Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 85
Phần 85: GẶP LẠI HƯƠNG KHIẾT TIÊN TỬ

Các nàng công chúa chứng kiến quả cầu màu đỏ lơ lửng giữa không trung, không khỏi chấn động tâm can.

Long Kiết công chúa thốt lên với vẻ thất kinh:

– Cốt Tiên Nhũ. Mỗi nữ Thánh Nhân chỉ có một Cốt Tiên Nhũ duy nhất. Người nào uống được Cốt Tiên Nhũ sẽ mở ra cánh cửa câu thông với thiên địa gọi là Tiên Thiên Hợp Nhất. Sau khi nữ tiên ban tặng Cốt Tiên Nhũ rồi, phải mất một triệu năm sau mới sinh ra được giọt thứ hai.

Nghịch Nam Long có lòng thương người, yêu phụ nữ, khi ấy lo lắng cho Tây Vương Mẫu, liền hỏi:

– Mẹ nàng ban Cốt Tiên Nhũ cho ta rồi có ảnh hưởng đến Tiên Thiên Hợp Nhất không?

Long Kiết công chúa đáp:

– Không hề. Tiên Thiên Hợp Nhất đã mở ra rồi thì không thể bị đóng lại, ngay cả khi thương nặng sắp chết thì cánh cửa ấy vẫn tự động vận hành để rót thiên địa linh khí vào trong người.
– Vậy thì được. Vương Mẫu nàng ơi, món quà này của nàng Nghịch Nam Long ta xin tạ ơn mà nhận lấy.

Chàng há mồm, nuốt Cốt Tiên Nhũ vào bụng.

Giọt máu đào ấy vừa vào trong người, đầu Nghịch Nam Long đã ong lên, tựa như vừa trải qua một cú nổ lớn, cảnh tượng trước mắt nhòa đi, thay vào đó là một không gian trắng xóa trải ra vô cùng vô tận, ở giữa không gian ấy có một cánh cửa hình elip giống như tổ tò vò. Cánh cửa hút năng lượng từ bốn phương vào trong, trải qua quá trình tôi luyện cực kỳ phức tạp rồi nhả ra những giọt sương màu trắng. Những giọt sương màu trắng ấy tự động hướng về Nghịch Nam Long, đầu nhập cơ thể chàng, mỗi một giọt như thế lại bổ sung một nghìn năm tiên lực. Như thế này, không cần tập luyện mà chỉ cần trải qua thời gian đủ lâu dài, nhất định chàng sẽ trở thành Thánh Nhân.

Nghịch Nam Long thốt lên mừng rỡ:

– Cánh cửa Tiên Thiên Hợp Nhất? Ra là nó có hình dạng này.

Chàng chớp mắt, quang cảnh lại thay đổi, trước mắt chàng hiện ra cảnh Tây Vương Mẫu đang quỳ xuống mút chim cho chàng, chín người con gái của bà cũng đang cọ bẹn cọ vú vào người chàng, ánh mắt đầy vẻ đê mê.

Nghịch Nam Long cười hỏi:

– Các em vẫn chưa thỏa mãn sao?

Long Kiết công chúa nói:

– Sao đã thỏa mãn được? Chàng phải làm tình với em một năm trời.
– Một năm quá nhiều, ta e rằng không có nhiều thời gian như vậy.

Chàng đặt bàn tay lên mái tóc óng ánh của Tây Vương Mẫu, giữ đầu bà lại không cho mút chim nữa, đoạn hỏi:

– Vương Mẫu em, ta có việc này vẫn canh cánh trong lòng. Lúc trước em phạt Hương Khiết Tiên Tử phải vào chỗ sâu nhất của Tây Vương Cung bế quan ngàn năm không được ra ngoài, ta thấy điều đó thật ủy khuất cho Hương Khiết. Nay ta muốn em thả nàng ra, liệu có được không?

Tây Vương Mẫu lúc này mặc nhiên xem Nghịch Nam Long mới là người tình trong mộng, liền nhu mỳ đáp:

– Chàng đã nói vậy, em dĩ nhiên thuận lòng.

Tây Vương Mẫu bảo các con ở lại trong cung, còn bản thân sẽ dẫn Nghịch Nam Long đi gặp Hương Khiết Tiên Tử, nhưng các nàng công chúa nhất định không chịu mà đều bám dính lấy chàng.

Mười người cùng nhau cưỡi mây bay về điểm xa nhất của Tây Vương Cung. Nơi ấy được gọi là cấm cung, đệ nhất thắng cảnh Thiên Đình. Nghịch Nam Long cúi đầu, nhìn thấy một cái hồ cực kỳ rộng lớn trồng toàn sen hồng, sen đỏ, cảnh vật tuyệt mỹ không lời nào tả xiết. Bên tay phải hồ có một vườn đào, trồng một giống đào không lông to bằng hai nắm tay người lớn gộp lại, màu đỏ hỏn, tỏa ra hương thơm ngào ngạt. Chàng biết rằng đây chính là Diêu Trì và vườn đào tiên lừng danh mà chàng đã nghe đến tên nhiều lần, nay mới được tận mắt chứng kiến.

Ở giữa cái ao ấy có nàng Hương Khiết Tiên Tử đang ngâm mình dưới hồ để tẩy rửa hết những thứ ô uế mà Nghịch Nam Long đã vấy lên người nàng. Vốn Tây Vương Mẫu chỉ yêu cầu nàng ngâm mình bảy ngày bảy đêm, nhưng sau bảy ngày bảy đêm trong đầu Hương Khiết vẫn còn nguyên những hình ảnh về Nghịch Nam Long. Nàng không sao quên được bộ dáng tuấn tú, con chim lực lưỡng và đặc biệt là dòng tinh dịch đậm đặc đã bắn vào lồn nàng, nàng càng cố quên lại càng nhớ, và thế là ngày nào nàng cũng ngâm mình dưới hồ để tìm cách quên chàng đi.

Nghịch Nam Long thấy Hương Khiết Tiên Tử hé lộ nửa thân trần trên mặt nước, đôi vai thon thả quá đỗi kết hợp với làn da trắng như ngọc như ngà, mọi thứ trên người nàng đều toát lên vẻ thần tiên quyến rũ không lời lẽ nào tả xiết, con chim của chàng cũng theo đó mà căng cứng lên. Chàng liền hạ cánh xuống mặt nước. Hương Khiết Tiên Tử thấy Nghịch Nam Long, vừa sửng sốt bất ngờ, vừa hạnh phúc vô hạn.

Nàng kêu lên:

– Sao chàng lại đến đây?

Nghịch Nam Long cười đáp:

– Ta đến cứu nàng.

Hương Khiết Tiên Tử đỏ mặt lên:

– Chàng nghĩ đến em, em vô cùng cảm kích. Nhưng đây là cấm cung, chàng mau mau trở về đi kẻo Vương Mẫu nương nương phát hiện ra.

Nghịch Nam Long chỉ tay lên trời, bảo:

– Em hãy xem ai đến đây cùng ta kìa.

Hương Khiết Tiên Tử giật mình, vội ngẩng đầu lên nhìn, thấy trên trời bay là là Tây Vương Mẫu cùng chín nàng công chúa mà bàng hoàng không nói nên lời.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155