Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 121
Phần 121: NGHỊCH NAM LONG ĐẠI THẮNG

Tốc độ của Phệ Kim Trùng không nhanh, Nghịch Nam Long định dùng Thanh Hỏa thiêu đốt. Nhưng Tô Minh đã cùng lúc xòe hai bàn tay, một mặt làm giảm dòng chảy thời gian của Nghịch Nam Long, mặt khác làm tăng tốc của bầy Phệ Kim Trùng. Đây là đỉnh cao của Thời gian pháp tắc, Tiên giới hiện nay ngoài Tô Minh không còn ai có thể thi triển tiên thuật này đến cực hạn như vậy.

Nghịch Nam Long bị đối phương khóa cứng, lại thấy bầy Phệ Kim Trùng lao nhanh không thể tả, trong chớp mắt đã bậu đầy lên thân thể Thanh Long, bắt đầu cắn nuốt. Cơ thể của chúng so với Thanh Long chẳng khác gì hạt cát so với quả núi, nhưng hàm răng của chúng siêu khỏe và sắc nhọn, dễ dàng cắm được lên lớp vỏ cứng, lại thêm số lượng cực lớn lên đến một triệu con nên nhanh chóng gây được tổn thương khủng khiếp cho mình rồng. Toàn thân Nghịch Nam Long đau đớn không thể tả, tựa như cơ thể con người bị trùng độc đục khoét, máu tươi tuôn chảy. Chàng phun Thanh Hỏa lên bầy Phệ Kim Trùng, đích thực giết được một số lớn, nhưng cũng chẳng thấm tháp gì so với tổng thể, hơn nữa những con trùng đã ăn vào trong người rồi thì vô phương cứu vãn, chúng theo máu tiến vào càng lúc càng sâu trong ruột non ruột già, nhắm đến lục phủ ngũ tạng.

Nghịch Nam Long sợ không biết thế nào mà nói. Còn đang loay hoay, đã thấy Đề Hồn Thú cùng Vương Lâm trong thân thể Cổ Thần hợp lực tấn công, cả hai đều hóa thân khổng lồ, lực đấm rất mạnh, mỗi cú đấm đều đốt cháy không khí, trúng cú nào méo mặt cú ấy. Rồng thần gầm thét trên bầu trời, tìm cách chạy trốn, nhưng hễ di chuyển là Tô Minh đứng quan chiến lại nghịch chuyển thời gian, đưa Nghịch Nam Long về vị trí cũ, thật là bế tắc cùng cực.

Ở bên kia, tốc độ bắn kiếm khí của Lục Tiên Kiếm càng lúc càng nhanh, phạm vi tác động càng lúc càng lớn, Du Thiên Côn Bằng chạy không kịp, trúng ngay một kiếm làm đứt nửa cánh phải, phế bỏ chân linh này. Hàn Lập vội vã chuyển sang hình dạng Chân Long, nhưng đây chỉ là rồng trắng, yếu hơn rồng xanh một cấp, hơn nữa mức độ thuần huyết quá thấp, có được hình rồng nhưng không mang theo sức mạnh chân chính của loài rồng, có thể gọi là rồng giả cầy. Hàn Lập định dùng thân rồng đối kháng với Lục Tiên Kiếm, trúng một chiêu, tức thì mình rồng tan vỡ, chân linh bị phế, lại trở về với bộ dạng thường ngày.

Hàn Lập thét lớn:

– Ta không chi trì thêm được nữa. Mau giết hắn đi.

Tô Minh trầm giọng đáp:

– Hàn huynh cho ta thêm nửa khắc, ta sẽ giết được tên này.

Hàn Lập lắc mình, hóa ra chân linh Huyền Vũ, tiếp tục gồng mình chống trả Lục Tiên Kiếm.

Nghịch Nam Long bị vây công, thương tích trầm trọng, cảm giác bất lực mỗi lúc một tăng, nhưng Lục Tiên Kiếm đang bị Hàn Lập quấn chân, không lôi về tự cứu được, chỉ có thể một mình vật lộn với đám tiên nhân lợi hại. Nan giải nhất lúc nãy vẫn là đám Phệ Kim Trùng đã lan khắp toàn thân, cơ thể đau xé ruột xé gan. Xích Quỷ thấy chủ nhân luống cuống liền nói:

– Chủ nhân cho phép, tôi có thể đầu độc đám Kim Trùng này.

Nghịch Nam Long hét lên:

– Còn chần chừ gì nữa? Mau giúp ta.

Xích Quỷ lập tức hòa vào cơ thể của Thanh Long, tìm đến bầy Phệ Kim Trùng. Phệ Kim Trùng là giống trùng cực kỳ đặc biệt, cái gì cũng ăn được kể cả linh hồn, nhưng hồn Xích Quỷ không bình thường mà có độc. Phệ Kim Trùng không chống cự lại được độc tố, bị nhiễm độc, tức thì lăn ra chết.

Một con chết, hai con chết, cứ thế mà nhân lên, tốc độ chết càng lúc càng nhanh. Trùng vào trong người Thanh Long bao nhiêu chết bấy nhiêu. Số trùng chết lên đến hàng chục vạn, chẳng mấy chốc chúng có linh tính, sợ hãi trước hồn quỷ màu đỏ như ác ma đang tìm đến, xòe cánh tìm cách bay ra khỏi người Thanh Long, nhưng tốc độ hồn quỷ quá nhanh, bầy trùng chạy không kịp, phần lớn tử nạn rồi bị cơ thể Thanh Long tiêu hóa hết.

Tô Minh đứng bên ngoài không hay biết gì cả, vẫn thúc giục bầy trùng theo miệng vết thương hở tiến vào bên trong cơ thể Thanh Long, thấy trùng đã vào hết còn mừng rỡ không thôi. Đúng lúc ấy bỗng thấy một con trùng bay ngược lại chỗ mình, trong lúc vô tình cầm lên xem, tức thì hồn quỷ ẩn chứa trong Phệ Kim Trùng thâm nhập qua da hòa vào máu, đầu óc xây xẩm, mặt mày tái dại.

Nghịch Nam Long hóa thân thành hình người, tay cầm Quỷ Cung, bắn liền ba mươi phát Quỷ Tiễn, sử chiêu Tam Thập Liên Tiễn đại danh đỉnh đỉnh, Tô Minh trúng ba mươi mũi tên, ngã người xuống đất. Vương Lâm vội lao đến cứu, trong lúc bất cẩn không tránh khỏi trường tai kiếp, cũng trúng tên độc, thân thể Cổ Thần mềm oặt đi, hóa người thường. Chỉ trong phút chốc, Nghịch Nam Long đi từ chỗ cận kề bờ vực tử vong đến chỗ đảo bại thành thắng, tình thế biến chuyển quá nhanh, chính chàng cũng không sao tin được.

Đề Hồn Thú gầm lên một tiếng, định tiếp tục tấn công, nhưng Hàn Lập đã thu nó vào trong túi trữ vật, tay phải đỡ lấy Tô Minh, tay trái đỡ lấy Vương Lâm, hô biến một cái, chạy xa ngàn dặm.

Trận này bên phía Hàn Lập đại bại. Bản thân gã mất hết bầy Phệ Kim Trùng, ba chân linh là Chân Long, Du Thiên Côn Bằng và Huyền Vũ cùng bị phế, thân thể bị Lục Tiên Kiếm bắn trọng thương, không mất tối thiểu trăm năm chậm rãi bồi dưỡng không phục hồi được như cũ. Vương Lâm và Tô Minh mỗi người trúng ba mươi mũi tên độc, tuy may mắn không chết, nhưng cũng phải mất nhiều năm nhiều tháng mới có thể khôi phục được sức mạnh ban đầu.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155