Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 86
Phần 86: LÀM TÌNH VỚI HƯƠNG KHIẾT TIÊN TỬ

Hương Khiết Tiên Tử sợ hãi nói:

– Vương Mẫu nương nương đã truy đuổi đến tận đây rồi, làm sao mà chàng chạy thoát được bây giờ?

Nghịch Nam Long thấy nàng một mực lo lắng cho mình chứ không nghĩ cho bản thân, hết sức cảm động, liền dịu dàng đáp:

– Vương Mẫu đã đồng ý trả tự do cho nàng.
– Chuyện đó làm sao có thể?

Nghịch Nam Long hướng lên bầu trời, hỏi:

– Vương Mẫu, ta nói thế có sai gì không?

Hương Khiết Tiên Tử thấy Nghịch Nam Long xưng hô với bà Tây Vương Mẫu cao cao tại thượng một cách tình cảm chẳng khác gì chồng đang nói chuyện với vợ thì vô cùng kinh ngạc. Nàng lại càng kinh ngạc hơn nữa khi thấy Vương Mẫu xấu hổ đáp lại:

– Chàng nói không sai điểm nào. Hương Khiết, Nghịch tráng sĩ đã yêu cầu ta trả tự do cho ngươi, từ nay ngươi không cần phải ở rịt trong cấm cung nữa.

Hương Khiết Tiên Tử lắp bắp nói:

– Tạ ơn nương nương.
– Sao lại tạ ơn ta? Người cứu ngươi là Nghịch tráng sĩ cơ mà?
– Vậy thì thần thiếp xin tạ ơn Nghịch tráng sĩ.

Nghịch Nam Long xua tay, bảo:

– Hương Khiết, nàng đừng xưng hô một cách khách sáo như vậy. Ta cảm thấy không quen. Nàng cứ gọi ta là Nghịch lang đi.
– Nghịch lang là cách gọi chồng mà sao có thể dùng với chàng được?
– Ta không xứng làm chồng nàng sao?
– Nói thế thì không phải. Chỉ là… – Hương Khiết Tiên Tử ngượng ngùng quá đỗi, không dám nói thêm gì nữa.

Nghịch Nam Long lại tò mò hỏi:

– Ta nghe nói Diêu Trì là ao tiên, có công dụng tẩy tủy, người tắm trong ao này sẽ thoát thai hoán cốt, nước của nó chẳng những uống được mà còn có thể chữa bách bệnh, cải tử hoàn sinh. Lời đồn ấy có thật không?

Hương Khiết Tiên Tử đáp:

– Lời đồn ấy không sai chút nào.

Nghịch Nam Long ngước nhìn Tây Vương Mẫu, hỏi:

– Diêu Trì tốt như vậy, em có thể cho ta xuống tắm một lát được không?

Tây Vương Mẫu đáp:

– Chàng muốn tắm bao lâu cũng được.

Nghịch Nam Long cười vui vẻ. Chàng hô biến một cái, Thiên Thần giáp tự động biến mất, để lộ cơ thể nam tiên đẹp đẽ phi phàm, con chim ba mươi phân chổng ngược lên trời như thanh bảo kiếm xuất thế. Hương Khiết Tiên Tử thấy vậy, rú lên một tiếng khiếp hãi, tiếng rú còn chưa dứt, Nghịch Nam Long đã nhảy ùm xuống hồ. Chàng vốn là rồng nên bơi dưới nước cũng chẳng khác gì đi trên cạn, động tác vô cùng linh hoạt. Chàng tóm lấy cánh tay mềm mại, thon thả của Hương Khiết Tiên Tử kéo về sát bên mình, nựng nàng đầy âu yếm:

– Hương Khiết em ơi, từ khi biết em, không giây phút nào ta không nhớ về em, trong đầu cứ lởn vởn ý nghĩ nếu được làm tình với em thì cuộc đời này mới mãn nguyện làm sao. Ta dám chắc em cũng có ý đó, chẳng qua do xấu hổ mà không dám nói ra thôi.

Hương Khiết Tiên Tử cúi đầu, sắc mặt đỏ bừng:

– Chàng lại đọc được suy nghĩ thầm kín của em như thế.

Nghịch Nam Long cả cười. Chàng ôm trọn tấm thân trinh trắng của Hương Khiết Tiên Tử, môi tìm môi, lưỡi tìm lưỡi, bầu ngực vạm vỡ, cứng chắc của chàng áp sát vào bầu ngực đầy đặn, da thịt xung quanh thì mềm mại mà đầu ti thì cương cứng của nàng. Bẹn chàng áp sát bẹn nàng, con chim dí vào trong lồn nàng.

Việc giao hợp dưới nước nghe thì thú vị chứ thực tế rất khó khăn. Ở dưới nước không có điểm tựa, dòng nước chảy cuốn trôi thân người, khó tìm được cảm giác hòa hợp. Nhưng đó là khó với người thường chứ với tiên nhân, nhất là các bậc Đại Tiên thì chẳng phải thách thức gì ghê gớm. Nghịch Nam Long hô lớn một tiếng, nửa thân dưới hóa rồng, thân dài trăm trượng, cắm sâu xuống đáy hồ, tạo thành thế đứng cực kỳ vững chắc, nửa thân trên tuy không hóa hình nhưng các cơ bên trong chuyển sang tính rồng, bắp tay, lưng và hông săn lại, khỏe gấp chục lần bình thường, ở giữa hồ gió mát mà cảm tưởng như nước đông lại không chuyển động nữa.

Chàng bế Hương Khiết Tiên Tử lên và đặt lồn nàng vào con chim của chàng. Nàng rên lên một tiếng đau đớn, máu đỏ loang theo nước hồ. Chàng có thể địt nàng theo cách khác đỡ gây đau đớn hơn, nhưng chàng muốn nàng nhớ mãi cảm xúc này nên đã cố tình nhét nguyên con chim to lớn ấy vào lồn nàng. Hương Khiết Tiên Tử gục đầu vào vai Nghịch Nam Long, mắt ngọc nhắm nghiền, vẻ mặt đỏ bừng niềm phấn khích vô tận, ở bên dưới con chim của Nghịch Nam Long vẫn thúc từng cú mạnh mẽ vào lồn nàng, mang theo nước Diêu Trì tưới tắm thành âm đạo khiến nàng sớm không còn cảm giác đau đớn, ngược lại sự hưng phấn nhục dục càng lúc càng tăng lên khiến nàng không thể làm chủ được bản thân mình nữa.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155