Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 2
Phần 2: SƯ PHỤ ĐẶT TÊN

Chàng đi ngày đêm, chẳng hề ăn uống, chẳng hề nghỉ ngơi, vậy mà không thấy mệt mỏi chút nào. Quãng đường mười ngàn dặm xa xôi, dọc đường đi qua nhiều nước, thấy muôn vàn điều mới mẻ kỳ lạ, cũng giao tiếp với dân địa phương để tìm hiểu ngôn ngữ, phong tục tập quán. Chàng thông minh vô song, học gì nhớ đấy. Sau ba tháng, cuối cùng tới được Thái Sơn.

Chàng nhìn thấy cây cối xanh mướt um tùm, thế núi hùng vĩ, lưng chừng núi mây trắng lượn lờ bao phủ, thật đúng là nơi ở của thần tiên.

Chàng liền theo đường mòn mà tiến lên, mới được một phần ba thì ngay cả đường mòn cũng mất dấu, chỉ còn lại đá núi hiểm trở, nhưng không vì thế mà làm khó được chàng. Chàng nhảy từ mỏm đá này sang mỏm đá khác như loài khỉ vượn, đến chiều đã tới được đỉnh núi.

Trên đỉnh Thái Sơn quả thật có một cái miếu nhỏ, bên cạnh có cây Bồ Đề, dưới đất lá cây phủ đầy, ấy vậy mà bên trong lại sạch sẽ vô cùng, ngay đến một hạt bụi cũng không có. Chàng vào trong, thấy có một vị đạo sĩ cầm cây phất trần ngồi trên cái bồ đoàn, râu tóc dài bạc trắng, dáng vẻ phiêu diêu thoát tục, liền sụp xuống lạy, nói:

– Chân nhân.

Người đạo sĩ mở mắt ra, ngắm nhìn chàng một lúc rồi bảo:

– Ngươi sinh ra từ một hòn đá, lại đến tìm ta, thật là chuyện cũ lặp lại.
– Trước con đã có ai sinh ra từ hòn đá đến tìm chân nhân rồi ư?

Người đạo sĩ tủm tỉm cười:

– Có chứ, có chứ. Nó là một con khỉ lông lá xấu xí chứ không được đẹp đẽ như ngươi. Bây giờ thì nó đã thành Phật rồi. Mặc dù ngươi là một hòn đá nhưng xuất thân của ngươi cao lắm, con khỉ ấy không so sánh được. Ngươi là con của Lạc Long Quân và Âu Cơ, cháu của Kinh Dương Vương, chắt của Đế Minh. Cụ tổ của ngươi là Thần Nông, một trong Tam Hoàng. Thần Nông là bạn của ta. Ta với ông ấy rất quý mến nhau.
– Chân nhân cùng với cụ tổ của con là bạn bè, thật đáng quý làm sao.
– Cũng vì mối quan hệ đặc biệt giữa hai chúng ta nên ta đành phải chờ ngươi đến chứ không lánh mặt đi được. Ngươi đến đây để làm gì?
– Thưa nhân nhân, con đến để học phép thuật nhằm phá hủy Cửu Thiên Diêm La, giải phóng cho ông nội con đang bị giam cầm ở đó.
– Người đã tạo ra Cửu Thiên Diêm La là một trong các vị Thánh Nhân. Ý muốn của ông ta cũng là ý trời bởi ông ta chính là người đã tạo ra trời đất, làm sao mà ngươi địch lại được? Nhưng vì ngươi đã đến đây, ta không thể để ngươi về tay không. Ta có ba mươi sáu phép Thiên Cang, bảy mươi hai phép Địa Sát, ngươi muốn học phép nào?

Chàng nghe vậy, mừng rỡ nói:

– Tạ ơn sư phụ. Xin cho con hỏi phép Thiên Cang mạnh hơn, hay Địa Sát mạnh hơn?
– Ba mươi sáu phép Thiên Cang có thể lay trời chuyển đất, uy lực vô song, nhưng các phép Địa Sát cũng có chỗ dùng. Nhiều người thường vỗ ngực đã học được các loại phép thuật này, nhưng đa số chỉ học được da lông mà thôi. Nếu luyện được đến điểm tận cùng thì ngay cả Thánh Nhân cũng không hơn được.
– Liệu con có thể học được cả một trăm linh tám phép không?
– Đời người hữu hạn. Ngươi học thì được, ta chẳng tiếc gì mà không dạy, nhưng mất thời gian vô cùng. Năm xưa con khỉ kia chỉ học bảy mươi hai phép Địa Sát mà đã mất mười năm. Ngươi học hết thì còn mất nhiều thời gian hơn thế. Thời gian chính là thứ mà ngươi không có.
– Thưa sư phụ, xin sư phụ cứ dạy. Con tự tin rằng nhất định mình sẽ học được hết.
– Thôi được, nếu ngươi đã quyết chí thì ta nể vì cụ tổ của ngươi, đồng ý nhận ngươi làm học trò. Ta là Bồ Đề Tổ Sư.

Chàng cúi đầu tạ ơn.

– Ngươi đến từ phương Nam, lại là giống Rồng, mang trong mình ý đồ hủy thiên diệt địa, ta đặt tên cho ngươi là Nghịch Nam Long. Sau này ngươi đi phá phách, nhất định không được nêu tên ta, nếu không ta sẽ không nương tay đâu.
– Đệ tử hiểu rõ.
– Ngươi có một người sư huynh tên là Tôn Ngộ Không, đã giác ngộ Phật Pháp, được ban cho danh hiệu Đấu Chiến Thắng Phật, đứng thứ ba mươi mốt trong số ba mươi lăm vị Phật đắc đạo. Sau này nếu có gặp thì cũng đừng để xảy ra cảnh huynh đệ tương tàn. Hãy nhớ lấy, nhớ lấy.
– Con nhất định nhớ lời sư phụ dạy.

Kể từ đó, Nghịch Nam Long ở lại núi Thái Sơn, cả ngày chỉ có luyện tập phép thuật chứ không như Tôn Ngộ Không năm xưa phải dành ra bảy năm đầu tiên để làm các công việc tạp vụ như quét dọn sân vườn, nấu cơm đun nước.

Chàng thông minh đặc biệt, cứ một ngày lại học được một phép làm Tổ Sư Bồ Đề cũng phải kinh hãi.

– Sức tiếp thu của ngươi thật phi thường, tốc độ học nhanh hơn hẳn các học trò trước đây của ta, ngay cả Tôn Ngộ Không cũng không sánh bằng.

Lại cầm tay Nghịch Nam Long, tìm hiểu quá khứ tương lai của chàng. Tuy Tổ Sư thấy rõ quá khứ nhưng lại không nhìn thấu tương lai.

– Ta đã đánh giá thấp ngươi. Ngươi nằm ngoài Tam giới, là một biến dị của trời đất. Cả Phật lẫn Đạo đều không nắm bắt được. Ta thật không nên dạy dỗ cho ngươi mới phải.

Nghịch Nam Long vội nói:

– Sư phụ, đệ tử tuy mông muội nhưng không phải là kẻ hiếu sát bất chấp đạo lý, sau này có việc gì cũng sẽ suy nghĩ chín chắn mới hành động.
– Tôn Ngộ Không mang theo sát nghiệp còn ngươi mang theo sắc nghiệp là thứ cũng tồi tệ chẳng kém gì nó. Vậy thì ta sẽ giữ lại một phép trong ba mươi sáu phép Thiên Cang không truyền dạy cho ngươi để kìm chân ngươi, không cho ngươi làm loạn quá mức khiến vũ trụ này tiêu tán.

Nghịch Nam Long cúi đầu tuân theo.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155