cảm giác như mình bị thanh kiếm theo dõi, tựa như nó đoán được dự định của gã, chỉ là tốc độ của Du Thiên Côn Bằng quá nhanh nên kiếm khí không chạm được vào cơ thể mà thôi. Gã hét lớn:

– Chư vị, mau giết hắn đi.

Đề Hồn Thú gầm lớn, bật cao ngàn trượng, từ trên trời rơi xuống, tung cú đấm hủy thiên diệt địa, sức mạnh chẳng kém gì bom nguyên tử. Nghịch Nam Long không dám dùng cơ thể máu thịt đón đỡ, liền hóa thân thành Thanh Long, nhưng đúng lúc ấy Vương Lâm đã chỉ ngón trỏ, thi pháp Định Thần Thuật. Tô Minh giơ bàn tay, năm đầu ngón tay cùng lóe sáng, làm tốc độ biến hình của Nghịch Nam Long giảm xuống cực hạn. Chàng trúng cùng lúc hai tiên thuật cực mạnh, không hóa được thành thân rồng, hứng trọn cú đấm của Đề Hồn Thú. May nhờ Thiên Thần Giáp hấp thụ được chín mươi phần trăm lực lượng nên cơ thể không nát bét, nhưng vẫn bắn ra xa trăm trượng, hồn lìa khỏi xác, chết tức khắc.

Vương Lâm thấy Nghịch Nam Long đã chết, mừng rỡ không thôi. Vừa hay cơ thể chàng lại động, hóa thành Thanh Long to gấp đôi Đề Hồn Thú, hai đầu rồng cùng thổi ra Thanh Hỏa làm rạn vỡ không gian.

Tô Minh nhíu mày, nói:

– Hắn được Mạnh Bà bảo trợ, không thể giết được trừ khi phá hủy trọn vẹn cơ thể. Phệ Kim Trùng, mau tiến lên, ăn thịt hắn đi.

Một triệu con Phệ Kim Trùng nhận lệnh, ào ào bay lên, thế như vũ bão.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155