Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 147
Phần 147

Bên phía Thánh Nhân, Tam thanh tiếp nhận sức mạnh của mười vạn Thánh Nhân, còn Nghịch Nam Long tiếp nhận một triệu tỷ sự sống của Gốc Ma Lực, thế lực của cả hai đều cực kỳ khủng bố, là trận chiến kinh hoàng nhất trong vũ trụ kể từ khi Hồng Quân Lão Tổ giao chiến với Nghịch Thiên Đế năm nào.

Tam Thanh tản ra, vây kín Nghịch Nam Long vào giữa. Thái Thượng Lão Quân rút thanh kiếm ánh sáng, Nguyên Thủy Thiên Tôn vung hai cây roi ánh sáng, Linh Bảo Thiên Tôn rút cây búa ánh sáng, đây là ba vũ khí làm bằng năng lượng chứ không phải bằng sắt thép như bình thường.

Hồn Nghịch Nam Long nhập vào mình rồng, các phần bị chặt đứt lập tức liền lại giống như được dán bằng thứ keo thần kỳ nào đó, toàn thân tỏa ra thứ ánh sáng chói lòa mà người bình thường nhìn vào sẽ lập tức mù mắt. Chàng hóa thành hình người, vẫn chìm trong ánh sáng chói lòa kia, mơ hồ nhận ra sự liên kết rất khó tả giữa hơi thở nghịch thiên của Nghịch Thiên Đế với sức mạnh của Gốc Ma Lực, tạo nên một trạng thái mà chàng tuy không hiểu rõ nhưng cảm thấy vô cùng khoan khoái, tựa như người say nhẹ. Chàng rút thanh Vũ Trụ Kiếm, cầm chắc trên tay. Thái Thượng Lão Quân chém thanh gươm ánh sáng xuống đầu chàng, chỉ riêng lưỡi gươm đã to bằng mười Nghịch Nam Long, chàng hét lên một tiếng, dùng Vũ Trụ Kiếm chém ngược trở lại, khiến thanh kiếm của lão đứt phăng, Vũ Trụ Kiếm được đà, lại cắt đôi người của Thái Thượng Lão Quân.

Một nguồn năng lượng khổng lồ tuôn ra, nối hai phần thân thể của Thái Thượng Lão Quân liền lại như cũ, nhưng cường độ ánh sáng trên người lão giảm mạnh, xem chừng nhát chém vừa rồi đã để lại hậu quả to lớn, nhất thời không sao chữa lành. Nguyên Thủy Thiên Tôn quật hai cây roi ánh sáng vào người Nghịch Nam Long, chàng chỉ tay, hai cây roi ấy bật ngược trở lại, trói Nguyên Thủy không sao cử động được. Giọng nói khàn khàn của Linh Bảo Thiên Tôn cất lên vang vọng:

– Hắn đã nắm được bước hai của phép Điên Đảo Âm Dương. Chúng ta không phải đối thủ, mau gọi sư phụ.

Phép Điên Đảo Âm Dương vốn có bốn bước. Các Thánh Nhân cấp cao như Thông Thiên Giáo Chủ và Mạnh Bà nắm được bước một, gọi là đã chạm vào vảy móng, nhìn thấy hình hài. Ở bước này, có thể tạo ra ảo giác chân thực, dùng ảo giác chân thực tác động ngược đến thực tại. Bước hai là tác động thẳng đến thực tại mà không cần thông qua ảo giác. Người thành thạo bước hai có thể bẻ cong, phá vỡ, thay đổi các quy tắc vật lí định hình nên vũ trụ. Bước ba thì quá cao siêu, cho đến nay chưa ai làm được, thậm chí ngay cả Hồng Quân Lão Tổ trong trạng thái Thánh Nhân Hợp Nhất cũng chỉ mang máng nhận thức được khái niệm của nó mà thôi.

Nguyên Thủy Thiên Tôn than:

– Sư phụ sau trận chiến với Nghịch Thiên Đế một mực bế quan không ra, cho dù chúng ta đã nhiều lần đến bái kiến cũng không chịu mở cửa đón tiếp, thật không hiểu đang tính toán điều gì.

Thái Thượng Lão Quân tung ra một con đại bàng, con đại bàng này là vật liên lạc của lão ta, vận tốc kinh khủng ngoài sức tưởng tượng, có thể băng ngang qua cả vũ trụ. Con đại bàng vung cánh một cái đã bay xa tỷ dặm, vung cánh cái nữa đã đến tinh cầu cực xa xôi. Nghịch Nam Long cười nhạt, ngón tay chỉ về phía đại bàng, tức thì nó hóa thành một chùm lông bay tung tóe, sự sống cứ thế tiêu vong.

Tam Thanh rùng mình, thế này thì quá đáng quá rồi. Rõ ràng Nghịch Nam Long đã có thể khống chế không gian ở một đẳng cấp mà Hàn Lập cũng phải gọi bằng bố, so với chiêu thức vừa rồi thì Không gian pháp tắc của Hàn Thiên Tôn chẳng có nghĩa quái gì cả, chẳng khác gì súng thật so với súng nước. Một cái chỉ tay ấy đã đâm xuyên thời không, can thiệp vào dòng chảy vũ trụ, toàn bộ Thánh Nhân ở đây không ai có thể làm được điều tương tự.

Nghịch Nam Long ngạo nghễ đưa mắt nhìn đám Thánh Nhân trước mặt. Không ai dám nhìn thẳng vào mắt chàng. Đừng nói đến việc họ đang ở trạng thái cực yếu ớt do phải dồn sức cho Tam Thanh, mà ngay cả ở trạng thái sung mãn đỉnh cao đi nữa cũng không phải là đối thủ của chàng. Ánh mắt của Nghịch Nam Long chạm vào Nữ Oa thì dừng lại. Chàng cất giọng âu yếm:

– Nữ Oa nàng hỡi, ta đã làm tình với tiểu Nữ Oa rất nhiều lần, và lần nào cũng nghĩ đến nàng.

Nữ Oa run bắn, không dám nói gì.

Nghịch Nam Long vẫy tay với thái độ cực kỳ xấc xược:

– Lại đây.

Trái với ý muốn của Nữ Oa, một nguồn hấp lực siêu hùng mạnh kéo nàng bay từ từ về phía Nghịch Nam Long. Nàng vùng vẫy, miệng la hét cầu cứu, cơ thể run lên bần bật. Phục Hy mọc ra đôi cánh, định cướp nàng về, nhưng Nghịch Nam Long đã chỉ tay, đôi cánh của Phục Hy lập tức hóa thành gông xiềng trói nghiến ông ta lại. Chiêu ấy đích thực là không sao tưởng tượng nổi, đôi cánh của Phục Hy là pháp bảo cực kỳ hiếm có, được làm từ lông khổng tước vạn năm, ấy thế mà bị Nghịch Nam Long thay đổi thực tại, hóa thành gông xiềng bằng sắt. Phục Hy đứng đầu Tam Hoàng mà so với Nghịch Nam Long yếu ớt chẳng khác gì con kiến, trong lòng sợ hãi không thôi.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155