Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 94
Phần 94: NHẤT NGA CHÀO ĐÓN NGHỊCH NAM LONG

Một tuần sau, Nghịch Nam Long ăn vận đẹp đẽ, theo chân Trư Bát Giới đến cung Quảng Hàn dự yến tiệc vạn năm mới có một lần.

Dọc đường, thấy chư tiên tấp nập đi cùng hướng, sắc mặt ai nấy cũng đều tỏ ra vô cùng rạng rỡ, tâm trạng rõ là cực kỳ phấn khích.

Cung Quảng Hàn không nguy nga tráng lệ và rộng lớn như Thiên Đình, nhưng cực kỳ diễm lệ, tông màu chính là tím nhạt, hoàn toàn không thấy ở bất kỳ nơi nào khác, khắp nơi đều tỏa ra ánh sáng tím dịu mắt chẳng khác gì ánh trăng.

Nghịch Nam Long tiến vào địa phận cung Quảng Hàn, bất giác cảm thấy tâm hồn thư thái, thanh thản quá đỗi.

Chàng nghe thấy những khúc nhạc thánh thót văng vẳng bên tai, kèm theo lời ca đẹp đẽ phi thường, nghe một lần đã thích, nghe nhiều lần không chán, càng nghe càng chìm đắm trong lời ca tiếng hát, bồng lai tiên cảnh cũng chỉ đến thế mà thôi.

Trư Bát Giới cũng tỏ ra thổn thức:

– Tiếng hát của Thái Âm Tinh Quân đấy. Bà ta là người có giọng hát hay nhất Tam giới, bao nam tiên vì tiếng ca này mà điên đảo tâm thần, ngay cả Thiên Ma năm xưa cũng không phải là ngoại lệ.

Nghịch Nam Long sửng sốt hỏi:

– Có chuyện ấy ư?
– Chẳng những một đời, mà ba đời Thiên Ma đều mê Thái Âm Tinh Quân như điếu đổ, Ma giới liên tục gây chiến cũng vì Thiên Ma muốn cưỡng đoạt Thái Âm Tinh Quân, đem bà về làm vợ. Dường như giọng hát của Thái Âm Tinh Quân có khả năng kích động ma lực, tạo nên sức dụ hoặc cực lớn với Thiên Ma. Cuối cùng Tiên giới, Phật giới không nhẫn nhịn được nữa mới liên thủ tiêu diệt Ma giới, biến vũ trụ từ Tứ giới trở thành Tam giới.
– Thật không ngờ vì một người đàn bà mà cả một giới bị diệt, đúng là phụ nữ càng đẹp càng mang lại tai họa mà.

Theo lời Trư Bát Giới, tất cả các khách mời tham dự Vạn Niên Nhất Nguyệt Yến đều thấp nhất từ cấp Đại Tiên trở lên. Các bậc Thánh Nhân được mời vào tiệc riêng, gọi là tiệc chính hay đại yến, các bậc Đại Tiên được mời vào một bữa tiệc khác nhỏ hơn, gọi là tiệc phụ hay tiểu yến. Thái Âm Tinh Quân chỉ tham gia tiệc chính, không tham gia tiệc phụ. Người tiếp đón các bậc Đại Tiên là các cung nữ của bà, gọi là Hằng Nga.

Lúc vào đến chính cung, thấy các Hằng Nga dàn đầy ở cửa để chào đón. Quả nhiên danh bất hư truyền, ai ai cũng cực kỳ xinh đẹp, hơn nữa thần thái của họ cũng rất đặc biệt, do được tập luyện từ nhỏ mà có vẻ khả ái và duyên dáng không ai sánh bằng, vừa nhìn thấy các Hằng Nga yểu điệu thướt tha, dáng như liễu rủ, cơ thể của Nghịch Nam Long đã rạo rực lên, không sao chịu được.

Cô gái đứng hàng đầu nhìn thấy Nghịch Nam Long, ánh mắt hơi sáng lên:

– Nghịch tráng sĩ, Thiên Bồng Nguyên soái, hai vị đã đến. Chúng thần thiếp đã đợi hai vị từ lâu.

Trư Bát Giới thấy Hằng Nga, nước miếng tự dưng chảy ra, trông thật dâm đãng và thảm hại.

– Nàng là Nhất Nga phải không?

Hằng Nga hơi cúi người, duyên dáng đáp:

– Chính là thần thiếp. Thiên Bồng Nguyên soái lần đầu đến cung mà đã hiểu biết như vậy, thật là đáng quý.

Trư Bát Giới nói với Nghịch Nam Long:

– Ta trình độ kém cỏi, còn chưa tới cấp Đại Tiên nên chưa từng được mời tham dự Nguyệt Yến. May lần này đi cùng Nghịch tráng sĩ mới được hưởng ké. Quảng Hàn có tới ba trăm cung nhân, tất cả đều gọi là Hằng Nga, bởi vậy nên phải xếp theo thứ tự thì mới phân biệt được người này người kia. Những người hát hay nhất, múa giỏi nhất, thông minh khéo léo nhất được xếp ở vị trí trên cùng. Nhất Nga chắc chắn là nữ tiên ưu tú nhất trong cung Quảng Hàn, chúng ta thật có diễm phúc được nàng tiếp chuyện thế này.

Nhất Nga che miệng cười, bộ dạng phong tình vạn chủng:

– Thiên Bồng Nguyên soái quá khen. Em chỉ là một cô cung nữ như bao người khác, nhờ được Thái Âm Tinh Quân yêu quý mà cất nhắc lên cao, cảm thấy có chút xấu hổ. Nghịch tráng sĩ là bậc anh hùng, các cung nhân chúng em đều rất mong mỏi được gặp, mời hai vị vào bàn tiệc để chúng em được làm tròn vị trí chủ nhân tiếp đón.

Nghịch Nam Long nói đôi lời khách sáo, rồi cũng theo Trư Bát Giới vào ghế ngồi đã được xếp sẵn, đặt ở các vị trí xa xôi, cách xa khu vực trung tâm.

Lúc này quan khách đã đến đông đủ, ngoài hai người bọn họ còn đến hơn một trăm vị Đại Tiên lừng lẫy tên tuổi khác, trong đó phần lớn là thiên tướng Thiên Đình. Cứ nhìn vẻ căng thẳng và kích động của họ thì có thể thấy hầu như tất cả đều mới tham gia lần đầu. Điều này cũng thật dễ hiểu bởi Nguyệt Yến chỉ diễn ra mười nghìn năm một lần, mười nghìn năm trước những người này chỉ là thần tiên cấp thấp chứ chưa phải là Đại Tiên, chưa có tư cách tham dự.

Người nổi bật nhất trong số một trăm vị Đại Tiên này là Thánh Thủy Võ Nguyên soái, chỉ huy cánh quân phía Đông của Thiên Đình. Thánh Thủy Võ Nguyên soái là phò mã gia của Ngọc Hoàng, cưới Quán Đào công chúa là con gái đầu lòng của Ngọc Hoàng và Tây Vương Mẫu. Tiệc này Quán Đào công chúa không được mời tham dự vì không phải là Đại Tiên, Thánh Thủy Võ Nguyên soái đến một mình.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155