Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 16
Phần 16: MẠNH BÀ LÀ AI?

Nghịch Nam Long nghĩ đến cảnh Nghịch Thiên Đế tung hoành bốn phương, đánh từ dưới đất lên trời, thần thánh không ai cản nổi. Ngay cả Hồng Quân Lão Tổ người được thừa nhận rộng rãi là vị thần duy nhất trong toàn bộ Tiên giới đạt đến đẳng cấp Á Đại Thánh, nghĩa là còn trên Thánh Nhân nửa bậc, cũng bị hắn đánh cho thất điên bát đảo, phút cuối cùng phải giở thủ đoạn mới hạ sát được, trong lòng không khỏi cảm thấy bồi hồi.

– Thật không ngờ Nghịch Thiên Đế mạnh như vậy. Nhưng hắn đã chết rồi.

Thông Thiên giáo chủ lắc đầu:

– Ngươi lại nhầm. Sư phụ ta chỉ luyện hóa được thân xác của hắn thành đan dược chứ hồn phách của hắn vẫn còn lẩn khuất nơi chiến trường xưa, biến thành Nghịch Thiên Kính. Cái kính này nghịch thiên vô cùng, nhìn thì tưởng là kính mà thực ra lại là cổng.
– Cổng ư? Cổng của cái gì?
– Ha ha, cổng mở ra một sự kiện mà trong lịch sử chưa bao giờ được chứng kiến. Một sự kiện sẽ hoàn toàn thay đổi dòng chảy của tiên giới thậm chí của cả vũ trụ. Đừng hỏi ta cụ tỉ. Ta cũng chỉ ước đoán thôi chứ không dám nói chắc. Nhưng đây nhiều khả năng sẽ là sự quật khởi của Nghịch Thiên Đế. Hắn chỉ tạm thời bị đánh bại chứ chưa chết hẳn. Một ngày nào đó hắn sẽ trở lại và khi đó thế giới này sẽ đại loạn. Sư phụ ta gọi đó Nghịch Thiên Kiếp. Trong Nghịch Thiên Kiếp thì ngay cả Thánh Nhân cũng không tránh nổi tai họa.

Nghịch Nam Long càng nghe càng sợ, khao khát được nhanh chóng vươn lên, trang bị cho mình đầy đủ sức mạnh đối đầu với nghịch cảnh càng dữ dội. Chàng quỳ xuống, nói với Thông Thiên giáo chủ:

– Giáo chủ Thông Thiên, chẳng giấu gì ngài, tại hạ lặn lội từ muôn dặm xa xôi đến đây không cầu mong gì khác ngoài một con đường sống. Pháp lực của tại hạ tiến triển chậm chạp, nghe bạn hữu kể chuyện Na Tra nhờ vượt qua vòng luân hồi mà trở nên mạnh mẽ, muốn bắt chước làm theo. Không biết giáo chủ có thể giúp tại hạ thành toàn ước nguyện này không?

Thông Thiên giáo chủ tủm tỉm cười nói:

– Na Tra? Thằng bé ấy có đi hết vòng luân hồi nào đâu? Nó luân hồi giả cầy, tuy đã chết rồi mà hồn phách vẫn lẩn khuất trên dương thế, chưa từng xuống Âm Phủ, chưa đi qua sông Hoàng Tuyền, như vậy không tính là hoàn thành một vòng luân hồi. Cách làm này chỉ giúp nó mạnh lên tí chút không đáng kể, về cơ bản là vô nghĩa. Ngươi đừng bắt chước nó.

Nghịch Nam Long thất sắc, hỏi lại:

– Vậy phải làm thế nào bây giờ?
– Ngươi phải chân chính chết đi. Hồn xuống Âm Phủ, chịu sự phán xét của Diêm Vương. Diêm Vương là người quen của ta, ta có thể nói đỡ cho ngươi, tránh cho ngươi bị mất thời gian phán xử, đôi khi kéo dài cả vạn năm đấy, nhưng vấn đề khó khăn nhất nằm ở Mạnh Bà.
– Xin hỏi Mạnh Bà là ai ạ?
– Mạnh Bà là một người phụ nữ trấn thủ sông Hoàng Tuyền. Tất cả các linh hồn trước khi được tái sinh, muốn bước vào vòng luân hồi thì đều phải uống canh Mạnh Bà để xóa sạch ký ức, bắt đầu một cuộc sống mới hoàn toàn không liên quan gì đến cuộc sống trước đây nữa.
– Chuyện đó tại hạ đã tính rồi. Tại hạ đã ký thác một phần hồn phách vào miếu thờ, đảm bảo sau này tái sinh rồi vẫn nhớ được chuyện cũ.

Thông Thiên giáo chủ cười to:

– Ngươi tưởng ngươi là người đầu tiên nghĩ ra cách đó sao? Trên thế giới này có đến hàng triệu miếu thờ, thờ cả nghìn vị thần, chẳng lẽ cả cái đống ấy đều vượt qua được vòng luân hồi hay sao? Làm gì có chuyện đơn giản như vậy.

Nghịch Nam Long chắp tay, nói:

– Xin giáo chủ chỉ điểm bến mê.
– Để ta giải thích cho ngươi biết, sau khi đã uống canh Mạnh Bà, qua sông Hoàng Tuyền, tái nhập dương thế, ngươi sẽ có một linh hồn mới. Linh hồn này có tính bài trừ rất mạnh, ngươi dung nhập linh hồn cũ vào sẽ bị nó bài trừ kịch liệt. Hai linh hồn va chạm sẽ dẫn đến tình trạng điên khùng. Ngươi đã nghĩ đến chuyện đó chưa?
– Chuyện đó quả là nghiêm trọng. Vậy thì tại hạ đã công toi mất rồi.
– Cũng không hẳn. Có một đền thờ rất có ích trong việc củng cố linh hồn của ngươi, giúp cho nó ngày càng vững chắc, sau này sẽ trở thành căn cơ để ngươi phát triển lên cao. Chẳng phải như vậy thì các vị thần đã không đua nhau khuyến khích dân chúng lập đền thờ họ. Càng nhiều đền thờ càng có lợi. Nhưng các linh hồn ở đền thờ tuyệt đối không được sai khác hoặc mâu thuẫn với linh hồn tồn tại trong cơ thể, nếu không thì hai bên sẽ bài trừ nhau, hậu quả khôn lường.
– Nói qua nói lại vẫn không giải quyết được khó khăn mấu chốt là giữ được linh hồn nguyên bản. Chẳng lẽ giáo chủ bản lĩnh thông thần, có thể sai khiến được cả Diêm Vương mà lại bó tay thúc thủ trước một người phụ nữ coi sông ư?

Thông Thiên giáo chủ trợn mắt hỏi:

– Ngươi có biết Mạnh Bà là ai không?
– Giáo chủ vừa nói bà ta là một người phụ nữ…
– Đúng vậy, nhưng nào phải người phụ nữ bình thường? Người ấy mà rời khỏi Âm Phủ thì vũ trụ này sẽ sụp đổ, vạn vật điêu linh. Lúc lên Thiên Đình quan quân đều quỳ lạy, Ngọc Hoàng Thượng Đế phải ra tận Nam Thiên Môn đón tiếp. Đến Tiên giới Tam Thanh phải vòng tay cúi chào, gọi là sư mẫu. Hồng Quân lão sư bế quan vạn năm, nghe tiếng ho của bà thì bao nhiêu việc lớn nhỏ đều phải gác lại hết cả.

Nghịch Nam Long hai mắt mở to, dáng vẻ ngây ngốc, tự hỏi người phụ nữ tên Mạnh Bà này là ai mà lại ghê gớm đến thế.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155