Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 69
Phần 69: ĐẤU VỚI MƯỜI VẠN THIÊN BINH

Cự Linh Thần cầm cây búa lớn bằng quả đồi, chỉ mặt Nghịch Nam Long thét lớn:

– Nghịch tặc đã biết uy danh của chúng ta, còn không chịu trói?

Nghịch Nam Long đáp:

– Xin bốn vị thứ lỗi, ta chưa từng nghe đến tên các vị bao giờ, nghe xong rồi cũng quên mất, mong các vị về cho.

Cự Linh Thần cả giận, quát:

– Tiểu tử to gan, hãy đỡ một búa của ta đây.

Nói đoạn, cầm cây búa bổ thẳng vào đầu của Nghịch Nam Long. Cây búa ấy to khủng khiếp, sức đủ để bổ đôi quả núi. Nghịch Nam Long muốn thử Thiên Thần giáp, liền đứng im không thèm tránh né. Cây búa của Cự Linh Thần vừa chạm vào đầu Nghịch Nam Long, Thiên Thần giáp đã phát sáng, tạo thành lực phản chấn khiến Cự Linh Thần loạng choạng, phải lùi về phía sau mười bước mới đứng vững được. Hổ khẩu tê bại, không cầm được búa nữa, để rơi cả búa lớn xuống đất nghe ầm một tiếng, chấn động như bom nổ.

Cự Linh Thần hoảng sợ, nói:

– Thật là tà môn.

Lại cầm búa lên, âm mưu tấn công lần nữa. Nghịch Nam Long rút Vũ Trụ kiếm, vận một thành công lực, chém vào cây búa của Cự Linh Thần. Hai thứ vũ khí vừa va chạm thì một điều khủng khiếp đã xảy ra. Nửa trên của cây búa bị Vũ Trụ kiếm chém đứt đôi nhưng không nguyên vẹn văng đi mà tan thành bụi, theo gió bay tứ tán đi mất.

Ngự Đổ Dược Xa thấy cảnh tượng ấy, vừa sợ vừa giận, rút roi Đả Yêu Ma ra quật Nghịch Nam Long, thanh roi chạm vào Thiên Thần giáp, lập tức gãy lìa. Lực phản chấn quá mạnh, tay của Ngự Đổ Dược Xa trật khớp, đau đớn quá, buột miệng kêu cha gọi mẹ.

Thiên Bồng Nguyên soái, từ nay gọi là Trư Bát Giới, vốn là người chỉ huy tám vạn thủy binh thiên đình, học được 36 phép Thiên Cang, bản lĩnh không tầm thường nhưng lại nhát gan, sợ chết, thấy đối phương quá mạnh, mình có xông lên cũng ăn đòn nhừ tử chứ không được nước non gì, liền thét bảo:

– Ta không thèm đánh tên này bẩn tay. Quân đâu, hãy xông lên đánh hội đồng nó cho ta.

Mười vạn thiên binh nghe vậy dạ ran một tiếng, cùng nhau xông lên, khí thế như nước dâng núi lở.

Đã gọi là thiên binh hẳn nhiên phải rất mạnh, không phải là dạng lính lác hạ giới tầm thường có thể so sánh được. Một thiên binh có thể địch cả nghìn người. Các thiên binh đều biết bay lượn như chim, sở hữu năng lực tấn công tầm xa và miễn nhiễm với các vũ khí tấn công thông thường như dao, kiếm, rìu, gạch, đá. Nhưng hỡi ơi, so với cấp Đại Tiên thì chỉ như gà con so với phượng hoàng. Nghịch Nam Long không thèm dùng đến bảo vật mà chỉ cần giơ tay lên trời đã gọi được cả triệu tia sét cùng giáng xuống, đánh cho thiên binh thất điên bát đảo.

Nghịch Nam Long lòng dạ nhân từ, không muốn đồ sát người vô tội nên sét giáng xuống cũng mỏng như sợi tóc, chỉ đủ để làm cháy da chứ không thể làm chết người. Các thiên binh nhận ra điều này, thay vì cảm kích, lại cho rằng năng lực của chàng chỉ có vậy, liền ồ ạt xông lên. Xung quanh Nghịch Nam Long lúc này đã kín đặc quân lính nhà trời không hở ra chỗ nào.

Bạch Hồ thấy Nghịch Nam Long bị vây khốn, lo lắng nói với mẹ:

– Mẹ ơi, chúng ta phải giúp chàng một tay.

Thiên Vĩ Hồ nghe câu nói này, cười bảo:

– Không cần. Lũ ngu ấy không biết rằng tình lang của chúng ta tuy hiền lành nhưng không phải là kẻ dễ chọc. Chúng cứ dồn ép chàng nhất định sẽ phải hứng hậu quả thương đau.

Nghịch Nam Long bị vây kín tầng tầng lớp lớp, cứ đánh tên này bay ra tên khác lại lao vào lấp chỗ trống. Đối phương đông như kiến, hung hăng như hà mã, cứng đầu như lửng mật, càng đánh càng thấy vòng vây siết chặt lại.

Trư Bát Giới cười ha hả:

– Biết ngay mà, tên này trình độ tầm thường, chẳng qua Cự Linh Thần kém cỏi quá mà thôi.

Quyển Liêm Đại tướng là Sa Tăng bẩm sinh điềm tĩnh cẩn thận, khi ấy liền can gián:

– Xin Nguyên soái chớ khinh địch, đối phương sở hữu giáp trụ Mặt Trời và kiếm thần là hai bảo vật cực kỳ lợi hại, nãy giờ hắn vẫn không dùng đến thần kiếm xem ra vẫn còn nương tay, nếu cứ thúc ép hắn nhất định sẽ kích động sát khí của người này. Nên chăng thu quân về, hai bên dùng lời lẽ nói chuyện phải quấy, khuyên nhủ hắn theo chúng ta lên hàng phục Thiên Đình?

Trư Bát Giới tức giận mắng:

– Đúng là cái thằng kéo rèm, lúc nào cũng sợ nọ sợ kia. Ngươi cứ chống mắt coi quân ta thu phục tên này. Lúc ấy ngươi đừng có tranh công với ta nhé.

Sa Tăng thở dài, không nói gì nữa.

Nghịch Nam Long bị đối phương dồn ép, lửa giận bốc cao. Chàng hét lớn một tiếng, rút Vũ Trụ kiếm cầm trên tay, vận hai thành công lực, quét ngang một đường. Kiếm khí tỏa ra bốn phương tám hướng, trong phạm vi trăm dặm xung quanh sự sống đều biến mất, mười vạn thiên binh chết sạch không còn một ai, các thi thể tan rã thành bụi, theo gió bay mất.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155