Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 20
Phần 20: NGHỊCH NAM LONG GẶP MẠNH BÀ

Nghịch Nam Long theo tên lính canh bay mãi mới tới được chính điện.

Chính điện cao như tòa nhà năm tầng, to khủng khiếp, trước sân đặt một cái đỉnh cực lớn, từ trong đỉnh lửa đỏ bốc cao ngút trời nhìn rất đáng sợ.

Mười vị Diêm Vương to như người khổng lồ, ngồi trên mười cái ghế tạo thành một hàng ngang ở chính điện, ánh mắt nhất tề hướng về một con người nhỏ bé đang đứng chắp tay sau đít, bộ dạng ung dung.

Nghịch Nam Long nhận ra người ấy là Thông Thiên giáo chủ, vừa mừng vừa thương tiếc:

– Giáo chủ, ngài chết rồi à?

Thông Thiên giáo chủ cười lớn:

– Ta chết sao được? Ta tạm thoát xác xuống đây giúp ngươi đi qua ải này nhanh hơn chút ít mà thôi.
– Tạ ơn giáo chủ đã quan tâm.

Thông Thiên giáo chủ nhìn lên mười vị Diêm Vương, chắp tay nói:

– Các vị Diêm Vương, các vị nếu không phải là bằng hữu thì cũng là hậu bối của ta, nay ta có một tiểu hữu nhân nghĩa, chính trực tên là Nghịch Nam Long chẳng may tử nạn, muốn nhờ các vị mở đường cho nó nhanh chóng xuống Hoàng Tuyền, tiến nhập luân hồi. Được vậy thì ta vô cùng cảm tạ.

Vốn từ trước đến nay các vị Diêm Vương hiếm khi xuất hiện cùng một chỗ mà có sự phân công công việc rõ ràng. Chỉ khi nào có bậc Đại Tiên chết đi, hồn xuống Âm Phủ thì mười vị mới tập trung lại để phán xét công tội. Ngày hôm nay Thông Thiên giáo chủ đại giá quang lâm, các vị Diêm Vương nể mặt nên phải cùng nhau tiếp đón.

Vị Diêm Vương ngồi chính giữa là Địa Tạng Vương Bồ Tát, cũng là người cai quản cõi U Minh đáp lời, giọng ồm ồm:

– Được Thông Thiên giáo chủ nhờ vả, chúng ta không dám chậm trễ. Nay cho phép Nghịch Nam Long bỏ qua phần phán xử, đến thẳng sông Hoàng Tuyền. Nhưng sông Hoàng Tuyền nằm dưới sự cai quản của Mạnh Bà nương nương. Mạnh Bà nương nương là người khó tính không nghe ai bao giờ, sợ rằng đến đó lại phải đợi lâu. Mạnh Bà nương nương là sư mẫu của Thông Thiên giáo chủ, không biết giáo chủ có thể tác động được không?

Thông Thiên giáo chủ nói:

– Giúp người thì giúp cho trót. Ta đi cùng thằng bé này đến gặp sư mẫu vậy.

Nói rồi hai người cúi chào mười vị Diêm Vương, vượt qua chính điện, thẳng đến Hoàng Tuyền.

Trên đường, lại thấy các linh hồn xếp thành hàng dài ngút ngàn. Thông Thiên giáo chủ kéo Nghịch Nam Long bay vọt qua các linh hồn này, chẳng mấy chốc đã được bờ sông Hoàng Tuyền.

Sông Hoàng Tuyền ngắn và nhỏ hơn sự hình dung của Nghịch Nam Long rất nhiều. Bề ngang sông chắc không quá mười mét, chiều dài không quá hai trăm mét, về cơ bản là một con lạch tối đen, nước sông tĩnh lặng không chút gợn sóng.

Đứng ở đầu bờ là một người phụ nữ mặc áo choàng trắng dáng vóc cao lớn, mái tóc dài xõa kín mặt.

Thông Thiên giáo chủ thấy bà ta, vội quỳ xuống lạy:

– Kính chào sư mẫu nương nương.

Người phụ nữ cất giọng the thé:

– Thông Thiên, là ngươi đấy à?
– Chính là con đây.
– Có phải Hồng Quân lão tặc tử phái ngươi đến giễu cợt ta chăng?
– Không phải. Đã lâu rồi đồ nhi không được gặp lão nhân gia, hôm nay dẫn thằng nhỏ này đến, muốn xin nương nương cho nó vượt hàng qua sông Hoàng Tuyền mà không phải uống bát canh ấy.
– Ngươi nói chuyện buồn cười ghê. Ai cũng phải uống canh ta nấu hết.

Thông Thiên giáo chủ đứng lên, bảo:

– Nghịch Thiên Kiếp sắp đến. Đồ nhi nghĩ rằng một khi Nghịch Thiên Kiếp giáng xuống thì khắp tiên giới này không ai có thể sống sót. Thằng bé này mang trong mình hơi thở của Nghịch Thiên Đế, là niềm hy vọng duy nhất của tất cả chúng ta. Kính mong sư nương vì lợi ích của Tam giới mà cho phép thằng bé này được hưởng chút đặc quyền.

Mạnh Bà hướng đầu về phía Nghịch Nam Long, quát lớn:

– Hừ, hơi thở của Nghịch Thiên Đế? Ta căm ghét tên khốn ấy. Năm xưa nó đi qua trước mặt ta không biết bao nhiêu lần mà ta không hề hay biết, mãi sau mới phát hiện ra dấu vết mờ nhạt trên sông Hoàng Tuyền. Để ta xem hơi thở của Nghịch Thiên Đế là cái giống gì.

Nói rồi, Mạnh Bà giơ tay, hút linh hồn của Nghịch Nam Long lại gần, ngửi chàng từ đầu đến chân.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155