Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 77
Phần 77: THANH NGA CÔNG CHÚA

Tây Vương Mẫu dẫn Nghịch Nam Long cưỡi mây về cung. Lính cánh định cản lại, bị bà mắng cho tối tăm mặt mũi, không dám hó hé gì nữa.

Hai người đi thẳng đến cung Thanh Nga, lấy theo tên của Thanh Nga công chúa.

Lúc Nghịch Nam Long đến, Thanh Nga công chúa đang ngồi lặng bên hồ, người mặc áo lụa xanh, lưng thẳng như trúc, dáng vẻ yểu điệu như liễu, từ khí chất toát lên vẻ phiêu diêu thoát tục.

Nghịch Nam Long thấy nàng đẹp như vậy, khí huyết trong người không khỏi sôi lên.

Tây Vương Mẫu nói:

– Thanh Nga, mẹ dẫn Nghịch Nam Long đến đây.

Thanh Nga công chúa nhìn Nghịch Nam Long với vẻ chăm chú.

– Là chàng đấy ư?

Nghịch Nam Long tiến lên, nói:

– Bái kiến công chúa.
– Ta vì chuyện riêng mà phiền đến người, xin chàng thứ tội cho.
– Tại hạ được vì công chúa mà ra sức, cảm thấy vinh dự vô cùng.

Thanh Nga công chúa nói với Tây Vương Mẫu:

– Mẹ ơi, con muốn nói chuyện riêng với chàng.

Tây Vương Mẫu biết đây là chuyện tế nhị, lập tức ưng thuận. Nhưng bà không đi hẳn mà nấp sau hòn núi tiên để bí mật theo dõi, ý muốn sẵn sàng ra tay bảo vệ con gái nếu có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra.

Thanh Nga công chúa đợi mẹ đi khuất mới nói với Nghịch Nam Long:

– Chàng biết tại sao ta nhờ mẹ dẫn chàng đến không?

Nghịch Nam Long đáp:

– Tại hạ đã nghe Vương Mẫu nương nương nói sơ qua nhưng chưa hiểu hết, xin công chúa giải thích thêm.
– Chuyện là thế này. Năm xưa lúc ta mười lăm tuổi, đêm nằm mơ thấy một con rồng rất kỳ lạ, toàn thân đỏ rực, dáng vẻ hùng vĩ vô cùng. Ta đã gặp đủ hết các bậc Thánh Nhân trên đời, mà cũng chưa từng thấy ai có ánh mắt bễ nghễ như vậy.
– Ồ, rồng vàng ư? Thế chắc là một trong những người đồng tộc với ta đã tiến giai lên đẳng cấp Xích Long.
– Ta cũng nghĩ như vậy. Vừa nhìn thấy con rồng ấy, ta đã bủn rủn chân tay. Con rồng chẳng nói gì, chỉ vờn quanh người ta ba vòng rồi biến mất, từ đó ta bị chứng bệnh kỳ lạ là thích rồng, sợ đàn ông.

Thanh Nga công chúa cúi đầu xuống, xấu hổ nói tiếp:

– Ta thường mơ làm tình với rồng. Ta biết chuyện này không nên không phải, nhưng bệnh quá nặng, ám ảnh quá sâu, chữa mãi không khỏi. Sau vụ việc của Nghịch Thiên Đế, Tiên giới đã ngăn cấm chuyện kết hợp Rồng Tiên. Hơn nữa Rồng là giống loài cực kỳ hiếm hoi, trên đời chỉ có vài cá thể còn sống ở các vùng cực kỳ xa xôi, biết đi đâu mà tìm. Lúc được biết chàng lên đây, ta vô cùng mừng rỡ, liền dặn mẹ giữ chàng lại.

Nghịch Nam Long lập tức tỉnh ngộ:

– Hóa ra giam giữ ta ở cung Vị Ương là chủ ý của Vương Mẫu nương nương. Mẹ của nàng muốn tìm cơ hội thuận tiện cho chúng ta gặp nhau.
– Đúng vậy, đám cưới của ta với Vương Lâm sắp thành, ta cảm thấy tình hình vô vọng, không biết tráng sĩ có giúp được ta không?

Nghịch Nam Long hơi cúi người, nói:

– Câu hỏi đó thật khó trả lời, tại hạ chỉ có thể cố hết sức. Nếu công chúa không chê, xin cho phép tại hạ ngồi bên cạnh.

Thanh Nga công chúa mặt tiên đỏ bừng, bảo:

– Chàng cứ tự nhiên.

Nghịch Nam Long ngồi xuống bên cạnh Thanh Nga công chúa. Nàng hơi né ra, tay chân run rẩy. Nàng thở dài nói:

– Xin lỗi, bệnh của ta lại tái phát rồi. Hễ ở gần đàn ông là ta lại có biểu hiện như vậy đấy.

Nghịch Nam Long đã đoán ra được, không hề tỏ vẻ bất ngờ. Chàng nói:

– Vậy để ta thử cách này xem sao.

Chàng lắc mình, hóa thành con Thanh Long cực kỳ khổng lồ, riêng cái đầu đã to bằng quả núi, chiều dài vạn trượng. Thanh Long quấn quanh người Thanh Nga công chúa mấy chục vòng mà cái đuôi vẫn ẩn hiện trong mây không thể nhìn thấy điểm cuối, quả không hổ danh là loài vật to lớn nhất trong trời đất.

Thanh Nga công chúa thấy rồng xanh oai mãnh như vậy, lập tức đứng bật dậy, sắc mặt hưng phấn như người say rượu.

Cơ thể của nàng nóng ran, khao khát nhục dục bùng lên như núi lửa phun trào. Bất chấp sự chênh lệch kích thước giữa hai bên nàng chỉ muốn được quan hệ tình dục ngay lúc này, ngay tại đây để thỏa nỗi ước mong thầm kín bấy lâu.

Nghịch Nam Long nhìn nàng chăm chú, ánh mắt như có ý giục giã. Thanh Nga công chúa hiểu ý, liền cởi bỏ áo quần, để lộ cơ thể mảnh mai như cành liễu, đầy đặn như hoa nở đến kỳ, phần trên là hai trái đào tiên mọng nước, phần dưới là cái lạch nhỏ mà sâu, từ đó tỏa ra mùi hương ngào ngạt. Những giọt thánh thủy chảy từ cái lạch ấy xuống đùi non, từ đùi non tích lại thành dòng xuống chân, long lanh như những hạt châu báu được Mặt Trời chiếu sáng.

Nghịch Nam Long nhìn thấy Thanh Nga công chúa khỏa thân, lại thấy nàng đang trong dáng vẻ mời gọi, kích động quá chịu không nổi, bèn cuốn lấy thân hình nhỏ bé của nàng, nhẹ nhàng đặt vào con cặc to lớn của chàng. Chàng hóa chim rồng bé bằng chim thường để dễ vào trong, khi đã yên vị bên trong rồi mới dần dần hóa lớn như cũ. Thanh Nga công chúa là tiên nhân, cái lồn có thể giãn nở gần như vô hạn. Theo sự hóa lớn của chim rồng, lồn cũng giãn nở theo, nhưng vẫn chậm hơn chim rồng một bước nên thành âm đạo bị kích ứng kịch liệt, cơ thể uốn éo trên thân rồng như phát rồ.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155