Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 11
Phần 11: BA LẦN NGỦ VỚI BẠCH CỐT TINH – 2

Bạch Cốt Tinh nghĩ thầm cuộc đời mình thật chưa bao giờ bị sỉ nhục như thế này, đã tự dâng lên đến tận miệng còn bị thằng ranh này từ chối, nhưng thôi, đường đường là đại ma đầu, không theo cách dịu dàng được thì mình theo cách khả ố vậy.

Nữ ma đầu tự lột phăng quần áo, để lộ cơ thể hoàn mỹ như tượng đúc, hai bầu vú căng tròn tựa như hai cái bát tô làm bằng sứ trắng ốp lên ngực, đầu ti màu hồng nhạt như nhụy hoa vô cùng khêu gợi. Phần eo thít lại, hông nở ra, mông căng phồng như hai cái lồng bàn, đàn ông thông thường nhìn thấy chỉ muốn úp ngay mặt vào. Phần bẹn trắng tinh, sạch lông, khác hẳn đàn bà thời đó, đúng là ma nữ luôn đi trước thời đại.

Nghịch Nam Long thấy cảnh tượng đấy, tim muốn ngừng đập.

Bạch Cốt Tinh uốn éo đi đến, quỳ xuống, tự tay cởi quần cho chàng, để lộ con chim khổng lồ khiến ngay cả ma nữ cũng hơi sợ. Nỗi sợ ấy chỉ thoáng xuất hiện mà thôi, sau đó lập tức nhường chỗ cho khát khao nhục dục. Bạch Cốt Tinh mút chim Nghịch Nam Long chùn chụt, nước dãi chảy ròng ròng từ khóe miệng. Mút liền một giờ đồng hồ không nghỉ. Với người thường, làm lâu như vậy thì có khi đã sái quai hàm rồi cũng nên, nhưng Bạch Cốt Tinh là đại ma đầu nên một giờ mút chim với mụ chỉ tương đương một phút với phụ nữ bình thường.

Nơi họ đang làm tình vốn là rừng nên bề mặt đất cực kỳ lởm khởm, đá cuội rất nhiều, một vài hòn đá còn có cạnh sắc, không cẩn thận dẫm lên có thể đứt bàn chân. Nhưng Nghịch Nam Long đã học được bảy mươi hai phép biến hóa, lúc đó lập tức chỉ tay xuống mặt đất, thi phép Phún Hóa, tức thì mặt đất đang cứng hóa mềm đi, cỏ mọc lên với tốc độ mắt thường cũng thấy được, đan vào nhau tạo thành một lớp đệm cỏ rất dày.

Nghịch Nam Long lại chỉ tay lần nữa, mặt đất xung quanh đệm cỏ một lần nữa xao động, từ dưới đất mọc lên rất nhiều cây hoa, các cây hoa nhanh chóng đâm chồi, nở ra thành hoa đủ màu sắc, tạo thành một tấm thảm hoa đẹp như tranh, rực rỡ không cách nào tả xiết. Bối cảnh khu rừng đang từ âm u buồn tẻ, đậm chất ma khí, bỗng nhiên hóa thành chốn bồng lai tiên cảnh dành cho cặp đôi yêu nhau.

Bạch Cốt Tinh thích thú cười nói:

– Hóa ra chàng là thần nhân, biết dùng phép thuật.

Nghịch Nam Long cả cười. Chàng đẩy Bạch Cốt Tinh ngã xuống tấm đệm cỏ, ngã đè lên người mụ. Cơ thể chàng nặng nề làm ma đầu cảm nhận được sức vóc nam nhi, không khỏi nổi lòng chờ mong. Nghịch Nam Long cầm chim, cọ mấy lần vào thành bướm lúc đó đã chảy nước tung tóe làm Bạch Cốt Tinh sốt hết cả ruột mà vẫn phải làm ra vẻ yểu điệu. Bướm của Bạch Cốt Tinh quả là tuyệt mỹ, cánh trắng muốt, bên trong hồng hồng, mềm mại đến cực điểm. Nghịch Nam Long dùng tay chạm vào, thấy mềm quá đỗi, không khỏi e ngại, liền cầm chim chậm rãi nhét vào. Mất tới mấy phút mà mới chỉ vào được một phân. Bạch Cốt Tinh sốt ruột quá, liền cúi xuống, cầm chim của Nghịch Nam Long ấn mạnh vào lồn mình nghe “bọt” một tiếng đầy sảng khoái.

Nghịch Nam Long hiểu rằng cô thôn nữ xinh đẹp này không ngại ngùng như mình tưởng, liền tăng tốc dập liên hồi. Bạch Cốt Tinh hô lớn: “Mạnh nữa, mạnh nữa”. Bạch Cốt Tinh càng hô, Nghịch Nam Long càng tăng tốc địt vào bướm mụ như vũ bão, dần dần mặt đất rung chuyển như có địa chấn, cách xa vài dặm cũng cảm nhận được.

Thôn dân các làng quanh núi tưởng rằng cao nhân nước Văn Lang đang chiến đấu với ma nữ, sợ run cầm cập. Thực ra họ nghĩ hoàn toàn đúng. Nghịch Nam Long quả thật đang chiến đấu với ma nữ, nhưng không phải để ta sống ngươi chết, mà là để cả hai cùng lên đỉnh, đạt khoái cảm độc nhất vô nhị của đời người.

Nghịch Nam Long đã địt hết sức rồi mà Bạch Cốt Tinh vẫn cứ hô “Mạnh nữa” sốt hết cả ruột. Chàng liền giật hai sợi tóc, thi triển phép phân thân, hóa thành hai Nghịch Nam Long ngoại hình y hệt, chim to bằng quả dưa chuột chính vụ. Một phân thân Nghịch Nam Long nhét chim vào lỗ đít của Bạch Cốt Tinh, phân thân thứ hai nhét chim vào mồm mụ ta, cả ba tăng tốc địt hết cỡ làm Bạch Cốt Tinh sướng quá không chịu nổi, cặp mắt xinh đẹp dại đi.

Chỉ vài phút sau khi bị tam Long liên hợp địt cho tung lồn, Bạch Cốt Tinh đã xuất tinh dàn dụa. Nước nhờn bắn từ lồn mụ phọt ra xa ba trăm mét, uy lực như súng phun nước của đội cứu hỏa. Dòng nước bắn tới đâu cây cối héo úa, chết sạch đến đấy.

Đây mới là lần đầu tiên trong đời Bạch Cốt Tinh được hưởng cảm giác cực khoái. Thì ra cảm giác cực khoái là như vậy, đúng là trên đời này không có khoái cảm nào sánh bằng.

Nghịch Nam Long thốt lên:

– Nàng yếu đuối mà sao dòng nước ấy kinh khủng thế?

Còn chưa nói hết câu, Bạch Cốt Tinh đã hồi sức, niềm ham muốn lại dâng lên như thủy triều. Mụ dùng hai tay cầm hai con chim của Nghịch Nam Long, nhét vào hai cái lỗ dưới của mình, rồi lại vươn cổ ra mút con chim thứ ba. Ba Nghịch Nam Long lại cùng nhau thỏa mãn mụ, cũng là để thỏa mãn cho mình.

Địt nhau hai ngày liền, cuối cùng Nghịch Nam Long nghĩ đến việc diệt trừ yêu ma, quyết định xuất tinh. Ba Nghịch Nam Long đứng chĩa chim vào mặt Bạch Cốt Tinh, xuất tinh dịch trắng đục kín mặt mụ. Tinh dịch nhiều quá, chảy từ mặt xuống khắp người. Bạch Cốt Tinh lấy tay mút lấy mút để, gương mặt sảng khoái, tựa như đang được thưởng thức cao lương mỹ vị.

– Ngậy quá. Em muốn được ăn tinh dịch của chàng mỗi ngày.
– Nàng chờ ta tiêu diệt Bạch Cốt Tinh rồi cùng nhau vui vầy cũng chưa muộn.

Bạch Cốt Tinh nhíu mày, hỏi một câu nghe thập phần đau đớn:

– Mụ ta làm gì hại chàng mà chàng nhất quyết phải giết mụ?

Nghịch Nam Long khẳng khái nói:

– Mụ ta ăn thịt lương dân khiến cả một dải thôn sơn khiếp sợ. Ta muốn vì dân làng ba thôn mà diệt gian trừ bạo.
– Chàng có bao giờ nghĩ rằng mụ ta cũng khổ sở lắm không? Mụ ta vốn là một đám xương trắng thành tinh, nếu không ăn thịt người thì ma khí sẽ phản phệ, cắn nuốt ngược lại vào xương, điên dại không sao chịu nổi. Nếu mụ là kẻ tàn độc như chàng nói thì ba thôn làng kia làm sao còn sống được đến tận bây giờ? Chúng còn sống là vì mụ vẫn còn sót lại chút lòng nhân từ, chỉ ăn thịt những kẻ mạo phạm lãnh địa của mình, chứ không chủ động tàn sát những kẻ vô tội.
– Nàng nói cứ như thể là Bạch Cốt Tinh vậy.
– Thần thiếp cũng chỉ đoán mò vậy thôi.
– Nàng đừng cản ta, ý ta đã quyết. Bây giờ nàng về nhà đi, ta tiến lên đỉnh Bạch Hổ Lĩnh quyết đấu với nữ ma đầu.
– Chàng không phải đối thủ của mụ đâu.
– Nàng chớ coi thường ta. Một con yêu tinh sao địch lại học trò của Tổ Sư Bồ Đề được cơ chứ.

Chàng ngốc này giống như chim non mới ra đời, tuy thông minh nhưng là trí thông minh của người chưa từng trải, vẫn còn mơ hồ về ma giới. Yêu ma có con đường riêng để tăng pháp lực, nhiều Đại Yêu mạnh đến mức Đại Tiên cũng không dám đụng vào. Còn cỡ nhập môn như chàng thì mụ giơ tay một cái là bắt được ngay thôi, nhưng mụ không muốn làm điều đó.

– Thôi được. Vậy thì em về nhà, chàng không cần đưa tiễn. Nhưng Bạch Cốt Tinh thành tinh đã được trăm năm, pháp lực rất mạnh, chàng chớ coi thường.

Hai người chia tay nhau. Nghịch Nam Long dõi theo bóng dáng cô gái đi về phía làng đến khi khuất hẳn mới cưỡi gió bay lên đỉnh núi.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155