Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 108
Phần 108: KHỞI ĐỘNG CHIẾN DỊCH TIỄU NGHỊCH

Ngọc Hoàng Thượng Đế về Thiên Đình, lập tức ban Ngọc chỉ, phát lệnh cho Tiên giới toàn lực tiêu diệt Nghịch Nam Long.

Để khuyến khích chư tiên tiên tham gia chiến dịch Tiễu Nghịch, Ngọc Hoàng Thượng Đế tuyên bố sẽ ban cho kẻ nào giết được Nghịch Nam Long đảo Bồng Lai là một vùng trời biển rộng lớn và cực kỳ đẹp đẽ nằm bên rìa Tây Phương Cực Lạc. Lại ban cho mười viên Tuyệt Phẩm Đan và năm mươi viên Thượng Phẩm Đan. Chưa hết, Tiên giới sẽ vì gã mà thực hiện một yêu cầu bất kỳ.

Ngọc chỉ ban ra, cả Tiên giới sôi sục.

Gần như không gia tộc Đại Tiên nào lại không quan tâm đến lời hiệu triệu theo cách này hoặc cách khác.

Người thì thèm khát đan dược, người thì thích thú với đảo Bồng Lai, người lại ôm mối tư thù với Nghịch Nam Long.

Cần nhớ rằng Nghịch Nam Long đã ngủ với một vạn tiên nữ trong trận Vạn Tiên, lại ngủ với Thái Âm Tinh Quân và ba trăm cung nhân cung Quảng Hàn, lại ngủ với một nửa họ nhà hồ ly, lại ngủ với phân thân Nữ Oa, lại ngủ với Dao Cơ tiên tử, lại ngủ với Tây Vương Mẫu và mười cô công chúa tuyệt sắc giai nhân của bà.

Với việc chàng hầu như đã đớp sạch gái trên Tiên giới, số lượng các nam tiên bị chàng cắm sừng hoặc xúc phạm nhiều không kể siết.

Một phong trào rầm rộ đã được khởi động hòng sát hại Nghịch Nam Long.

Trận Tiễu Nghịch khởi đầu với việc Ngọc Hoàng Thượng Đế ra lệnh cho Thánh Thủy Võ Nguyên Soái là chủ tướng, Thiên Bồng nguyên soái làm phó tướng, dẫn một trăm vạn quân Thiên Đình đến cung Quảng Hàn để giết nghịch tặc.

Một trăm vạn thiên binh, cơ hồ là toàn bộ quân lính nhà trời. Xem chừng Ngọc Hoàng đã quyết định vét sạch túi để lấy lại danh dự cá nhân và gia tộc.

Số lượng tiên nhân vốn dĩ ít ỏi, bởi không phải ai cũng có thể tu luyện thành tiên. Một trăm vạn quân là con số cực kỳ khổng lồ, khi so sánh tương quan với số lượng tiên nhân càng thấy được mức độ khủng khiếp của nó. Lúc đại quân cùng di chuyển, cảm giác như bầu trời đổi sắc, khí trời rạn vỡ. Tiền hô hậu ứng, khí thế lan xa hàng triệu dặm, ngay cả chim bay trên trời, cá bơi dưới nước, người ở ẩn trong hang cũng rùng mình tức ngực, sợ hãi không thôi. Lần ngược lại lịch sử Tiên giới trải dài mấy chục triệu năm, ngay cả lúc đối đầu với Thiên Ma vô địch năm xưa cũng không hùng tráng đến như vậy.

Lúc ấy Nghịch Nam Long đang nằm phơi thân trong cung Quảng Hàn để địt Thái Âm Tinh Quân và ba trăm Hằng Nga cung nhân đến giai đoạn sướng khoái thì từ bên ngoài tiếng la lối nạt nộ của Trư Bát Giới bất thần vang lên ầm ĩ.

Nghịch Nam Long cảm thấy hơi khó chịu. Chàng địt cố Thái Âm Tinh Quân thêm một lúc nữa rồi rút chim ra khỏi lồn nàng, mặc Thiên Thần giáp ra cửa cung, đối mặt với quân lính Thiên Đình.

Thái Âm Tinh Quân định đi theo, nhưng Nghịch Nam Long cản lại:

– Nàng vì ta mà chống lại Thiên Đình, sẽ trở thành tội nhân thiên cổ.

Thái Âm Tinh Quân bồn chồn nói:

– Nhưng chàng không phải đối thủ của chúng.
– Chỉ cần đối phương không phải cấp Thánh Nhân, tất không làm gì được ta.

Lúc Nghịch Nam Long ra khỏi cung Quảng Hàn, thấy thiên binh mặc giáp trụ chói ngời đứng chen nhau chật kín cả bầu trời, số lượng nhiều đến nỗi hoa cả mắt, trong đó có những người khổng lồ cao đến hàng vạn trượng và những con quái thú trước nay chưa từng thấy. Uy thế đã vượt xa lần xuất binh lần trước cũng để bắt giữ chàng.

Quân lính Thiên Đình chia thành các đạo, mỗi đạo đông đến vạn người, mỗi đạo một màu, riêng đạo quân trung tâm chỉ có đúng năm nghìn người nhưng đặc biệt tinh nhuệ do đích thân Võ Thánh bồi dưỡng gọi là Võ Quân, tất cả đều mặc giáp trắng, dùng thương thần, cưỡi ngựa trắng, đẹp đẽ không cách nào tả xiết. Riêng Võ Thánh cưỡi Tuyết Ngọc Phong Vân là tiên mã toàn thân trắng như tuyết, cao quý như ngọc, hai hông mọc cánh trắng, chân dậm mây tóe lửa. Lại có khả năng thuấn di, ngày đi trăm triệu dặm như người chạy bộ trong vườn nhà, là đệ nhất tiên mã xưa nay. Nghịch Nam Long vừa thấy đã thích mê mệt.

Trư Bát Giới nói một cách tự đắc:

– Nghịch tặc Nghịch Nam Long, đã biết sợ chưa? Mau giơ tay chịu trói thì chúng ta tha cho khỏi chết.

Võ Thánh quát lớn:

– Ngọc chỉ của Thượng Đế ra lệnh giết chết chứ không bắt sống.

Trư Bát Giới xun xoe đáp:

– Võ Thánh dạy chí phải.

Võ Thánh lại quát:

– Nghịch tặc Nghịch Nam Long, ngươi tội lỗi tày trời, đã làm bao nhiêu điều ác, nếu biết điều tự sát thì mọi chuyện kết thúc ở đây, nếu ngoan cố chống cự chúng ta sẽ tra tấn ngươi trăm vạn năm, khiến cho ngươi người không ra người, quỷ không ra quỷ, điên điên dại dại.

Trư Bát Giới khuyên:

– Nghịch Nam Long, khôn hồn thì hướng về Thiên Đình, cúi đầu vái lạy Ngọc Hoàng Thượng Đế mười nghìn cái, cam kết từ nay không đụng vào người Tây Vương Mẫu nương nương nữa, nhất định Ngọc Hoàng sẽ thương tình mà tha cho khỏi chết.

Võ Thánh hằm hè:

– Thiên Bồng Nguyên soái, ngươi đang vẽ đường cho hươu chạy đó à? Sao câu nào cũng bày cách cho nghịch tặc cầu sống vậy?

Trư Bát Giới sợ hãi nói:

– Võ Thánh chớ hiểu nhầm, là tôi nóng lòng lập công nên nói vậy thôi. Xin Võ Thánh cho tôi đi đầu giết nghịch tặc để tỏ lòng trung với Ngọc Hoàng Thượng Đế.

Võ Thánh gật đầu, cho phép Trư Bát Giới đánh trước.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155