Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 109
Phần 109: TIÊN MÃ TUYẾT NGỌC PHONG VÂN

Trư Bát Giới được Võ Thánh cho phép, liền cầm kiếm bước lên, nói lớn:

– Nghịch Nam Long, sao còn chưa tự sát, để ta phải ra tay trừng phạt hay sao?

Rồi nói nhỏ:

– Thiên binh đã vây ba mặt, chỉ còn phía Tây để trống, có thể chạy trốn lối đó.

Nghịch Nam Long không có ý định bỏ trốn, nhưng cũng hơi gật đầu, tỏ thái độ cảm kích. Trư Bát Giới cầm kiếm xông lên, bộ dạng hăng hái, nhưng gã còn chưa phải là cấp Đại Tiên, làm sao có thể gây sức ép được cho Nghịch Nam Long? Nghịch Nam Long túm cổ Trư Bát Giới, quăng mạnh ra xa. Trư Bát Giới hét ầm lên:

– Gãy xương ta rồi.

Thực ra gã béo chẳng làm sao cả, chỉ hô vậy để có cớ bỏ trốn mà thôi. Đây cũng là Nghịch Nam Long mở đường thoát cho gã.

Võ Thánh tức giận, chỉ tay một cái, ngoại trừ Võ Quân vẫn đứng yên tại chỗ, trăm vạn thiên binh ào ạt tiến lên, khí thế như sóng thần. Nghịch Nam Long quát lớn, tay cầm Vũ Trụ kiếm, chém mạnh một nhát. Nhát chém ấy thật khủng khiếp, một nửa bầu trời tức thì bị cắt đứt, nhưng quân Thiên Đình đã được tập luyện để đối phó với Vũ Trụ kiếm, lúc ấy đồng thanh giơ binh khí lên, hợp sức đón đỡ. Sức mạnh của triệu người cộng lại, dễ dàng ngăn được Vũ Trụ kiếm.

Nghịch Nam Long thất sắc. Đối phương đỡ được nhát chém mạnh nhất của chàng, đúng là không phải tầm thường. Chàng lập tức rùng mình, hóa thân thành Thanh Long, thẳng thắn đón đánh đại quân đối phương.

Thanh Long nguyên thủy có hai đầu, đây là cách rồng thần tiến cấp, mỗi lần tiến giai lại mọc thêm đầu nữa. Trước đây chàng bị Tru Tiên Tứ Kiếm chặt rụng một đầu, tưởng không thể khôi phục lại được, nhưng bây giờ đã sở hữu Tiên Thiên Hợp Nhất tựa như sở hữu một bài tiên dược không căn bệnh nào không chữa khỏi, không vết thương nào không lành lại, sau một thời gian ngắn, đã mọc ra hai đầu như cũ.

Thanh Long hai đầu cao hai nghìn trượng, chiều dài từ mũi tới đuôi mười nghìn trượng, hai cái miệng đồng thời thổi ra hai hơi Thanh Hỏa, mỗi hơi dài vài trăm trượng, lửa quét đến đâu binh lính Thiên Đình bị thiêu cháy đến đấy, ngay cả xương cốt, áo giáp, binh khí cũng không sót lại, cứ thế tiêu biến trong không khí, trở thành hư vô. Binh lính Thiên Đình xét theo đẳng cấp Thần, Tiên, Đại Tiên, Thánh Nhân thì đứng ở cấp thấp nhất là Thần cấp, hơn nữa còn là thần hạng bét, chỉ hơn Á Thần chút ít mà thôi. Giáp trụ vũ khí cũng không phải là hàng thửa riêng mà được sản xuất đổ đồng theo lô, không khác gì hàng Quảng Châu bán ở các chợ đầu mối, trông thì sáng bóng nhưng thực chất là đồ rẻ tiền, sao có thể dùng để đối chọi với cấp Đại Tiên? Hễ đụng vào Thanh Hỏa là chết mất xác, hồn du địa phủ, bước vào dòng chảy luân hồi.

Nhưng một trăm vạn quân, số lượng thực sự quá kinh khủng, quân nhiều như kiến, mỗi con kiến cắn một nhát cũng thấy đau. Nghịch Nam Long bị đại quân bao vây, không sao phòng thủ hết được, trên người xuất hiện vô số vết trầy xước, tuy không tổn thương đến tính mạng nhưng người ê ẩm đau, máu tươi tuôn chảy, may mắn là chàng có Tiên Thiên Hợp Nhất nên tốc độ trị thương vô cùng nhanh, vẫn có thể tiếp tục chiến đấu.

Hai bên đánh nhau suốt năm canh giờ, quân Thiên Đình chết đến hàng chục vạn, nhưng Nghịch Nam Long dần rơi vào thế hạ phong, cơ thể chàng trở nên mệt mỏi, vết thương nhiều lên, chi chít khắp người. Miệng vết thương rộng ra, lửa xanh yếu đi. Chàng biết rằng lấy sức một người đánh với triệu người không phải là giải pháp hay, bèn nhằm thẳng hướng Tây, quẫy đuôi một cái, cướp đường bỏ chạy.

Võ Thánh thấy Nghịch Nam Long biết phía Tây không có phục binh, nhướng mày lên, quát lớn một tiếng. Võ Thánh Quân đồng thanh hô vang, dàn ngựa trắng vỗ cánh đuổi theo, hành động nhịp nhàng ăn khớp như cùng một thể, không hề có chút hấp tấp rối loạn nào. Bản thân gã cũng thúc nhẹ vào hông con Tuyết Ngọc Phong Vân, con ngựa rùng mình một cái đã biến mất khỏi vị trí cũ, trong khoảnh khắc ấy xuất hiện ngay trước đầu Nghịch Nam Long, chặn đường lui của chàng.

Nghịch Nam Long kinh hoàng bạt vía. Chàng chưa từng thấy thú cưỡi nào vừa đẹp vừa lợi hại như tiên mã của Võ Thánh. Nó di chuyển nhẹ nhàng như không mà nhanh vô hạn. Tốc độ của loài rồng nổi tiếng khắp Tiên giới, một khi đã dốc toàn lực thì Đại Tiên cũng khó đuổi, ấy thế mà Tuyết Ngọc Phong Vân cơ thể vừa động đã chặn đầu chàng là bên chạy trước, thật là kỳ thú.

Nghịch Nam Long nảy sinh lòng ngưỡng mộ với tiên mã. Trước đây chàng đã thử một số loại thú cưỡi ví như trâu thần của Hoàng Thiên Hóa hay Hắc Kỳ Lân của thái sư Văn Trọng, chúng đều không dở nhưng cũng không mang lại cảm xúc đặc biệt nào, sau này chàng đều bỏ chúng mà đi. Con Tuyết Ngọc Phong Vân này khơi lên trong chàng nỗi khát khao chiếm đoạt, chỉ có điều giờ này chàng đang ở thế bị truy đuổi, sống chết còn chưa rõ, làm sao có thể hy vọng cướp ngựa của Võ Thánh?

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155