Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 42
Phần 42: THƯỞNG THỨC LỖ ĐÍT CÁC VỊ THÁNH MẪU, TIÊN CÔ

Kim Linh thánh mẫu ném ra một dải lụa, dải lụa hóa lớn thành một cái giường cực kỳ êm ấm. Thông Thiên giáo chủ bắn một đạo hồng quang, giết chết Nghịch Nam Long tức khắc. Chàng ngã ra cái giường làm bằng dải lụa, chân tay dang rộng như mời gọi.

Thông Thiên giáo chủ nói lớn:

– Các vị chư tiên, xếp hàng lên cả đi.

Kim Linh thánh mẫu đức cao vọng trọng, cởi truồng uốn éo bước lên đầu tiên. Nàng đặt cái lồn đã ướt sũng vào chim của Nghịch Nam Long, dập nhanh mười cái rồi định đứng lên, thì Thông Thiên giáo chủ đã cản lại.

– Chờ đã, ta thấy linh hồn của Nghịch Nam Long rất phấn khích với cơ thể ngươi. Vòng xoay luân hồi cường đại hơn so với người khác. Ngươi tiếp tục ở lại làm tình với nó đi.

Kim Linh thánh mẫu vâng dạ. Nàng tự hào vì được Nghịch Nam Long yêu thương như vậy. Nàng lại đặt khe bướm vào chim của Nghịch Nam Long, dập như máu khâu làm con chim của chàng căng cứng như sắp nổ. Mỗi cú dập đầy cảm xúc của nàng lại đẩy nhanh tốc độ luân hồi của Nghịch Nam Long và khiến cho pháp lực của chàng ngày càng tăng tiến.

Một lúc sau, khi thấy hiệu quả có vẻ giảm sút, Thông Thiên giáo chủ mới cho nàng lui, để Võ Dương thánh mẫu lên thay thế.

Võ Dương thánh mẫu thở hổn hển, trên ngực mồ hôi ngọc bích túa ra như tắm. Nàng còn chưa chạm vào người Nghịch Nam Long con chim của chàng đã run lên bần bật, rõ ràng vô cùng phấn khích.

– Xem ra nó thích ngươi lắm rồi. Mau thỏa mãn cho nó đi kẻo chờ lâu lại ỉu.

Võ Dương thánh mẫu không dám chần chừ, vội vã tiến lên, đặt lồn vào chim Nghịch Nam Long, dập lên dập xuống. Pháp lực của Nghịch Nam Long đại tiến.

Một lúc sau, Thông Thiên giáo chủ nhìn thấu Âm Dương, ra lệnh cho Võ Dương thánh mẫu nhường chỗ cho người khác, nhưng nàng đã kêu lên:

– Xin sư tôn cho con được thử lỗ này nữa, chắc chắn sẽ kích thích chàng cực điểm.
– Lỗ nào? Lỗ mồm không ăn thua đâu.

Võ Dương thánh mẫu e thẹn đáp:

– Dạ không, là lỗ đít ạ.
– Trời đất, lỗ đó mà cũng được sao? – Thông Thiên giáo chủ lắc đầu, tỏ vẻ không tin.
– Kính sư tôn, con đã thử với quả dưa chuột, nó còn mang lại khoái cảm sâu hơn lỗ lồn nữa kia ạ.
– Thật là… Thôi, thử mau lên, nếu không được thì lui, nhường cho người khác.
– Tạ ơn sư tôn.

Nói rồi, Võ Dương thánh mẫu vội vàng nhét chim của Nghịch Nam Long vào lỗ đít của mình. Chim chàng to mà lỗ đít của nàng thì nhỏ, cảm giác khoái cảm tràn lan như đê vỡ, không thể nào chịu được.

Con chim của Bình co giật, xuất tinh vào lỗ đít của Võ Dương thánh mẫu. Vạn tiên cùng ồ lên một tiếng.

Thật là mở rộng tầm mắt, trước nay họ vẫn nghĩ rằng lỗ đít chỉ dùng để bài tiết, ai dè có thể dùng cho quan hệ tình dục, hơn nữa còn mang lại cảm giác khoái cảm sâu sắc đến thế. Các nàng không ai bảo ai, quyết tâm thực hiện cách làm tình mới mẻ hòng khiến Nghịch Nam Long xuất tinh lần nữa.

Quy Linh thánh mẫu bước lên, mồ hôi màu đỏ nhỏ xuống bụng, Nghịch Nam Long rõ ràng chết rồi mà không hiểu sao lại cảm ứng được, con chim co giật. Lúc chui vào bụng Quy Linh thánh mẫu, nó to ra gấp đôi làm nàng cứ há mồm ra thở dốc.

– Chàng thèm em đúng không? Chàng thích em đúng không? Em là của chàng, chàng là của em, chàng địt em đi. Chàng địt em đi.

Quy Linh thánh mẫu vừa rên, vừa ra sức nhún nhảy trên người Nghịch Nam Long khiến Thông Thiên giáo chủ sốt ruột quá đỗi, phải quát nàng nhường chỗ cho người khác.

Quy Linh thánh mẫu ôm bộ ngực to như hai quả bưởi bước xuống, để Hạm Chi tiên cô tiến lên.

Hạm Chi nói với Bình:

– Em không có mồ hôi bằng ngọc như các chị ấy, nếu chàng thích em thì chàng xuất tinh vào lồn em đi.

Nói rồi, nàng đung đưa cái lồn trên bẹn Nghịch Nam Long. Quả thật con chim của Nghịch Nam Long quá đỗi phấn khích mà xuất tinh ồ ạt vào trong bụng nàng.

Với Nghịch Nam Long, Hạm Chi luôn có vị trí đặc biệt trong trái tim. Bây giờ chàng đã chết rồi, nhưng thể xác vẫn nhớ mùi thơm như lan rất đặc biệt của nàng, chỉ cần nàng cởi truồng ngồi lên bẹn thì chàng sẽ phản ứng một cách mãnh liệt.

– Chàng có muốn thử lỗ đít em không? – Hạm Chi tiên cô hổn hển hỏi. – Em sợ đau lắm nhưng vì chàng em có thể làm mọi điều.

Chim của Nghịch Nam Long giật lên ba phát giống như đang gật đầu khuyến khích.

– Vậy thì lỗ đít của em đây, chàng thưởng thức nhé.

Hạm Chi tiên cô nhăn mặt chịu đau khi nàng chậm rãi cầm con chim của Nghịch Nam Long nhét vào lỗ đít nàng. Cử động của nàng vô cùng chậm chạp nhưng Thông Thiên giáo chủ không giục vì rõ ràng Nghịch Nam Long đang cực kỳ phấn khích. Pháp lực của chàng tiến triển với tốc độ nhanh ngoài sức tưởng tượng.

Nàng nhét con chim của Nghịch Nam Long vào rồi dùng sức ấn lỗ đít xuống. Cùng với việc con chim tiến vào sâu trong đít, nàng cảm thấy đau đớn tới mức bật khóc, nhưng rồi cơn đau qua đi, một lúc sau nàng lại òa khóc, nhưng lần này là vì khoái cảm tột đỉnh.

– Chàng ơi, chồng của em ơi, em thích quá, chồng có thích không? Thích thì chồng giật chim cho em biết đi.

Chim của Nghịch Nam Long lại giật lên ba lần, báo hiệu rằng chàng cũng thích vô cùng.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155