Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 90
Phần 90: SỨC MẠNH THIÊN MA

Dương Tiễn vẫn đáp lại bằng giọng u tối:

– Người sở hữu ma lực không nhất định sẽ trở thành Thiên Ma, mà phải có mong muốn như vậy mới được. Ta chỉ cầu ma lực, không cầu Thiên Ma.

Kim Đồng sứ giả nói:

– Nhưng nếu chỉ sở hữu ma lực mà không cầu Thiên Ma thì sẽ không phát huy được tối đa sức mạnh của ma lực.
– Ta không cần sức mạnh ma lực tối đa, chỉ cần có được nó là đủ để giết Nghịch Nam Long rồi. Ngươi mau đi đi, về nói với bác ta rằng ta muốn được ngài mở cửa Ma giới cho ta vào lấy ma lực. Bác ta hiểu ta rõ nhất, tất không việc gì nghi ngại. Có ma lực rồi, ta có thể giúp bác ta giữ ngai Ngọc Hoàng tỷ tỷ năm vững bền.

Kim Đồng sứ giả thấy Dương Tiễn cứng rắn như vậy, chỉ còn biết đạp mây về trời báo cáo Ngọc Hoàng. Ngọc Hoàng nghe xong, trầm ngâm mất nửa ngày không dám quyết.

Ông ta đúng là có quyền mở cửa Ma giới thật nhưng việc này hệ lụy quá lớn, nếu chẳng may có sự cố gì thì biết ăn nói làm sao với các vị Thánh Nhân chưởng quản Tam giới?

Nhớ năm xưa Thiên Ma hùng mạnh ra sao, các Thánh Nhân không phải đối thủ, cuối cùng phải vận dụng Thánh Nhân Hợp Nhất mới tiêu diệt được hắn. Các Thiên Ma không có xã hội, không có văn hóa, không có đạo đức mà là một bầy thú dữ tôn thờ sức mạnh. Chúng truy cầu một thứ gọi là ma lực. Ma lực là một dạng năng lượng màu đen cực kỳ bí hiểm, vô cùng vô tận, không ai sở hữu trọn vẹn được mà chỉ có thể sở hữu một phần rất nhỏ và sau khi Thiên Ma chết đi thì ma lực ấy sẽ trở về với Gốc Ma lực như lá rụng về cội.

Theo quy ước của Ma giới, mỗi đời chỉ được có một Thiên Ma duy nhất, kẻ nào muốn được công nhận là Thiên Ma phải giết chết Thiên Ma cũ để đoạt ngôi, chẳng khác gì lối sinh hoạt dã man của bầy sư tử. Trận đấu giữa các Thiên Ma thường kinh thiên động địa, cách xa hàng triệu dặm cũng có thể dính đòn oan mà chết, ngay cả Đại Tiên trước sức mạnh của Thiên Ma cũng nhỏ nhoi chẳng khác gì con kiến.

Nay Dương Tiễn đòi mở cửa Ma giới mới chịu giao nộp Tuyệt Tiên kiếm, việc này khác gì dùng dao mổ trâu đi giết gà, đập hết cả nhà chỉ để giết con chuột. Thật là vạn lần không nên. Còn đang cân nhắc sai người đi thuyết phục Dương Tiễn lần nữa thì lại nghe thấy tiếng sấm nổ bên cung Vị Ương. Ông mở mắt thần ra xem, quả nhiên thấy Nghịch Nam Long đang hóa rồng, bám quanh người con rồng khổng lồ là hơn chục người phụ nữ, trong đó vợ của ông chiếm giữ vị trí đẹp nhất, ngay trên bụng rồng chỗ con chim đang mọc dài ra. Con chim ấy chọc thẳng vào lồn vợ ông không hề gượng nhẹ chút nào. Cứ nhìn gương mặt như hóa điên của bà thì ông cũng đoán được rằng lúc vào trong bụng nhất định con chim ấy đã hóa lớn đến mức thành âm đạo của bà bị kích ứng cùng cực như muốn vỡ nát. Không chỉ vợ ông mà những đứa con gái của ông cũng đang uốn éo trên thân rồng tựa như một bầy dâm nữ. Con rồng này mọc ra một lúc mấy chục cái chim thỏa mãn cho cả lũ cùng nhau sướng khoái. Ông nhìn cảnh tượng ấy mà nát ruột nát gan. Ông nghiến răng, nói với Kim Đồng sứ giả:

– Ta đồng ý mở cửa Ma giới cho Dương Tiễn.

Kim Đồng sứ giả sợ hãi nói:

– Xin bệ hạ minh xét.
– Ý ta đã quyết, ngươi chớ nhiều lời.

Lại nói Hàn Lập sau khi tiễn Vương Lâm đi, liền lắc người một cái, vượt qua quãng đường hàng trăm nghìn dặm, tới một vùng núi non xanh biếc. Dưới chân núi có một cái hồ nhỏ, nước xanh như ngọc. Bên hồ có người thanh niên đang câu cá.

Hàn Lập lại gần người thanh niên, cười bảo:

– Dưới hồ không có cá, Tô huynh đang câu gì vậy?

Người thanh niên nhẹ giọng đáp:

– Ta câu thời gian.
– Huynh câu được bao nhiêu thời gian rồi?
– Mười nghìn năm.
– Mười nghìn năm chỉ ngồi một chỗ câu thời gian, ý chí ấy thật hiếm có.
– Nào phải ý chí, chẳng qua buồn chán không có việc gì làm đó thôi.
– Tô huynh là cao thủ vô địch, thảo nào phát sinh buồn chán.
– Ta so với Hàn huynh cũng chỉ một chín một mười, chưa biết ai chín, ai mười. Hàn huynh không giảng đạo trên Dạ Lang sơn lại đến nơi hẻo lánh tìm ta, không hiểu định giết kẻ nguy hiểm nào?

Hàn Lập tủm tỉm cười:

– Ta với người này không thù không oán, nhưng vận khí buộc chúng ta phải loại trừ lẫn nhau mới có thể tồn tại được. Nghịch Thiên Kiếp sắp phủ xuống Tam giới, ai ai cũng phải tìm cách vùng vẫy để tránh họa sát thân. Ta không muốn cả đời dừng chân ở cấp Đại Tiên, nhưng muốn tiến lên Thánh Nhân phải phá được cái vòng kim cô đang đặt trên đầu. Nay Thiên Đình treo thưởng Tru Tiên Tứ Kiếm cho người nào giết được Nghịch Nam Long, ta muốn lấy thanh kiếm ấy nhưng trong bụng có chút nghi ngại nên đến tìm Tô huynh để cầu mong chút ân tình.

Người thanh niên ấy tên là Tô Minh, gương mặt còn trẻ nhưng thực sự đã sống mười triệu năm, là một trong những lão quái vật của Tam giới.

Các tán tu như hai người này không lấy tuổi tác mà lấy đẳng cấp để phân biệt trên dưới, nên tuy Tô Minh hơn tuổi Hàn Lập rất nhiều mà hai người vẫn xưng hô như bạn hữu ngang hàng.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155