Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 142
Phần 142: THÀNH NHÂN HỢP NHẤT

Tưởng chừng đã tuyệt vọng, ai ngờ lúc ấy Phục Hy mọc ra đôi cánh, trong nháy mắt đã xuất hiện bên Võ Thần Thánh, mạnh mẽ kéo lão ra khỏi vùng ảnh hưởng của Ma lực pháp tắc, tránh thoát cú đòn Tam Sát Tiên sấm sét trong gang tấc.

Nữ Oa xuất hiện cạnh chồng. Tam Thanh cũng đồng loạt hiện thân, hình thành thế sáu đánh một.

Nghịch Nam Long cưỡi tiên mã đứng giữa bầu trời, ngửa đầu cười lớn:

– Chỉ có sáu người các ngươi sao? Đám kia kém quá không dám xua lên à?

Phục Hy lạnh lùng đáp:

– Yêu nghiệt đừng có lớn lối, chỉ cần chúng ta là đủ tiêu diệt được ngươi rồi.

Nói đoạn trừng mắt, bắn ra một đạo hào quang. Phục Hy đã ở sát ngưỡng Á Đại Thánh, chỉ còn cách điểm đột phá một bước rất nhỏ, có thể xem là cao thủ số một trong đại quân tiễu trừ Nghịch Nam Long lần này. Lúc nãy lão mọc ra đôi cánh, tốc độ nhanh không thể tả, lại phá được Ma lực pháp tắc, bản lĩnh thật không tầm thường chút nào.

Nghịch Nam Long đang định chặn đánh đạo hào quang ấy, thì đột nhiên nó biến mất rồi từ bên hông đâm thẳng vào má phải làm chàng trúng đòn, toàn bộ phần đầu rúng động, cảm giác đau đớn cùng cực. Chàng vô cùng ngạc nhiên. Rõ ràng thấy nó bay thẳng từ phía trước đến, không hiểu sao lúc sắp đâm vào người lại biến mất rồi xuất hiện từ phía bên phải. Chàng mở Thập Vĩ Hồ Thiên Nhãn, ánh mắt chuyển sang sắc vàng, lúc chớp mắt chiếu ra muôn vạn ánh hào quang, cẩn thận theo dõi lần nữa. Lần này chàng thấy Phục Hy chiếu ra đạo hào quang, đạo hào quang ấy bay đến gần chàng thì ánh mắt của Nữ Oa chớp động, đạo hào quang biến mất rồi bất thần xuất hiện từ bên trái nhằm thẳng vào hộp sọ. Hóa ra hai người này có tuyệt chiêu lợi hại như vậy, lúc liên thủ có thể thay đổi quỹ đạo của ánh sáng.

Nghịch Nam Long phát hiện ra bí mật này rồi, trong lòng tức giận, đang muốn phản công thì Tam Thanh đã đồng loạt bắt thủ ấn, thực hiện một loạt động tác biến hóa phức tạp, cuối cùng tạo nên một ngục tù bằng ánh sáng. Đây chính là Cửu Thiên Diêm La, nhưng không phải do một Thánh Nhân đơn lẻ tạo nên mà do ba trong số các Thánh Nhân mạnh nhất Tiên giới cùng phối hợp thực hiện, do tâm ý tương thông mà càng trở nên lợi hại. Cửu Thiên Diêm La này vô cùng đặc biệt, vừa mở vừa đóng. Một mặt nó đóng để ngăn không cho kẻ bị nhốt thoát ra, mặt khác lại mở cho người ngoài tấn công vào, thật là một siêu ngục tù vô cùng tàn ác. Nghịch Nam Long bị nhốt trong Cửu Thiên Diêm La, hơi thở bị đè nén, cảm giác tức ngực khó chịu, khí huyết chậm lưu thông, dòng chảy tiên lực dần dần bị ngừng trệ. Nhiều phép thuật không sao thi triển được. Còn đang kinh hãi, bỗng thấy Võ Thần Thánh giơ hai tay ra trước mặt, bàn tay của lão phát ra ánh sáng đỏ rực. Bàn tay còn cách chàng mấy chục mét mà tựa như đặt ngay lên người. Xích Quỷ trong người chàng kêu lên lo lắng:

– Đây là tuyệt chiêu Cách Không Xé Xác của Võ Thần Thánh, chỉ có thể thực hiện được nếu có linh hồn của bố mẹ thần thiếp. Chủ nhân cẩn thận.

Nghịch Nam Long toát mồ hôi, muốn vùng vẫy tránh né, nhưng Cửu Thiên Diêm La dần siết lại, muốn cựa quậy cũng khó. Sáu vị Thánh Nhân mạnh nhất Tiên giới đồng lòng phối hợp, hiệu quả to lớn, ngay cả Nghịch Nam Long cũng cảm thấy khó mà chống cự được.

Trong lúc tuyệt vọng, chợt nhớ ra Tru Tiên Tứ Kiếm vẫn còn đang ẩn nấp trong người, lập tức gọi chúng ra. Bốn hồn kiếm vừa xuất hiện, Cửu Thiên Diêm La đã run rẩy co quắp tựa như sợ hãi. Nghịch Nam Long tận dụng thời cơ, hóa thân thành rồng đỏ ba đầu cao năm nghìn trượng, dài hai mươi nghìn trượng, phá ngục bay lên trời. Bốn thanh kiếm chúc đầu tạo thành hình vuông, phần không gian bên trong hình vuông này có màu đen kịt như than, chính giữa có một hình tròn màu trắng dã, phần không gian bên ngoài nổi những đường vân màu đỏ tựa như mao mạch, nhìn từ xa chẳng khác gì con mắt khổng lồ.

Con mắt do Tru Tiên Tứ Kiếm tạo thành ra sức hút thiên địa linh khí. Trong thoáng chốc, khoảng đen đã lan ra hàng vạn dặm, choán hết cả đất trời, ở giữa khoảng đen mênh mông ấy có một chấm trắng bé bằng đầu đũa, tập trung toàn bộ năng lượng của trời đất.

Nguyên Thủy Thiên Tôn thấy cảnh tượng quá kinh khủng, sợ quá hét lên:

– Mau, mau thực hiện chiêu Thánh Nhân Hợp Nhất, không thì tất cả chúng ta chết sạch bây giờ.

Các vị Thánh Nhân thấy oai lực của Tru Tiên Tứ Kiếm dưới bàn tay thi triển của Nghịch Nam Long quá kinh khủng, lúc ấy vứt hết thể diện, lòng tự trọng, ý muốn làm chủ, đồng lòng thi pháp, thông qua cổng Tiên Thiên Hợp Nhất dồn năng lượng cho Tam Thanh. Cơ thể của Tam Thanh trong chớp mắt đã phồng lên thành người khổng lồ cao vạn trượng, toàn thân phát ra ánh sáng rực rỡ như Mặt Trời, đặc biệt đôi mắt lại càng chói chang. Nghịch Nam Long trong cơ thể rồng thần chứng kiến Tam Thanh hóa hình ghê gớm đến thế, trong lòng hoảng sợ, biết rằng ba người khổng lồ này mang theo sức mạnh của toàn bộ thế giới Thánh Nhân, đã từng đánh ngang tay với Nghịch Thiên Đế năm xưa, cho dù mình có Tru Tiên Tứ Kiếm cũng không thể mất cảnh giác, vội vã thúc giục tiên kiếm tấn công trước để lấy lợi thế.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155