Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 4
Phần 4: YÊU ĐÁT KỶ

Đến canh ba, đột nhiên thấy vùng đất phía Đông có cơn cuồng phong xuất hiện, uy lực khác thường. Nghịch Nam Long vội lao đến. Chàng thấy cơn cuồng phong xộc thẳng vào một biệt phủ rất lớn, xem chừng nếu không phải là nhà đại phú thì cũng là gia tộc quyền quý có địa vị cao trong kinh thành.

Nghịch Nam Long chẳng hề ngần ngại gì, cũng lao vào theo.

Nơi chàng bước vào hóa ra lại là khuê phòng của một vị tiểu thư. Trong phòng có bàn trang điểm, tỏa ra mùi son phấn quyến rũ. Một cô gái chừng mười sáu, mười bảy tuổi, ngoại hình có thể gọi là xinh đẹp nhưng không quá nổi bật đang đứng tựa lưng vào tường, gương mặt đầy vẻ sợ hãi. Trước mặt cô là một con hồ ly tinh chín đuôi đang đứng thẳng trên những cái đuôi của nó. Con hồ ly này xem chừng là giống cái, lông trắng như tuyết, đôi mắt ươn ướt, lóng lánh hữu thần, tuy là súc vật mà đẹp đẽ vô ngần.

Nghịch Nam Long biết có những con hồ ly sống lâu thành tinh. Số đuôi của hồ ly biểu thị cho số năm tu luyện của nó. Đại để cứ trên một trăm năm lại mọc ra một đuôi. Con này có tới chín đuôi, thời gian tu luyện chắc không ít hơn nghìn năm.

Chàng quát lớn:

– Hồ ly tinh, đang đêm ngươi đột nhập vào khuê phòng thiếu nữ làm gì? Khôn hồn hãy cút đi, ta sẽ tha mạng cho.

Hồ ly tinh nhìn chàng, cười khẽ:

– Anh bạn đẹp trai, đây không phải là chuyện của ngươi. Cứ đứng yên đấy, sau khi ta cắn nuốt xong con bé này sẽ quay sang vui vẻ với ngươi, nếu ngươi thỏa mãn được ta, có lẽ ta sẽ giữ lại làm nam hầu, cùng nhau hưởng vinh hoa phú quý.

Nghịch Nam Long lại càng giận dữ:

– Yêu nghiệt đáng chết.

Thiếu nữ kêu lên:

– Tráng sĩ, xin người hãy cứu thiếp. Thiếp là Đát Kỷ, con gái của Ký Châu hầu Tô Hộ. Cha thiếp dâng thiếp lên đức vua bệ hạ, ngày mai sẽ vào cung diện kiến. Nếu người cứu thiếp khỏi con hồ ly này, thiếp sẽ xin đức vua ban thưởng ngàn vàng.

Tô Hộ cho người hộ tống con gái vào cung, lúc mới đến kinh đô đã xin ở nhờ biệt phủ để trống của một người bạn đang làm chức thượng thư. Ông ta chỉ muốn cho con gái yêu được thoải mái, ai dè lại tạo điều kiện cho đàn hồ ly tấn công cô dễ dàng hơn.

Nghịch Nam Long không hề biết Đát Kỷ là ai, có vị trí như thế nào trong lịch sử, nhưng chàng là người lương thiện, hễ gặp chuyện bất bình lại ra tay can thiệp. Khi ấy vỗ ngực nói lớn:

– Cô gái, nàng khỏi lo.

Chàng lúc này đã học được phép thuật, nhưng trong tay chưa có vũ khí, đầu óc xoay chuyển, liền chỉ tay vào Cửu Vĩ Thiên Hồ, thi triển phép Chỉ Địa Thành Cương, ý muốn biến nó thành đá. Nhưng tốc độ thi phép của chàng chậm quá, chỉ vừa mới hóa đá được vài sợi lông thì Cửu Vĩ Thiên Hồ đã rít lên một tiếng chói tai, một trong chín cái đuôi đột nhiên dài ra, nhọn hoắt như mũi dao, hướng về phía đầu của Nghịch Nam Long đâm tới, thế như sét đánh.

Nghịch Nam Long kinh hãi, vội lùi lại đằng sau, tránh được cú đâm ấy trong tích tắc. Việc thi phép cũng vì thế mà bị ngắt quãng, trở nên vô hiệu.

Chàng bây giờ mới thực sự hiểu được lời dặn của sư phụ, rằng chàng mới chỉ học được phần lông da, đem mớ lý thuyết này ra đối đầu với cao thủ trong thiên hạ thì mười phần chết chín.

Cửu Vĩ Thiên Hồ cười hắc hắc, bàn tay vươn ra tóm ngay được đầu Đát Kỷ. Con hồ ly hóa thành một cơn gió đen đâm vào người cô, sau một tiếng kêu thất thanh, Đát Kỷ đã rùng mình, bộ dạng đổi khác. Con mắt ngây thơ, vô tư trước đây biến thành con mắt mưu mô đầy toan tính. Ngay cả ngoại hình cũng có sự biến hóa đáng kinh ngạc. Cô đột ngột cao thêm chục phân, tóc dài ra, thả xuống ngang eo, gương mặt hơi đổi, trở nên cực kỳ thanh tú, bầu ngực đang lép kẹp bỗng bung nở, lớn hơn trước ít nhất phải ba lần. Chiếc áo này vốn được may riêng cho Đát Kỷ, lúc ấy bị đội lên, khe áo mở rộng hoác, nhìn được phân nửa bầu ngực trắng như tuyết, màu sắc chẳng khác lông hồ ly. Eo thít lại, mông mở ra. Khí chất từ chỗ rụt rè trở nên cao quý, kiêu ngạo. Từ thần thái toát lên vẻ băng sương lạnh giá.

Có thể nói nếu Đát Kỷ ngày trước chỉ là một cô gái đẹp thì Đát Kỷ bị yêu nhập đã trở thành một tuyệt đại mỹ nhân cổ kim hiếm thấy. Khí chất của cô từ chỗ là tiểu thư khuê các bây giờ đã mang theo vẻ đẹp thần thánh, người phàm trần cho dù là con nhà quyền quý cũng không thể có được hay sánh bằng.

Nghịch Nam Long thấy Đát Kỷ mới quá đỗi xinh đẹp, trong phút chốc quên bẵng con yêu này vừa mới giết chết một mạng người, diệt hồn cướp xác, cứ ngây ra nhìn. Yêu Đát Kỷ nhìn chàng, cười lạnh:

– Anh bạn đẹp trai, lại đây. Ở đây có cái giường, xem chừng êm ái lắm. Nếu chàng có thể cùng ta quần thảo đến sáng thì ta tha cho khỏi chết.

Nghịch Nam Long quát:

– Nghiệt súc, lại muốn dụ dỗ ta à?

Chàng lập tức tung ra Chưởng Ác Ngũ Lôi, được Bồ Đề Tổ Sư quảng cáo là uy lực vô song, người học được chiêu này đến tận cùng có thể trong nháy mắt tung ra hằng hà sa số tia sét, mỗi tia to bằng cái cột nhà, đủ sức hủy diệt cả một quốc gia, giết cả triệu người. Thế nhưng lúc chàng vung tay chỉ tạo ra được một tia sét bé bằng ngón tay, phạm vi ảnh hưởng vừa đúng một mét, thậm chí còn chưa chạm được vạt áo của Cửu Vĩ Thiên Hồ. Cửu Vĩ Thiên Hồ cười như nắc nẻ, lắc mình một cái lấy tốc độ khủng khiếp của loài yêu hồ đã đến bên cạnh Nghịch Nam Long, cưỡng ép đặt nụ hôn lên môi chàng.

Hơi thở của Cửu Vĩ Thiên Hồ mang theo sự mê hoặc đặc trưng của giống loài, nếu không phải cao nhân không sao chống cự lại được. Nghịch Nam Long lúc ấy chỉ là một vị thần nhập môn, kiến thức không có, năng lực yếu kém, không biết phải làm thế nào để kháng lại. Vừa mới trúng hơi thở thơm như hoa lan chân tay đã mềm nhũn vô lực, đầu óc mê dại.

Chàng bây giờ không khác gì người uống phải xuân dược, cho dù có mang theo ý chí vô song cũng đành để cho nữ nhân sai khiến.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155