Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 153
Phần 153: GỐC LÃO TỔ

Nghịch Nam Long sợ hãi hỏi:

– Ngươi điên rồi à? Sao lại tự nhân bản mình? Ngươi không sợ những kẻ này sẽ chống lại ngươi sao?

Hồng Quân Lão Tổ cười nhạt:

– Có là không mà không cũng là có. Họ là ta mà ta cũng là họ. Ngươi nghĩ ta chính là Hồng Quân Lão Tổ nguyên bản ư?

Câu nói ấy khiến không chỉ Nghịch Nam Long, mà tất cả mọi người nghe được đều sởn gai ốc. Tam Thanh trừng mắt ra nhìn sư phụ, trí óc như muốn nổ tung.

Nói vậy thì người này không phải là sư phụ đã sinh ra họ, dạy dỗ họ năm nào mà là một người khác? Tuy cũng là Hồng Quân Lão Tổ nhưng là một nhân bản chứ không phải huyết mạch đã chảy xuyên suốt từ mấy chục tỷ năm về trước?

Nguyên Thủy Thiên Tôn lắp bắp hỏi:

– Sư phụ, chuyện này là sao?
– Hừ, năm xưa đánh nhau với Nghịch Thiên Đế, không dùng cách này thì làm sao tiêu diệt được hắn? Gốc Lão Tổ đã tạo ra bốn người chúng ta, sau khi diệt được Nghịch Thiên Đế, bốn người kia kể cả Gốc Lão Tổ đều thương nặng gần chết, chỉ mình ta vẫn còn tương đối khỏe mạnh. Năm người chúng ta đã nhất trí chọn ta làm người tiếp nối danh vị Hồng Quân Lão Tổ, tiếp tục được quyền tồn tại, còn những người khác phải chấp nhận tiêu biến vào vũ trụ.

Linh Bảo Thiên Tôn khàn giọng hỏi:

– Họ đã tự sát hay ông giết họ?

Hồng Quân Lão Tổ trừng mắt nhìn Linh Bảo Thiên Tôn:

– Có khác gì nhau? Ngươi theo Đạo giáo mà không hiểu Đạo ư? Người sống vì đại nghĩa chính là hành đạo. Đạo không phân biệt trên dưới, sang hèn, nguồn gốc xuất thân, cái mà ngươi đang nhìn vào là Hồng Quân Lão Tổ, được định nghĩa bởi hành động của ta, chứ không phải gốc gác của ta. Ta chính là sư phụ ngươi, ngươi là học trò ta.

Linh Bảo Thiên Tôn vẫn cảm thấy chưa mãn ý:

– Nhưng ngài có Thánh Nhân Hợp Nhất, đâu cần phải dùng đến phép nhân bản?

Hồng Quân Lão Tổ bĩu môi, đáp:

– Lấy sức mười vạn Thánh Nhân đấu với Nghịch Thiên Đế khác gì con kiến đấu với voi. Đúng là năm xưa Gốc Lão Tổ có dùng đến phép này nhưng sớm nhận ra chẳng có tác dụng gì. Cấp Á Đại Thánh với Thánh Nhân nghe thì gần mà xa xôi vô cùng, Tam Thanh các ngươi ở thể Thánh Nhân Hợp Nhất có làm gì nổi Nghịch Nam Long không hay bị nó đánh cho thân tàn ma dại? Cần phải có năm Á Đại Thánh hợp sức lại mới hạ được tên khốn này. Sau trận chiến này, sẽ chỉ còn một Hồng Quân Lão Tổ tồn tại, người ấy có thể không phải là ta, nhưng cũng chẳng sao, vì ý chí nguyên thủy của Gốc Lão Tổ vẫn đang chảy trong những nhân bản. Chỉ cần có ý chí, thì vũ trụ sẽ vận hành theo đúng ý muốn của Gốc Lão Tổ.

Nói rồi, năm người Hồng Quân Lão Tổ đồng loạt hướng về phía Nghịch Nam Long, bắn ra cả triệu tia sáng. Chỉ cần một Hồng Quân Lão Tổ đã đáng sợ lắm rồi, vậy mà bây giờ có tới năm người, uy lực nhân năm, các tia sáng bắn ra nhiều tới nỗi diệt không hết. Nghịch Nam Long hét lớn, hóa thân rồng thần, trên người mọc ra bốn cái đầu, toàn thân đỏ rực nhưng chân tay đã hóa thành màu vàng hết cả. Bốn cái đầu phun ra lửa đỏ lẫn ánh vàng, tạo thành vòng bảo hộ che phủ khắp toàn thân, kiên cường chịu trận.

Chàng rơi vào tình thế một đánh năm, không phản công được chút nào, những tia sáng lần lượt xuyên thủng vòng lửa bảo hộ, đâm vào cơ thể, may mắn là chàng có lớp vỏ vật chất siêu cứng, bên ngoài lại được bọc thêm lớp vỏ khí nên nhất thời chưa bị thương nặng. Chỉ có điều tình huống này không thể kéo dài mãi. Ánh sáng xuyên qua vòng lửa càng lúc càng nhiều, dần dần phá vỡ lớp vỏ khí hộ thể, tạo thành các thương tổn ngoài da, huyết long chảy ròng ròng vô cùng đáng sợ.

Rồng thần bốn đầu do Nghịch Nam Long hóa thành gầm rú, quẫy đạp trong tuyệt vọng. Chàng biết rằng mình cần sớm tìm được cách thoát vây, nếu không thì chỉ một canh giờ nữa thôi vòng thủ hộ sẽ bị phá, cái chết là điều tất yếu. Nhưng năm Hồng Quân Lão Tổ hợp sức tạo thành thế trận quá mạnh mẽ, dùng sức cứng đối cứng không phải là giải pháp. Trong lúc rối ren, liền nghĩ ra một cách, bèn nhổ từ miệng ra một con Phệ Kim Trùng toàn thân đen kịt, hai mắt đỏ rực, chính là Trùng Ma ăn não Vân Hạc Tiên Nhân lúc trước. Con Trùng Ma này tâm ý tương thông với Nghịch Nam Long, có thể xem như một trong các trợ thủ đắc lực của chàng, chẳng kém gì tiên mã Tuyết Ngọc Phong Vân. Nghịch Nam Long truyền đạt mệnh lệnh của mình cho Trùng Ma. Trùng Ma hiểu ý, lập tức quẫy cánh bay lên, đôi mắt đỏ rực lấp lánh đầy vẻ khôn ngoan. Chàng vung tay, dùng ma lực phi thường của mình ném nó vào vũ trụ xa xăm. Ánh sáng lúc ấy quá chói lọi, Ma Trùng lại quá nhỏ bé nên cả năm Hồng Quân Lão Tổ đều không phát hiện được hành động của chàng.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155