Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 49
Phần 49: NGHỊCH NAM LONG ĐẤU PHÉP VỚI THẬP NHỊ KIM TIÊN

Quảng Thành Tử niệm phép gọi Tru Tiên kiếm, trên đầu Thanh Long do Nghịch Nam Long hóa thành dần dần hiện ra một thanh kiếm khổng lồ, kích thước to gấp ngàn lần kiếm thường. Thanh kiếm này không được chế tạo bằng sắt thép mà bằng thiên địa linh khí nên lúc xuất thế phải hút thiên địa linh khí từ bốn phương mới có thể thành hình. Thân kiếm giống như một cái hố đen và lực hút của nó tạo thành một cột lốc xoáy tựa như vòi rồng, ngay cả Thanh Long cũng cảm thấy khó thở.

Nghịch Nam Long không dám để Tru Tiên hiện thế, liền nhằm thẳng Quảng Thành Tử phun ra một ngọn lửa màu xanh cực lớn, so với ngọn lửa này Quảng Thành Tử chỉ bé bằng con muỗi.

Quảng Thành Tử vội vàng tung ra Phiên Thiên Ấn. Ấn này chỉ nhỏ bằng cái nắm tay nhưng cực kỳ lợi hại, ném xuống có thể san cả quả núi lớn thành đất bằng. Đây là một trong ba pháp bảo nổi danh của Quảng Thành Tử, hai pháp bảo còn lại là Lạc Hồn chuông và Thư Hùng kiếm.

Ai dè Phiên Thiên Ấn không cản được Thanh Hỏa. Ngọn lửa màu xanh trùm lên cái chuông, thiêu nó thành tro. Quảng Thành Tử cả kinh.

Các vị Đại Tiên đều có gươm báu, khi ấy hợp sức chém một kiếm. Kiếm ấy thật ghê gớm, lúc chém ra trời đất biến sắc, tối sầm lại, ấy thế mà vẫn không xuyên thủng được lớp vảy dày của Thanh Long, không cắt được vào da thịt. Nghịch Nam Long đỡ cú chém ấy, tuy chưa tổn thương nhưng cũng đau méo mặt.

Chàng quay đầu lại, định cắn vào Hoàng Long chân nhân là người ở gần mình nhất. Hoàng Long chân nhân liền niệm phép gọi Hoàng Cân lực sĩ xuất thế. Hoàng Cân lực sĩ từ dưới đất vươn mình dậy, cơ thể cao vạn trượng, bàn tay nắm lại to như quả núi, dùng hết sức đấm vào một cái đầu của Thanh Long, mang lại cơn đau ê ẩm.

Các vị Đại Tiên khác cũng lần lượt gọi Hoàng Cân lực sĩ của mình lên, tạo thành thế trận tám người khổng lồ vây một con rồng. Mặt đất bên dưới bị cày nát, biến thành bình địa.

Tám Hoàng Cân lực sĩ không phải chuyện đùa, nhất thời Thanh Long không phá được vòng vây.

Ba vị Xích Tinh Tử, Ðạo Hạnh Thiên Tôn, Ngọc Đỉnh chân nhân lần lượt gọi Lục Tiên kiếm, Hãm Tiên kiếm, Tuyệt Tiên kiếm xuất thế. Bốn thanh kiếm chúc đầu tạo thành hình vuông, phần không gian bên trong hình vuông này có màu đen kịt như than, chính giữa có một hình tròn màu trắng dã, phần không gian bên ngoài nổi những đường vân màu đỏ tựa như mao mạch, nhìn từ xa chẳng khác gì con mắt khổng lồ.

Con mắt do Tru Tiên Tứ Kiếm tạo thành ra sức hút linh khí thiên địa, dần dần mang theo thần sắc y như vật sống.

Nghịch Nam Long trông thấy cảnh tượng ghê gớm ấy, trong lòng bồn chồn. Chàng không hiểu tại sao ngày trước Xiển giáo có thể phá được Tru Tiên kiếm trận, cứ nhìn vào sức mạnh của bốn thanh kiếm này cũng đủ biết chúng là vật lợi hại có thể diệt sát cả Thánh Nhân.

Thông Thiên giáo chủ thấy thế trận bất lợi, định bay lên giải cứu, nhưng Nguyên Thủy Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn, Đạo Đức Thiên Tôn đã hiện ra chặn đường.

Thông Thiên giáo chủ cười nhạt:

– Ba vị sư huynh không cần mặt mũi hay sao? Sao lại ba đánh một thế này?

Nguyên Thủy Thiên Tôn trầm giọng quát:

– Đối với tên phản giáo, không cần đấu tay đôi.
– Ta làm sao mà phản giáo?
– Sư phụ đã giao Đạo giáo cho ta, ngươi tự tiện lập ra Giáo mới, gọi là Triệt giáo, khiến Đạo phân tách thành hai, chúng nhân rối bời, như vậy chẳng phải chuyện phản giáo hay sao?
– Quan điểm khác nhau, không thể đi chung đường. Ta vẫn dạy cho học trò các tôn chỉ của sư phụ, như vậy không thể xem là phản giáo. Các vị sư huynh cậy đông hiếp ít, cậy mạnh hiếp yếu, coi thường dòng chảy tự nhiên, tự xem mình là đúng. Phái hồ ly tinh thao túng Đế Tân để tạo cớ diệt nhà Thương, lập nhà Chu, có thể xem là người theo Đạo sao?
– Ngươi nói nhiều mà làm gì, mau chịu trói.

Bốn vị Thánh Nhân tiến hành giao chiến kịch liệt. Phần này chưa cần nhắc tới. Lại nói về Nghịch Nam Long bị vây khốn không sao thoát ra được. Trên đầu bốn thanh kiếm tạo thành con mắt khổng lồ bắt đầu nhìn xuống người chàng, theo ánh mắt ấy người Thanh Long nổi gai, khí huyết như sôi lên, cơ thể nặng nề chỉ muốn rơi xuống đất. Chàng sợ hãi, biết rằng nếu để con mắt kia tích đủ năng lượng thì chỉ có chết mà thôi, liền quẫy người một cái, hai đầu phụt ra một đòn đánh ba lớp, chính là Tam Sát Tiên đại danh đỉnh đỉnh đã từng khiến Dương Tiễn chút nữa thì mất mạng.

Chiêu Tam Sát Tiên này trước đây không hạ nổi Hoàng Cân lực sĩ, nhưng uy lực nay đã khác xưa nhiều. Lớp trong cùng vẫn là sét dày, nhưng độ dày đã lớn gấp mười lần lúc trước, tựa như cây cột chống trời, bên ngoài là lửa, nhưng không phải là Bạch Hỏa mà là Thanh Hỏa, ngoài cùng là độc chất của Giao Long ba đầu.

Hai đòn Tam Sát Tiên từ hai cái đầu rồng đánh trúng hai Hoàng Cân lực sĩ gần nhất. Sét lập tức xuyên thủng ngực của Hoàng Cân lực sĩ tạo thành cái hố rộng hoác, Thanh Hỏa nhai ngấu nghiến phần da thịt làm bằng vàng ròng đã tổn thương, trong khi độc chất của Giao Long ngăn không cho vết thương lành lại.

Hai Hoàng Cân lực sĩ tan rã, biến mất không còn bóng dáng gì nữa.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155