Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 48
Phần 48: NGHỊCH NAM LONG LỘT XÁC THÀNH THANH LONG

Nghịch Nam Long quan hệ tình dục với hai nữ tướng bên Xiển giáo nay đã đầu quân cho Triệt giáo được một lúc thì rút chim ra, tinh dịch xịt đầy lên người hai nàng. Cùng lúc ấy chàng bắn vọt lên chín tầng trời, cơ thể bắt đầu biến đổi, người phình to, thân dài ra, hai tay biến thành hai chân trước, hai chân biến thành hai chân sau, mặt mũi biến ảo, trở thành một con Bạch Long. Con Bạch Long ấy vẫn tiếp tục tiến hóa, từ cổ mọc ra một cái đầu thứ hai, làn da từ trắng muốt trở thành màu xanh, trên da xuất hiện một tầng vảy cực dày, cảm tưởng có thể đỡ được mọi đòn tấn công của các cao thủ trong thiên hạ.

Tam Thanh chứng kiến Nghịch Nam Long lột xác thành Thanh Long, vô cùng hoảng sợ.

Về lý thuyết thì Bạch Long tương đương cấp Thần, Thanh Long tương đương cấp Đại Tiên, nhưng ở cùng cấp thì một rồng có thể trấn áp được nhiều Đại Tiên chứ không phải ngang hàng theo tỷ lệ một – một.

Thanh Long ngửa hai đầu, phun ra hai cột lửa màu xanh làm chấn động cả thiên đình. Cột lửa xanh này quái dị vô cùng, không phải như Bạch Hỏa chỉ thiêu đốt vật chất mà còn thiêu đốt cả không gian. Nơi nào cột lửa xanh quét qua, nơi ấy không gian rạn nứt, phép tắc thay đổi, pháp lực của thần tiên bị vô hiệu, rất nhiều thần thông lợi hại không thi triển được nữa, là loại lửa quỷ dị chỉ loài rồng mới có.

Nguyên Thủy Thiên Tôn trầm giọng quát:

– Bày trận Tru Tiên, diệt nó đi.

Linh Bảo Thiên Tôn nói thêm:

– Cả mười hai người cùng đi. Bốn người chủ trận, tám người còn lại hộ trận.

Thập nhị kim tiên dạ một tiếng tuân lệnh. Mười hai vị Đại Tiên lắc người một cái, đã xuất hiện trên chín tầng trời, vây lấy Nghịch Nam Long.

Mười hai vị Đại Tiên này là Quảng Thành Tử, Hoàng Long chân nhân, Xích Tinh Tử, Cù Lưu Tôn, Thái Ất chân nhân, Linh Bảo đại pháp sư, Văn Thù quảng pháp thiên tôn, Phổ Hiền chân nhân, Từ Hàng đạo nhân, Ngọc Ðỉnh chân nhân, Ðạo Hạnh thiên tôn, Thanh Hư đại đức chân quân.

Dương Tiễn cũng đi theo thầy. Ngọc Đỉnh chân nhân khuyên nhủ:

– Trận này không tầm thường, ngươi không cần theo ta. Cứ đợi ở Lư Bồng, khi nào giết được kẻ địch thầy trò ta sẽ tái ngộ.

Dương Tiễn nói:

– Thầy cho con theo cùng. Con sẽ không làm vướng chân thầy.

Ngọc Đỉnh chân nhân thấy Dương Tiễn quyết tâm, liền bảo:

– Vậy ngươi đứng vòng ngoài, nếu thấy trận đấu trở nên kịch liệt cứ việc bỏ chạy.
– Tiểu đồ thà chết chứ không bỏ chạy. Con nhất định sẽ giết con súc vật đó, xin thầy đừng lo.
– Ngươi thật cố chấp. Sự cố chấp khiến ngươi trở thành học trò xuất sắc nhất của ta, nhưng đồng thời cũng sẽ làm hại ngươi sau này. Hãy nhớ lấy lời ta dạy.

Hai thầy trò bay lên. Ngọc Đỉnh chân nhân trấn một bên góc trận, Dương Tiễn đứng hầu bên cạnh.

Tám vị Đại Tiên là Hoàng Long chân nhân, Cù Lưu Tôn, Thái Ất chân nhân, Linh Bảo đại pháp sư, Văn Thù quảng pháp thiên tôn, Phổ Hiền chân nhân, Từ Hàng đạo nhân, Thanh Hư đại đức chân quân chia nhau trấn giữ tám góc trời tạo thành hình bát quái, để bốn vị Quảng Thành Tử, Xích Tinh Tử, Ðạo Hạnh Thiên Tôn, Ngọc Đỉnh chân nhân cầm Tru Tiên Tứ Kiếm xung trận.

Nghịch Nam Long dùng hai đầu nhìn các vị Đại Tiên, khàn giọng nói:

– Hai bên đối đầu nhau là tử địch, cho dù bản thân ta không có thù oán gì với các vị, nhưng trận này không thể nương tay, xin thứ lỗi.

Quảng Thành Tử cao giọng nói:

– Yêu nghiệt, khôn hồn trở về hình người, thúc thủ chịu trói thì chúng ta tha cho khỏi chết.

Nghịch Nam Long cười rộ:

– Quảng Thành Tử, ngài chỉ là một trong mười hai Đại Tiên, cấp bậc dưới sư phụ, dưới cả hai vị sư thúc, lại kém hơn cả Phó Giáo chủ Xiển giáo Nhiên Đăng đạo nhân, ngài đâu có quyền gì mà tha hay không tha? Đừng nói nhiều, mau tiến lên cả đi.

Quảng Thành Tử giận lắm, liền nói lớn:

– Các vị đạo hữu, hãy dùng pháp bảo ngăn không cho con súc sinh này bỏ chạy, để bốn người chúng ta chém chết nó.

Tám vị Đại Tiên hưởng ứng, tung ra đủ loại pháp bảo, tạo thành thế trận thiên la địa võng, ngay cả một con ruồi cũng khó lọt.

Cần nhớ rằng tám vị tiên này, vị nào cũng cao tay hơn Tôn Ngộ Không rất nhiều, một người đã đủ sức trấn nhiếp một phương, hợp sức lại có thể trấn nhiếp cả thiên đình, sức mạnh khủng bố.

Nghịch Nam Long thấy pháp bảo vờn quanh, chỉ giương mắt nhìn.

Cơ thể của chàng trong bộ dạng Thanh Long to lớn gấp mười lần Bạch Long, thân hình dài đúng mười cây số, người bình thường đứng ở đuôi rồng không nhìn được đầu rồng, mà từ đầu rồng cũng không nhìn thấy móng rồng, chỉ thấy một màu xanh bao la ngút ngàn chiếm hết cả bầu trời.

Các vị Đại Tiên trấn tám góc trời, khoảng cách xa xôi vô cùng. Sở dĩ dễ dàng giao tiếp được với nhau vì họ đều nắm giữ Thần giác là cách liên lạc giữa các vị thần tiên, có thể cách không trò chuyện tựa như đứng trước mặt, lúc mở miệng không cần lớn tiếng mà đối phương vẫn nghe được tường tận.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155