Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 138
Phần 138: ĐẠI HỘI ĐỒ NGHỊCH

Trong khi Nghịch Nam Long càn quét nữ nhân Tiên giới, thì mặt trận tiêu diệt chàng đang nhanh chóng được hình thành.

Nguyên Thủy Thiên Tôn phát Thánh Nhân Thiệp, mời tất cả các vị tiên đã đạt đẳng cấp Thánh Nhân đến cung Tử Hư, thuộc Thánh Cảnh, tầng trời Đại Niết Bàn dự Đại Hội Đồ Nghịch. Có đến hơn mười vạn người nhận được thư này, cho thấy số lượng tiên nhân đạt đẳng cấp Thánh Nhân đông như kiến cỏ.

Đến đúng giờ hẹn, cung Tử Hư liên tục chớp sáng, các vị Thánh Nhân hiện thân, bước vào ghế ngồi đã được chỉ định. Đại phòng cung Tử Hư rộng như một sân vận động bóng đá với những chiếc ghế bay xếp thành hàng lối, tầng lớp, lấy ba chiếc ghế ngồi của Tam Thanh làm vị trí trung tâm.

Nguyên Thủy Thiên Tôn đứng lên, hắng giọng nói:

– Hỡi chư vị Thánh Nhân.

Nói rồi, ông ta dừng lại trong phút chốc để mọi người ngừng các cuộc trò chuyện riêng lẻ và tập trung lắng nghe. Giọng nói của Nguyên Thủy Thiên Tôn không lớn mà vọng đến từng người trong đại phòng, rõ như kề tai nói chuyện vậy. Đó là nhờ phép Thần Cảm đã đạt đến cảnh giới tối cao.

Nguyên Thủy Thiên Tôn nói tiếp:

– Như các vị đã biết, ác tặc Nghịch Nam Long phạm đủ tội tày trời, còn khủng khiếp hơn cả Nghịch Thiên Đế năm xưa. Những chuyện đó quá đỗi kinh tởm, ta không muốn nhắc lại cho bẩn miệng mình mà các vị cũng đã nắm rõ cả rồi. Nếu cứ để yên cho hắn tác oai tác quái thì một ngày kia hắn sẽ quét sạch Tiên giới, bắt tất cả chúng ta làm nô lệ. Nói ra thì xấu hổ, một mình ta hoặc ba anh em ta cũng không thắng nổi hắn, muốn chiến thắng cần sự liên thủ của tất cả các vị. Năm xưa chúng ta đã dùng cách này để chiến thắng Nghịch Thiên Đế và Đệ Tam Thiên Ma. Chúng ta cần dùng đến tuyệt chiêu Thánh Nhân Hợp Nhất.

Mọi người trở nên xôn xao.

Thánh Nhân Hợp Nhất là tuyệt chiêu vô địch, tập trung sức lực của toàn bộ thế giới Thánh Nhân vào một cá nhân duy nhất. Trong trận đấu với Nghịch Thiên Đế, Tam Thanh đã huy động đến tuyệt chiêu Thánh Nhân Hợp Nhất, nhưng bởi thể trạng không đủ để tiếp nhận dòng năng lượng quá lớn nên đành phải phân tán lên ba huynh đệ đồng môn là Nguyên Thủy Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn, Thái Thượng Lão Quân, cách làm này tuy đảm bảo tính mạng cho Tam Thanh nhưng lại làm giảm hiệu quả của tuyệt chiêu. Cuối cùng, phải nhờ đến Hồng Quân Lão Tổ dùng chiêu Thánh Nhân Hợp Nhất mới đánh bại được Nghịch Thiên Đế, kết thúc trận chiến khốc liệt nhất trong lịch sử Tiên giới.

Nữ Oa đứng lên hỏi:

– Lần này Hồng Quân Lão Tổ có ra mặt không?

Nguyên Thủy Thiên Tôn đáp:

– Chúng ta đã bẩm báo sư phụ, sư phụ dạy rằng Nghịch Nam Long còn xa lắc mới đạt được trình độ của Nghịch Thiên Đế năm xưa, không cần người đích thân ra tay, nếu sư phụ đã nói vậy thì tất việc nó là như vậy.
– Nguyên Thủy Thiên Tôn, không phải ta có ý gì, nhưng Thánh Nhân Hợp Nhất đòi hỏi người tiếp nhận cũng phải đạt đến đẳng cấp rất cao mới được, năm xưa ba người các vị tiếp nhận năng lượng của toàn bộ thế giới Thánh Nhân, làm rơi rớt tới một phần ba, lãng phí vô cùng. Hay lần này để vợ chồng ta thay mặt Tam Thanh thi triển Thánh Nhân Hợp Nhất đi nhé.

Linh Bảo Thiên Tôn là người đứng thứ hai trong Tam Thanh cười nhạt:

– Xin thứ lỗi cho ta nhiều chuyện, nhưng ai cũng biết Nữ Oa Nương Nương và Phục Hy Đại Nhân ngấp nghé ngưỡng cửa Á Đại Thánh đã nhiều năm, luôn có ý mượn lực của Thánh Nhân Hợp Nhất để đột phá cảnh giới. Các vị mượn chuyện công để làm việc tư, như thế không phải là điều người chính trực nên làm.

Phục Hy nghe vậy chỉ cười nhạt, trong khi Nữ Oa trừng mắt nhìn Linh Bảo Thiên Tôn với vẻ tức giận:

– Lão già thối tha này, muốn ám chỉ chúng ta là lũ tiểu nhân đê tiện hay sao?

Nói rồi chỉ ngón tay, bắn ra một đạo hồng quang, Linh Bảo Thiên Tôn cũng bắn ngược trở lại, hai đạo hồng quang chạm nhau, cả hai người cùng lắc lư, xem ra không ai chiếm được ưu thế.

Thái Thượng Lão Quân xua tay:

– Quý vị bớt nóng, chúng ta chưa đánh nhau với kẻ thù mà nội bộ đã phân liệt thì còn ra thể thống gì? Hay là vậy đi, ba người chúng ta vẫn tiếp nhận Thánh Nhân Hợp Nhất, nhưng vợ chồng Phục Hy Đại Nhân, Nữ Oa Nương Nương đứng bên cạnh quan chiến, nếu chúng ta cảm thấy quá sức hoặc không làm được việc lớn thì sẽ nhường lại dòng năng lượng ấy cho hai vị. Các vị thấy thế nào?

Phục Hy cười nhẹ:

– Cách thức đó thật hợp tình hợp lý.

Nữ Oa nghe chồng nói vậy, cũng chấp nhận theo.

Một người cao lớn đứng lên, miệng e hèm tỏ ý muốn phát biểu ý kiến, chính là Võ Thần Thánh, một trong các Tiên Nhân mạnh nhất Tiên giới. Ngồi cùng với ông ta là phu nhân Tiên Nữ Hoàng Hà, người bảo trợ cho sông Hoàng Hà dưới Nhân giới, cùng với con gái ruột của Võ Thần Thánh, mẹ của Võ Thánh là Tiên Nữ Dương Tử, người bảo trợ cho sông Dương Tử. Hai người phụ nữ này nhân phẩm đoan chính, xinh đẹp tuyệt trần, đã sống mấy triệu năm mà nhan sắc chẳng khác gì thiếu nữ mười bảy, mười tám, đừng nói gì vẻ ngoài diễm lệ mà ngay cả hơi thở cũng nồng nàn hương thơm khiến mọi người xung quanh đều ngây ngất.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155