Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 9
Phần 9: NÚI BẠCH HỔ LĨNH, CHUYỆN BẠCH CỐT TINH

Nghịch Nam Long vội hỏi:

– Em nói vậy nghĩa là thế nào?

Nguyệt Hồ đáp:

– Em đã nghĩ về thuyết luân hồi nhiều lần và thấy rằng không phải không có cách, chỉ là cách này quá phức tạp.
– Hãy nói ta nghe thử.
– Chàng biết chuyện của Na Tra không?
– Ta chưa từng nghe nói.
– Chuyện này Nữ Oa nương nương kể lại nên chúng em mới biết. Nguyên lai Na Tra vốn là pháp bảo Linh Châu của Thái Ất Chân Nhân, được Nguyên Thủy Thiên Tôn cho xuống trần gian, đầu thai vào bụng Ân Thị là vợ của Lý Tịnh nhằm phục vụ cho đại chiến Xiển giáo – Triệt giáo. Dĩ nhiên lúc sinh ra Na Tra không nhớ gì về kiếp trước cả. Na Tra vừa sinh Thái Ất Chân Nhân đã bay đến thu làm đệ tử, tặng pháp bảo và dạy phép cho. Nhưng thằng bé này rất ngỗ nghịch, giết người như ngóe. Lý Tịnh ghét lắm. Sau này nó làm loạn, phải tự vẫn để tạ tội. Lóc thịt trả lại cho mẹ, lóc xương trả lại cho cha, hồn phách bay về chỗ của Thái Ất Chân Nhân cầu cứu. Ông Thái Ất bèn bày cho Na Tra báo mộng cho Ân Thị lập miếu thờ để giữ cho hồn không bị tan biến. Sau đó Thái Ất Chân Nhân lại dùng hoa sen hóa thành thân thể mới cho Na Tra. Nhờ vậy mà tái sinh, trải qua đủ một kiếp luân hồi vẫn giữ được trí nhớ tiền kiếp. Cũng vì vậy mà thằng bé này càng lúc càng mạnh, Nghịch Thiên Kính phán rằng tương lai sẽ chủ công của phe Xiển giáo đánh cho Triệt giáo tơi bời hoa lá.

Câu chuyện về Na Tra khiến Nghịch Nam Long bồi hồi:

– Nếu ta cũng có miếu thờ để lưu giữ hồn phách, và nếu cũng có một Đại Tiên hết lòng che chở như Thái Ất với Na Tra thì chẳng phải ta có thể luân hồi vô hạn lần hay sao?
– Về lý thuyết thì như vậy. Nhưng Đại Tiên trên trời đâu có nhiều, mà người ta cũng chỉ giúp mình được một, hai lần là cùng, hơi đâu giúp mãi được? Chàng nên từ bỏ ý định ấy đi, tập trung vào luyện phép cho tốt. Chàng là thần nhân, được cha Rồng mẹ Tiên sinh ra từ một quả trứng cứng rắn khác thường, trải qua ngàn năm hấp thụ linh khí trời đất, tuổi thọ chắc chắn sẽ sánh cùng tuế nguyệt, cứ cần mẫn chăm chỉ tập luyện ắt có ngày đại công cáo thành, việc gì phải vội vàng?

Lời khuyên can của Nguyệt Hồ thật hợp tình hợp lý, nhưng Nghịch Nam Long canh cánh lời nói của sư phụ ngày trước, lại nhớ đến lời cảnh báo của ông nội là Kinh Dương Vương, biết rằng thế gian sắp đại loạn, nếu mình không nhanh chóng nâng cao thực lực e rằng không qua khỏi tai kiếp. Hơn nữa thù nhà vẫn còn đó, nếu chàng cứ tập luyện làng nhàng thế này, cả triệu năm nữa cũng không cứu được ông nội ra khỏi Cửu Thiên Diêm La.

Ý chàng đã quyết, liền bảo:

– Ta sẽ đi du lịch thế gian một chuyến đặng tìm cơ hội phát triển bản thân. Các nàng ở đây bảo trọng, một ngày nào đó nhất định ta sẽ trở lại.

Ngày hôm sau, Nghịch Nam Long vào yết kiến Trụ Vương, xin trả lại chức vụ để lo liệu việc riêng. Trụ Vương biết Nghịch Nam Long là thần tướng có thể địch cả vạn người, trong quân không ai sánh bằng, tiếc nuối mãi không thôi. Liền bảo:

– Ngươi cứ đi, khi nào xong việc lại về đây với ta. Ta sẽ phong ngươi làm Trung Nguyên Đại tướng, thống lĩnh toàn quân, thay ta mở mang bờ cõi.

Nghịch Nam Long cúi đầu nói:

– Bệ hạ cứ yên tâm, thần đi một thời gian sẽ về. Thiên hạ sắp đại loạn, xin bệ hạ bảo trọng.

Chàng cưỡi tuấn mã, ngay buổi trưa hôm ấy lập tức khởi hành.

Cứ thế ngày đi đêm nghỉ, hễ nghe phong phanh nơi nào có yêu ma quỷ quái tàn hại dân chúng là lập tức tìm đến, nhưng đi nhiều thất vọng lắm. Tất cả những lời đồn ấy hóa ra đều không có thật, phần lớn là mê muội mà đồn nhảm, nếu không thì cũng là những kẻ giả thần giả quỷ kiếm lời.

Thời gian trôi đi, Nghịch Nam Long xuôi về phía Tây Nam, đến một vùng núi non hiểm trở, hỏi dân địa phương mới hay đây là Bạch Hổ Lĩnh. Nơi này nghe nói rừng thiêng nước độc, những người từng mạo hiểm đi sâu vào trong rừng đều chưa từng có ai sống sót trở về.

Xung quanh Bạch Hổ Lĩnh có ba thôn làng đều trông cậy vào việc trồng lúa lấy gạo, lên rừng kiếm củi. Nhưng từ thời tổ tiên đã dặn rằng chớ có dại mà bước qua vạt rừng cách làng một cây số vì hễ vào là chết. Nghe nói trong đó có một con yêu quái tên là Bạch Cốt Tinh phép thuật cao cường, chuyên ăn thịt người, dân cư cả vùng nghe đến tên là khiếp đảm.

Nơi này cách xa chính quyền trung ương, hầu như là khu vực tự trị không được quan phủ đoái hoài, mà cho dù có đi nữa thì quan quân cũng không dám tiến vào để trừ yêu diệt ma, khả năng cao là vào bao nhiêu chết bấy nhiêu.

Nghịch Nam Long vào gặp trưởng thôn, nói:

– Ta là Nghịch Nam Long, đến từ nước Văn Lang xa xôi. Được vua nhà Thương coi trọng tài năng mà phong làm Thống lĩnh Cấm vệ quân. Nhưng chán cảnh nhàn hạ. Nghe nói nơi đây có yêu nghiệt, liền không ngại mạo hiểm đến trừ bạo, ban phước cho dân lành.

Trưởng thôn nghe vậy nửa tin nửa ngờ, nhưng thấy Nghịch Nam Long cao gần gấp đôi mình, thân thể cường tráng dũng mãnh, lại có giấy phong chức đóng con dấu to tướng mà ông dụi mắt mấy lần cũng không nhìn ra là dấu gì, không dám mạo phạm, liền vòng tay cung kính nói rằng:

– Cảm ơn đại nhân quan tâm. Đúng là nơi đây có một con yêu quái cực kỳ lợi hại tên là Bạch Cốt Tinh, mấy trăm hộ dân sống ở ba làng đều sợ nó một phép. Nếu ngài giết được nó thì còn gì bằng? Chỉ có điều chúng tôi là thôn nghèo, không có quà cáp đáng giá để cảm ơn ngài.

Nghịch Nam Long phẩy tay, nói:

– Không cần quà cáp, chỉ cần các ngươi lập đền thờ ta, trăm năm hương khói không dứt, thì hồn ta vẫn sẽ ở đây bảo vệ các ngươi. Nếu các ngươi bất kính, việc thờ cúng bị xao nhãng làm hồn ta tiêu tán, yêu quái tất lại đến, lúc đó đại nạn lâm đầu, vô phương cứu vãn.

Trưởng thôn vội nói:

– Đại nhân yên tâm. Chúng tôi nhất định làm theo.

Lại triệu tập nhân dân thôn mình và mời nhân dân hai thôn còn lại đến chào Nghịch Nam Long, giải thích rõ ràng mọi việc. Cả nghìn con người nghe vậy, có người mừng rỡ, có người dè dặt không tin, nhưng tựu trung đều cảm thấy dạt dào mong chờ khi Nghịch Nam Long để ngựa lại, một mình lững thững tiến vào Bạch Hổ Lĩnh.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155