Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 116
Phần 116: KẺ ĐỊCH MẠNH XUẤT HIỆN

Nước dâm từ lồn Quán Đào công chúa và Xích Quỷ hòa quyện, thế như nước lũ, Võ Thánh ngập ngụa trong nước lồn của vợ và nữ nô, tức điên người mà không làm gì được, vì cứ há mồm ra là nước chảy vào miệng. Lúc này mà gã tự sát được chắc đã tự sát cả chục lần rồi cũng nên.

Địt thêm một giờ đồng hồ nữa, Xích Quỷ không thể tiếp tục duy trì được hình người, phải tách ra làm hai, hồn nhập vào Quỷ Tiễn, thân hóa Quỷ Cung như cũ. Nhưng một giờ ấy đã đủ làm cho nàng thỏa mãn trong một năm, niềm sung sướng biết nói thế nào cho hết?

Nghịch Nam Long và Quán Đào công chúa vẫn chưa phát hết cơn dâm, tiếp tục địt nhau dữ dội. Vừa hay lúc ấy Long Cảm của chàng phát hiện được ba nguồn năng lượng cực kỳ hùng mạnh đang kéo đến, biết là kẻ thù, liền vội vã hóa thành hình người, lại giục Quán Đào công chúa nhanh nhanh mặc quần áo. Chàng mặc Thiên Thần giáp, một bên lưng đeo Vũ Trụ kiếm, bên kia lưng đeo Quỷ Cung Tiễn, tay cầm Thiên Ngoại Nhất Thương, nhảy phắt lên lưng tiên mã Tuyết Ngọc Phong Vân, lại bế Quán Đào công chúa đặt sau lưng. Trông chàng vừa uy mãnh, oai phong, vừa hào hoa phong nhã, gái nào nhìn thấy cũng tự nguyện xin chết, không ai thoát được vẻ ngoài đầy ma lực của chàng.

Vừa thủ thế, đã thấy trên trời xuất hiện ba nam tử. Người đứng giữa gầy gầy đen đen, thoạt trông có vẻ tầm thường nhưng ánh mắt lạnh lùng điềm tĩnh, ẩn chứa bên trong sự bất phàm, chính là Hàn Lập. Ngoài cùng bên phải là một thanh niên mặc áo vải thô màu xám trông giống như đến từ một bộ lạc thổ dân nào đó. Kẻ đó là Tô Minh. Người ngoài cùng bên trái là Vương Lâm, ngoại hình kỳ lạ hơn cả. Gã mặc áo bào màu trắng, tóc cũng màu trắng luôn, riêng tròng mắt đỏ quạch như máu, bộ dạng lãnh khốc tuyệt tình, xem chừng đã giết vô số người.

Ba người này đều ở đỉnh cấp Đại Tiên, chỉ còn cách Thánh Nhân một bước nhỏ, trong Tiên giới được xem là cao thủ trong số các cao thủ, ngay cả bậc Thánh Nhân đối mặt cũng phải e dè kẻo mất mạng lúc nào không biết.

Cùng lúc khi ba người xuất hiện, trên trời cao cũng hiện ra bóng dáng một đồng tử, chính là Kim Đồng sứ giả, trên tay cầm ba cái hộp, lớn giọng nói:

– Ba cái hộp này lần lượt chứa hồn Tru Tiên, Hãm Tiên, Tuyệt Tiên kiếm, hợp với hồn Lục Tiên kiếm mà nghịch tặc Nghịch Nam Long đang nắm giữ, tạo thành Tru Tiên Tứ Kiếm là đệ nhất danh kiếm vũ trụ. Ngọc chỉ của Ngọc Hoàng Thượng Đế đã nói rõ, bất kể ai giết được Nghịch Nam Long, sẽ được sở hữu Tru Tiên Tứ Kiếm, lại được tạo mọi điều kiện tiến cấp Thánh Nhân. Lời bệ hạ nói không sai, các tiên nhân mau lập tức thi hành.

Vương Lâm cười nhạt, nói:

– Kim Đồng sứ giả ở lại đây, xem chúng ta tru diệt nghịch tặc.

Đoạn quay sang Hàn Lập và Tô Minh, nói:

– Hàn huynh, Tô huynh, Vương mỗ có thù với tên khốn kia, xin phép hai vị cho ta ra tay trước.

Hàn Lập gật đầu, bảo:

– Vương huynh cẩn thận, gã đã hạ được Võ Thánh, không phải kẻ dễ chơi.
– Xưa nay ta ra tay, không khinh suất bao giờ.

Quả thật Vương Lâm là người đi từ tầng thấp nhất đi lên, trải qua muôn vàn sóng gió, bản tính cẩn thận, tâm tư tinh tế, làm việc gì cũng tính toán trước sau.

Gã chậm rãi nâng một ngón tay, chỉ vào Nghịch Nam Long, tròng mắt đỏ sáng lên rực rỡ, miệng quát nhỏ:

– Định Thần Thuật, khóa – tử.

Trước sự kinh hãi của Nghịch Nam Long, cơ thể chàng lập tức bị khóa cứng, không sao cử động được, ngay cả khí huyết dường như cũng bị đóng băng, máu tươi ngừng lưu thông, tim ngừng đập, khí tuyệt. Cứ thế này, đối phương chẳng cần làm gì thêm chàng cũng tự động lăn ra chết.

Cả đời Nghịch Nam Long chưa từng trúng tiên thuật nào lợi hại như vậy. Chàng trợn mắt nhìn Vương Lâm, thấy gã vẫn đứng yên tại chỗ, chăm chú quan sát mình. Dường như gã không chắc chắn về hiệu quả của Định Thần Thuật lên cơ thể chàng, do tính cách thâm trầm cẩn thận mà không lập tức nhân cơ hội này tung ra sát chiêu để kết thúc trận đánh mà chỉ từ tốn quan sát. Đầu óc của Nghịch Nam Long váng vất, mắt hoa lên, tâm lý khủng hoảng sợ hãi, không biết làm thế nào cho phải.

Trong lúc tuyệt vọng, chàng sực nhớ đến quả cầu năng lượng bên trong cơ thể mình mà chàng gọi nó là Dược Tinh Cầu. Quả cầu ấy được hình thành sau khi chàng uống mười viên tuyệt phẩm đan và một trăm viên thượng phẩm đan, bản chất là năng lượng tỏa ra từ dược phẩm. Dược Tinh Cầu ẩn chứa nguồn năng lượng quá lớn, thân thể chàng không hấp thụ nổi, chỉ có thể tiếp nhận từng phần một cách nhỏ giọt. Nếu tham lam mà cắn nuốt hết chắc chắn sẽ nổ tung mà chết. Nhưng lúc này chàng đang bị Định Thần Thuật khóa chặt, nếu kích hoạt quả cầu, biết đâu thoát được sự khống chế của đối phương?

Trong lúc nguy cấp không kịp nghĩ nhiều, chàng sốt sắng muốn tách một phần mười quả cầu ra để sử dụng, nhưng sau thấy một phần mười quả cầu vẫn quá lớn, ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp, chàng tự biết mình không đối phó được, bèn hạ xuống một phần trăm, vẫn thấy quá lớn, bèn hạ xuống một phần nghìn, nhận được một quả cầu rực sáng như Mặt Trời, tỏa ra hào quang chói lọi. Chàng không chần chừ chút nào, lập tức cho nổ quả cầu, nguồn năng lượng được giải phóng từ quả cầu này chẳng khác gì một vì sao cỡ nhỏ phát nổ, dược lực ào ạt xâm nhập vào từng tế bào của Nghịch Nam Long, giúp pháp lực của chàng đại tiến. Định Thần Thuật bị phá, Nghịch Nam Long tức thì cử động được, nhưng cơ thể chàng cũng không tránh khỏi việc bị tổn thương, máu mồm máu mũi trào ra trông rất đáng sợ.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155