Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 106
Phần 106: THÁI ÂM TINH QUÂN TIỄN KHÁCH

Nghịch Nam Long hét lớn một tiếng, hóa thân thành Thanh Long cao hai nghìn trượng, dài mười nghìn trượng. Cấm cung của Thái Âm Tinh Quân đã được làm phép có thể tiếp nhận vật thể có kích thước gần như vô hạn nên dẫu cơ thể hóa rồng của Nghịch Nam Long to ngang dãy núi Everest cũng không thò được ra ngoài cửa cung.

Bộ phận sinh dục rồng của Nghịch Nam Long lúc này đã to bằng tòa nhà Keangnam, từ chim chính lại mọc ra hai trăm chín mươi chín nhánh phụ, mỗi nhánh phụ đều to khổng lồ. Chim chính vươn đến Dao Cơ tiên tử, bằng một cách thần kỳ nào đó chui được vào trong âm đạo của nàng. Dao Cơ tiên tử bị kích thích quá độ, hét lên một tiếng rồi ngất xỉu, một lúc sau tỉnh lại, tiếp tục ngất xỉu lần nữa, cứ thế ba lần mới quen được với kích thước quá vĩ đại của chim rồng, từ đấy trở đi nàng gào thét như người điên, thể hiện cơn sướng không sao chịu đựng nổi.

Hai trăm chín mươi chín chim rồng chui vào lồn của hai trăm chín mươi chín Hằng Nga tiên tử, nâng bổng các nàng lên. Đừng nói gì đến cơ thể rồng thần, chỉ so với chim rồng các nàng đã bé như con kiến, nhưng bởi các nàng đều là nữ tiên, âm đạo có thể giãn nở cực đại, nên thân hình may mắn không bị xé đôi, ngược lại sự hưng phấn của các nàng như núi lửa phun trào. Các nàng vừa quằn quại vừa la hét điên dại.

Cảnh tượng ấy vừa gợi dục vừa kinh khiếp. Ba trăm người phụ nữ bị ba trăm con chim cắm vào lồn, quẩn quanh cơ thể rồng thần tựa như một cái cây cực lớn, bản thân Nghịch Nam Long địt cùng lúc ba trăm tiên nữ cũng sướng khoái không sao chịu nổi, sau nửa giờ đồng hồ đã xuất tinh ồ ạt. Ba trăm con chim cùng bắn tinh một lúc, tinh dịch quá nhiều, chảy khỏi lồn rơi xuống sàn mây, lại rơi xuống hạ giới. Những người phụ nữ hạ giới may mắn được các giọt tinh dịch của Nghịch Nam Long rơi trúng người, cứ thế thụ thai, sau này đủ năm đủ tháng hạ sinh được các á thần sức khỏe vô địch, làm khuynh đảo cả Nhân giới.

Nhất Nga có cảm ứng đặc biệt với các Hằng Nga tiên tử còn lại. Lúc nãy Nghịch Nam Long địt nàng, hai trăm Hằng Nga tiên tử đều sướng trợn mắt, bây giờ Nghịch Nam Long địt các nàng kia, đến lượt Nhất Nga lại sướng trợn mắt. Nàng ra chủ trì tiểu yến, Võ Thánh thấy nàng đứng không vững, lại thấy dấu thủ cung sa trên tay nàng đã biến mất, hiểu rằng nàng vừa quan hệ tình dục với trai, tức hộc máu mồm.

Võ Thánh rít giọng:

– Nhất Nga, ta đã chờ nàng bao nhiêu năm, vậy mà nàng lại hiến thân cho kẻ khác? Là tên khốn nào đã cướp đoạt được trinh tiết của nàng? Trừ khi hắn là Thánh Nhân, còn không ta sẽ băm xác gã thành cám.

Nhất Nga run giọng nói:

– Ta quan hệ với ai cũng không phải là việc của Võ Thánh.

Đúng lúc ấy, Nghịch Nam Long đang địt các Hằng Nga tiên tử vòng hai, chàng thúc một cú rất mạnh vào lồn các nàng khiến tất cả cùng kêu ré lên khoái cảm:

– Nghịch lang chàng ơi.

Võ Thánh đập tay xuống bàn khiến mặt bàn làm bằng ngọc vỡ nát:

– Nghịch lang? Nghịch Nam Long? Thằng khốn ấy địt mẹ con Tây Vương Mẫu chưa đủ hay sao mà lại đi cướp cả người thương của ta? Ta thề với hắn một sống hai chết, nếu hắn sống thì ta chết mà nếu hắn chết thì ta sống.

Võ Thánh còn đang nghiến răng nghiến lợi thì Nghịch Nam Long đã lại thúc cú nữa khiến Nhất Nga mặt hoa thất sắc, hai mắt trợn ngược, chỉ còn cách bỏ chạy vào trong cấm cung tìm Nghịch Nam Long để được chàng thỏa mãn ngọn lửa dục đang bùng cháy, ầm ầm lan từ âm đạo lên bụng lên ngực, không sao kìm lại được.

Tiểu yến cứ thế mà tan. Các vị Đại Tiên bỏ tiệc, ôm theo nỗi căm hận về động phủ.

Trong đại yến, Thái Thượng Lão Quân nhìn sững Thái Âm Tinh Quân, hỏi:

– Tiểu Quân, nàng trông có vẻ khác thường. Có chuyện gì đang xảy ra bên trong kia vậy?

Thái Âm Tinh Quân lạnh giọng đáp:

– Chuyện riêng của Quảng Hàn, không phải việc của sư huynh, xin đừng hỏi nhiều.
– Ta nghe nói cung Quảng Hàn đang bị một kẻ đê tiện có tên là Nghịch Nam Long làm cho vấy bẩn, máu của ba trăm cung nhân và chủ nhân của họ đã nhỏ xuống sàn mây khiến người ta phải hổ thẹn.
– Lão Quân, ta cảnh báo huynh, đừng tìm cách hạ nhục cung Quảng Hàn.
– Ta không dám làm điều đó, nếu có chuyện ô nhục thì cũng là cung Quảng Hàn tự nhận lấy mà thôi.

Thái Âm Tinh Quân rùng mình, hóa thành Khổng tước, miệng phun Thái Âm Tử Lãng Hỏa bao trùm Thái Thượng Lão Quân. Thái Thượng Lão Quân không ngờ sư muội của mình không nói không rằng đã tung ra ngay chiêu sát thủ, tay chân luống cuống, vội vã ném ra một chiếc vòng ngọc cản lại ngọn lửa. Cái vòng ấy quả nhiên phi thường, tuy bị Thái Âm Tử Lãng Hỏa thiêu đốt mà vẫn không hề bị tổn hại chút nào, ngược lại ánh sáng tỏa ra càng lúc càng rực rỡ.

Thái Âm Tinh Quân cười nhạt, bắn ra ba sợi lông chim, khéo léo vượt qua sự truy cản của cái vòng ngọc, chia thành ba đường tấn công Thái Thượng Lão Quân. Thái Thượng Lão Quân tránh được hai sợi lông đầu tiên, không tránh được sợi lông thứ ba, bị sợi lông đâm vào lưng đứt cả đai quần. Mười bình hồ lô đeo bên hông cũng bị lấy mất. Vội vã giơ tay định cướp lại thì chiếc lông đã biến mất rồi ngay lập tức hiện ra bên mình Thái Âm Tinh Quân.

Thái Âm Tinh Quân cười nhạt:

– Sư huynh vô lễ với cung Quảng Hàn, nay ta tạm lấy mấy bình hồ lô này làm vật bồi thường. Tiễn khách.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155