Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 122
Phần 122: THIÊN MA TỬ DƯƠNG TIỄN

Nghịch Nam Long mở cổng Tiên Thiên Hợp Nhất và Dược Tinh Cầu để tiếp nhận dược lực và tiên địa linh khí, nhờ thế mà các vết thương trên người nhanh chóng liền lại. Chàng vừa mới thả lỏng, đã thấy bầu trời tối sầm, một gã nam tử cực kỳ xấu xí từ phía xa bay đến, tay phải cầm cái đầu của Kim Đồng sứ giả còn đang nhỏ máu ròng ròng, tay trái cầm ba cái hộp chứa đựng hồn kiếm Tru Tiên, Hãm Tiên và Tuyệt Tiên, bộ dạng phởn phơ tự đắc.

Chàng trầm giọng quát hỏi:

– Ngươi là ai mà dám giết chết sứ giả Thiên Đình, cướp Tru Tiên Tam Kiếm?

Gã nam tử nói lớn:

– Ta là Ma Long, do Tây Xích Long đại nhân phái đến để giết ngươi, nhân tiện lấy tam kiếm về dâng cho chủ nhân.

Nghịch Nam Long nghe xong toát mồ hôi.

Hóa ra thằng cha xấu như quỷ này là người của cụ cố bé. Thật đúng là oan gia ngõ hẹp.

Ma Long mở ba cái hộp, từ trong hộp lần lượt bay ra ba hồn kiếm màu đỏ, màu tím và màu cam. Gã cười ré lên phấn khích.

– Hồn kiếm nhận chủ.

Ba hồn kiếm hướng về phía gã, ánh sáng bỗng nhiên trở nên chói mắt. Nghịch Nam Long cảm nhận được sát khí tỏa ra từ các hồn kiếm, vội quát bảo:

– Ma Long, chạy đi, chúng muốn giết ngươi đấy.
– Ngươi định đuổi ta đi để cướp hồn kiếm chứ gì? Ngươi nghĩ ta là người ngu hay sao?
– Ta không có ý cướp kiếm. Những thanh kiếm này sát khí rất nặng, càng nhiều hồn kiếm tụ lại khao khát giết chóc càng mạnh, cần phải có bản lĩnh siêu việt mới khống chế được. Ngươi có thể lấy một hồn kiếm rồi bỏ đi. Ba kiếm hãy còn quá sức với ngươi, chắc chắn sẽ rước họa vào thân.
– Láo lếu. Ta thấy chúng đang vui mừng vì được nhận ta làm chủ thì đúng hơn.

Còn đang tranh cãi, tam kiếm đã thành hình, ba mũi kiếm cùng chĩa vào người Ma Long, bắn ra ba đạo hào quang làm gã tan xác, chết tại chỗ.

Hóa ra Tru Tiên Kiếm hiếu sát, tuy không có linh tính nhưng rất khó điều khiển, chẳng khác gì con ngựa bất kham, chỉ cần buông lỏng dây cương là có thể lồng lên bất kỳ lúc nào. Ma Long quá kiêu ngạo, lại còn ngu ngốc, đem ba hồn kiếm tụ vào một chỗ trong khi đạo hạnh chỉ là cấp Đại Tiên. Hồn kiếm cảm ứng được tên này không đủ năng lực khống chế, liền hợp lực diệt sát.

Ở phía cực Tây xa xôi, Tây Xích Long cảm ứng được cái chết của đứa con hoang, gầm lên tức giận:

– Nghịch Nam Long, lại là mày. Mày giết hậu duệ của tao nhiều vậy chưa đủ sao?

Oan ức thay cho Nghịch Nam Long. Đúng là chàng đã giết hai người con và một người cháu của Tây Xích Long nhưng không lần nào là theo chủ ý mà hoàn toàn vô tình, cả ba lần đều vướng vào hoàn cảnh bất khả kháng. Chàng thấy Ma Long tan xác mà chết, biết rằng cụ cố sẽ hận mình thêm một tầng nữa, chỉ biết khóc dở mếu dở, đoạn hướng ánh mắt vào ba hồn kiếm đang phát sáng trên đầu. Chúng thoát khỏi vòng giam cầm, xem chừng đang sắp bước vào vòng xoáy giết chóc, nếu không nhanh chóng cướp lấy, buộc chúng nhận chủ thì hậu quả sẽ vô cùng tai hại.

Tâm vừa động, còn chưa kịp làm gì, đã thấy một thân thể cao lớn từ trên trời hạ xuống. Gương mặt người này vô cùng quen thuộc, nhìn kỹ mới nhận ra đó chính là Dương Tiễn. Nhưng sắc mặt gã tối sầm, ánh mắt ngoài vẻ ngang tàng cố hữu còn có cả màu đỏ của máu. Tròng mắt người bình thường có một vòng tròn, tròng mắt của Dương Tiễn có tới hai mươi vòng tròn màu đỏ nằm sát nhau tạo thành hình một vòng tròn lớn hơn trông cực kỳ quái dị.

Quán Đào công chúa hiểu nhiều biết rộng, vừa nhìn thấy tròng mắt kỳ lạ của Dương Tiễn lập tức thốt lên kinh hãi:

– Nhị Thập Tinh Cầu. Đây là biểu hiện sức mạnh của Thiên Ma. Nhưng tròng mắt của các Thiên Ma đều có màu vàng, gọi là Thiên Ma Hoàng Nhãn, biểu tượng của quyền lực đế vương. Tên này chưa trở thành Thiên Ma chân chính mà chỉ là Thái tử Thiên Ma, còn phải trải qua thử thách, lập được chiến công mới được quyền sở hữu ma lực thực sự.

Dương Tiễn cười nhạt. Gã cất giọng lạ lùng, nghe như hồn ma đến từ âm ti cửu tuyền:

– Đúng vậy, ta chưa trở thành Thiên Ma. Nhưng ta đã đạt đến cảnh giới Á Thánh, chỉ cần sở hữu Tru Tiên Tứ Kiếm sẽ đột phá được bức màn ngăn cuối cùng để trở thành Thiên Ma chân chính. Đây chính là lý do ta đồng ý giao nộp hồn Tuyệt Tiên Kiếm để thu thập ba hồn kiếm còn lại cùng một chỗ, đỡ phải mất công đi tìm.

Nguyên lai Dương Tiễn được Ngọc Hoàng Thượng Đế mở cổng cho tiến vào Ma giới, trải qua vô số cuộc giết chóc đã tìm được đến Ma lực, bị nó dễ dàng đánh bại, liền quỳ gối nhận Ma lực làm chủ. Ma lực ban cho Dương Tiễn một phần sức mạnh, đưa cảnh giới của gã đột phá ngưỡng Á Thánh, nhưng không chịu giúp đỡ thêm mà đặt điều kiện rằng gã phải lập được chiến công bằng cách đem Tru Tiên Tứ Kiếm về giao nộp mới ban cho cảnh giới Thánh Nhân.

Dương Tiễn vốn là cháu Ngọc Hoàng, vì thù hận quá lớn mà đổi phe, trở thành Thái tử Thiên Ma, hay còn gọi là Thiên Ma Tử, chuyện này nếu lan ra, chắc chắn sẽ làm chấn động cả Tiên giới.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155