Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 17
Phần 17: CỬU THIÊN DIÊM LA TRẬN

Thông Thiên giáo chủ chỉ tay lên trời, nói:

– Thủa xa xưa, lúc vũ trụ hãy còn là một khối đồng nhất, đậm đặc, chưa phân chia, đã xuất hiện sự sống đầu tiên. Sau nhiều tỷ năm, sự sống ấy tách thành một đôi nam nữ, chính là Hồng Quân lão sư và Mạnh Bà. Họ vốn là một thể, sau lại tách ra làm hai, vì vậy mà chúng ta gọi Hồng Quân là sư phụ thì cũng phải gọi Mạnh Bà là sư mẫu.

Nghịch Nam Long lúc này mới vỡ lẽ:

– Ra là vậy. Tại hạ còn tưởng trước kia họ là vợ chồng.
– Cũng có thể như vậy. Ta không có gan hỏi, lúc nào ngươi gặp sư phụ thì hỏi câu ấy hộ ta.
– Giáo chủ đang đùa phải không?

Thông Thiên giáo chủ thè lưỡi ra, làm vẻ tinh nghịch:

– Ai đùa với ngươi? Lại nói Hồng Quân lão sư và Mạnh Bà là hai vị thần đầu tiên, nguyên thủy nhất của Đạo giáo chúng ta, cũng là hai vị thần mạnh hơn cả. Hai vị ấy đã tách ngày ra khỏi đêm, ánh sáng khỏi bóng tối, trời khỏi đất, đất khỏi nước, từ đó tạo ra vạn vật. Vũ trụ ban đầu đã khai sinh, nhưng rất không ổn định mà cứ liên tục sụp đổ. Hai người họ dĩ nhiên hết sức phiền lòng. Họ cố công tìm hiểu, cuối cùng nhận ra rằng nguyên do nằm ở việc Âm Dương lẫn lộn khiến cho các vật chất hỗn loạn, cần phải tách Âm khỏi Dương, Dương khỏi Âm. Hai người nhất trí rằng một người sẽ cai quản phần Dương, một người cai quản phần Âm, nhưng người cai quản phần Dương sẽ được sống dưới ánh nắng mặt trời quanh năm ấm áp trong khi người cai quản phần Âm sẽ phải sống dưới Âm Phủ tối tăm lạnh lẽo, giữa muôn vạn hồn ma bóng quế.
– Ôi, nếu là tại hạ thì nhất định nhận cai quản phần Âm để Mạnh Bà cai quản phần Dương. Ai lại đối xử với phụ nữ như vậy?
– Hà hà, ta cũng nghĩ y hệt như vậy, nhưng sư phụ của ta thì không. Lão sư nhất quyết cho rằng mình mới xứng đáng cai quản phần Dương, bắt Mạnh Bà phải cai quản phần Âm. Hai người bất đồng, liền quyết định phân định bằng vũ lực.
– Trời đất ơi.
– Họ đánh nhau liền một nghìn năm, cuối cùng sư phụ ta thắng, Mạnh Bà thua, đành phải xuống Âm Phủ cai quản sông Hoàng Tuyền, giữ Âm khí không cho lẫn lộn vào Dương khí. Thua nhưng sư mẫu vẫn cay.
– Cay là đúng rồi. Chỉ vì một trận chiến mà phải ở dưới Âm Phủ vô hạn thời gian, ai chả cay?

Hai người cùng nhau gật gù, vô cùng tâm đắc khi thấy đối phương cũng chia sẻ quan điểm của mình.

Thông Thiên giáo chủ ra sức nhấn mạnh vào từ khóa.

– Cay như ăn ớt vậy. Cũng vì thế mà sư mẫu cực kỳ nghiêm khắc với chúng sinh, ai chết đi cũng phải uống canh Mạnh Bà nghe nói đắng còn hơn mướp đắng loại đắng nhất, uống xong trí nhớ bị xóa sạch, kiếp sau làm lại từ đầu. Ngươi mà chết thì cũng vậy thôi, ta không giúp gì được đâu.

Nghịch Nam Long vẫn chưa phục:

– Tại hạ nghe nói năm xưa Nghịch Thiên Đế đã luân hồi tới một triệu lần chỉ trong một giây sau khi ra đời. Hắn đã làm điều đó bằng cách nào?
– Chúng ta không biết. Nếu phải đoán thì ta đoán rằng linh hồn của Nghịch Thiên Đế đã đi lướt qua mặt Mạnh Bà một triệu lần mà sư mẫu không hề nhận ra, hoặc có nhận ra cũng không cản lại được.
– Hắn nghịch thiên vậy sao?
– Lại chả? Nghịch Thiên Đế mà lại.
– Giáo chủ, bây giờ tại hạ phải làm sao?
– Hãy từ bỏ ý định trải qua Luân hồi để tăng pháp lực đi, cách làm đó chắc chắn không thành công được đâu. Cứ từ từ tập luyện ắt sẽ tăng tiến. Ta có thể tặng cho ngươi một trăm năm pháp lực của ta. Nhưng đây không phải là cách làm hay, nếu không phải rơi vào tình thế tuyệt vọng tuyệt đối không được nhận pháp lực của người khác.
– Xin hỏi tại sao?
– Trong huyết quản của ngươi chảy máu Rồng, một giống loài đặc biệt. Dòng máu này đòi hỏi mức độ thuần huyết cực cao. Chính vì ngươi không còn thuần huyết nên không thể hóa hình thành Rồng. Rồng là biểu hiện sức mạnh tối thượng, cao hơn hẳn so với thần tiên thông thường. Có ba dạng hóa thân của Rồng, cấp thấp nhất là Bạch Long, cấp thứ hai là Thanh Long, cấp thứ ba là Xích Long. Nghe nói còn cấp thứ tư nữa nhưng cấp này chỉ có trong truyền thuyết mà thôi, ngay cả Nghịch Thiên Đế năm xưa cũng chưa tái hiện được, đó là Hoàng Long. Hồng Quân lão sư nói rằng Nghịch Thiên Đế đã tiến cấp được một nửa, phần đầu đã ra Hoàng Long, nhưng từ cổ tới đuôi vẫn là Xích Long. Nếu hắn tiến cấp hoàn thiện thì lão nhân gia đã đại bại rồi. Nếu ngươi gặp được cơ duyên, có lẽ vẫn có thể nghịch chuyển khí huyết trong người, tẩy đi phần máu tiên của mẹ ngươi, chỉ giữ lại máu Rồng của cha ngươi, tìm cơ hội hóa thân thành Rồng.

Nghịch Nam Long còn chưa kịp trả lời, thì tiểu đồng đã chạy vào nói:

– Sư phụ, đại sư huynh Đa Bảo gửi thư cấp báo.

Thông Thiên giáo chủ cầm lấy bức thư, cũng không chú ý gì lắm, vừa nói với Nghịch Nam Long vừa giở ra xem. Vừa chạm tay vào, bức thư đã phát ra ánh hào quang ngũ sắc. Thông Thiên giáo chủ cả kinh, không tránh kịp bị năm tia sáng xuyên thân. Năm tia sáng cứng lại, hóa thành thực chất, tạo ra một lồng giam bằng sắt cực kỳ kiên cố.

– Cửu Thiên Diêm La. Chuyện này là thế nào?

Tiểu đồng bật cười ha hả:

– Sư thúc, sư phụ ta là Nguyên Thủy Thiên Tôn gửi lời chào đến người.

Thông Thiên giáo chủ trầm giọng hỏi:

– Ngươi là đệ tử của Nguyên Thủy sư huynh?
– Đúng vậy, tiểu đồ là Dạ Lan đồng tử, đệ tử thứ mười của Nguyên Thủy Thiên Tôn lão sư.
– Tại sao ta chưa bao giờ nghe nói đến tên ngươi trước đây?
– Tiểu đồ ham mê thuật pháp, không thích tranh đua với người ngoài, cũng không thích truyền đạo nên trong mười vạn năm qua chỉ bế quan tu luyện. Sư thúc không nghe đến tên tuổi cũng là chuyện đương nhiên.
– Các ngươi định làm gì ta?

Dạ Lan đồng tử chắp tay nói:

– Nguyên Thủy Thiên Tôn lão sư sai ta giả dạng làm tiểu đồng pha trà châm nước cho sư thúc, tìm cơ hội chụp Cửu Thiên Diêm La trận lên người ngài. Đây là Cửu Thiên Diêm La trận do lão sư nhiều năm nghiên cứu tìm tòi, chắc sư thúc không phá được đâu. Lão sư với sư thúc là huynh đệ cùng môn phái, không có ý đồ gì xấu cả, chỉ mong sư thúc đứng ngoài cuộc hưng binh phạt Trụ sắp tới của Khương Tử Nha, đặng cho nhà Chu thuận theo số trời thay thế nhà Thương, ban phát ân đức cho bách tính. Như vậy thì thật là may lắm.

Thông Thiên giáo chủ ngửa đầu cười lớn. Tiếng cười làm khu vực vạn dặm quanh đảo đều rung chuyển, biển động dữ dội như có sóng thần.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155